Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 280: Sự xuất hiện
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:21:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn thị vô cùng uất ức, khi Đường lão đại và Đường lão thái bán căn nhà mới, ả bệt giữa sân gào t.h.ả.m thiết, mắng Đường Thất Nguyệt thất đức, lóc kể lể khổ sở , dấu bàn tay mặt vẫn còn hằn rõ mồn một.
"Thế thì sống nổi đây! Không nhà thì ở ! Chẳng lẽ về ở cái miếu hoang rách nát !" Tôn thị càng nghĩ càng thấy tủi . Vất vả lắm mới an cư, giờ thành thế !
"Đường lão đại, theo ông nửa đời , chẳng hưởng lấy một ngày sung sướng, chịu khổ chịu nạn cùng ông, cái đồ vô dụng !" Tôn thị chẳng màng gì nữa mà lớn tiếng mắng nhiếc.
Đường lão thái cuống quýt vớ lấy cây chổi chạy tới, quất mạnh Tôn thị: "Con trai khi nào bạc đãi ngươi hả! Nếu ngươi còn dám , lão bà t.ử sẽ bảo nó hưu cái loại vô dụng như ngươi luôn!"
"Người thì sinh một lèo mấy đứa con trai, ngươi xem, chỉ sinh mỗi một mống Diệu Tổ, đồ đàn bà vô dụng! Còn dám mở miệng con trai , để xem ngươi còn thiếu đòn đến mức nào!"
Tôn thị đau đớn chạy quanh sân, hết ôm đầu che lưng.
Đường lão thái tuy cao tuổi nhưng chân tay vẫn còn nhanh nhẹn lắm, cây chổi trong tay vung cực chuẩn, Tôn thị hứng chịu mấy nhát đau đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Dân làng tin gia đình Đường lão đại đuổi khỏi thôn thì ai nấy đều vỗ tay vui mừng. Thôn của họ loại như đúng là bại hoại phong khí, đuổi là nhất!
"Mẫu , thể thế ! Nhà đuổi khỏi thôn thì còn đường sống nào nữa!" Tôn thị dám đ.á.n.h trả, chỉ ngừng gào kể khổ, chẳng ngờ càng khiến cơn giận của Đường lão thái bùng lên dữ dội hơn.
"Sao sống nổi? Lão đại còn c.h.ế.t mà! Nam nhân của ngươi bản lĩnh đưa cả nhà ăn ngon mặc , ngươi bớt ở đây nhảm , nếu sẽ bảo nó hưu ngươi!"
Một câu "hưu ngươi" khiến Tôn thị câm nín. Nếu bỏ, ả thực sự sống bằng c.h.ế.t, ở đây nhà đẻ, ả còn thể chứ!
"Mẫu , đừng bảo lão đại hưu con, con lời, con sẽ lời mà." Tôn thị cuống quýt quỳ xuống níu lấy vạt áo của Đường lão thái, ngừng van xin.
Đường lão thái quất thêm một cái ả bảo: "Ngươi lo mà yên phận chút , còn mau thu dọn đồ đạc."
...
Khi Đường Thất Nguyệt tin thì gia đình Đường lão đại tay xách nách mang rời khỏi thôn Bách Lạc. Chẳng ai rõ bọn họ , mãi mới trong thôn kể rằng cả nhà họ đang sống tại một khu trọ rẻ tiền, phức tạp và đầy rẫy tệ nạn trấn.
Vì Đường Thất Nguyệt ăn cá nên Tạ Trường Tấn liền sai Thanh Phong con sông lớn nhất thôn để bắt. Hắn mang về hai con cá lớn còn tươi rói, thành món cá hấp và cá sốt chua ngọt.
Đường Thất Nguyệt một ăn hết cả đĩa cá hấp, điều giúp nàng vơi bớt nỗi khổ sở vì chứng ốm nghén suốt thời gian qua.
Chứng ốm nghén thuyên giảm nhiều, đây ngay cả một chút mùi tanh của cá nàng cũng chịu nổi, giờ thể ăn cá ngon lành khiến trong nhà đều nhẹ nhõm hơn hẳn.
Người vui mừng nhất chính là Lâm thị, mẫu dồn hết tâm tư nấu cho Đường Thất Nguyệt nhiều món ăn, là những hương vị và món nàng yêu thích.
Chỉ điều, dù nhà ngừng bồi bổ, bụng của Đường Thất Nguyệt cứ ngày một lớn thêm, gương mặt cũng tròn trịa hơn một chút, nhưng tay chân vẫn mảnh mai.
Lúc , từ phía cổng sân truyền đến tiếng chuyện khá ồn ào.
Đường Thất Nguyệt cứ ngỡ gia đình Đường lão đại cam tâm gây sự, nàng lập tức dậy định xem , thì thấy Thanh Phong nhanh chân chạy tới mở cổng. Cảnh tượng bên ngoài khiến nàng thoáng ngẩn .
Nàng ngờ ở cổng là Tống Uyển Ngọc lâu gặp.
Tống Uyển Ngọc Lâm Lang dìu sân, thấy dáng vẻ bụng mang chửa khệ nệ của Đường Thất Nguyệt, bà liền vội vã bước tới, ánh mắt đầy vẻ xót xa: "Chắc là vất vả lắm , hai đứa nhỏ ngoan ? Chúng khó con ?"
Dứt lời, bà sang lườm Tạ Trường Tấn đang ngẩn ngơ bên cạnh: "Đều tại con cả, để Thất Nguyệt chịu khổ thế . Nếu con mà dám bắt nạt nương t.ử, đừng trách nương nhận đứa con trai nữa."
Sự kinh ngạc và xúc động ban đầu của Đường Thất Nguyệt hóa thành tiếng câu của Tống Uyển Ngọc, nàng vội nắm lấy tay bà: "Mẫu , con vẫn , A Tấn đối xử với con , bắt nạt con ."
"Con đừng đỡ cho nó, nó thật là thiếu suy nghĩ, con đang m.a.n.g t.h.a.i mà còn để con xe ngựa đường xa, cũng may là , nếu nương sẽ nện cho nó một trận!" Tống Uyển Ngọc giơ nắm đ.ấ.m lên đe dọa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-280-su-xuat-hien.html.]
Đường Thất Nguyệt liếc Tạ Trường Tấn đang chịu trận, bật thành tiếng: "Mẫu , tới đây?"
lúc , Thanh Phong dẫn theo các hộ vệ lượt bê đồ đạc mà Tống Uyển Ngọc mang tới sân, tổng cộng đến mấy rương gỗ lớn.
Tống Uyển Ngọc xúc động chăm chằm bụng nàng: "Vừa tin con m.a.n.g t.h.a.i đôi, nương thể yên ở kinh thành nữa, chẳng lập tức tới đây ngay !"
"Chỉ là đường nương mải lo mua đồ cho con và lũ trẻ, qua trấn nào cũng dừng mấy ngày, thành mới tới muộn thế ."
Đường lão tam và Lâm thị tin Tống Uyển Ngọc đến cũng vội vàng chào hỏi, đặc biệt là Lâm thị, gặp Tống Uyển Ngọc là hai thông gia thiết như chị em ruột thịt.
Nhân lúc , Đường Thất Nguyệt lén véo nhẹ eo Tạ Trường Tấn: "Chàng giận ?"
"Không !" Tạ Trường Tấn nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của nàng, "Mẫu xót nàng, hiểu mà."
Bị nương đẻ mắng vài câu thì đáng gì .
Đường Thất Nguyệt khẽ hừ một tiếng rút tay , đó liền Tống Uyển Ngọc nắm lấy: "Đến đây nào, để nương dìu con xem những món đồ nương mang tới."
Tống Uyển Ngọc bụng Đường Thất Nguyệt, vẫn nhịn mà đưa tay nhẹ nhàng xoa một cái, nhất thời càng thêm phấn khích.
Mèo Dịch Truyện
Lúc , Tạ Minh Châu cũng tới, thấy Tống Uyển Ngọc là nàng thấy chột , hai bàn tay cứ xoắn xuýt .
Tống Uyển Ngọc liếc nàng một cái: "Minh Châu , con cũng nên về kinh đấy, vị bảo nhắn với con rằng, nếu còn về là sẽ sai tới bắt đấy!"
Tạ Minh Châu lập tức xị mặt xuống: "Con về ."
Ở đây thực sự quá , nàng thật sự, thật sự chẳng về kinh chút nào.
Tống Uyển Ngọc nàng đầy bất lực: "Cái con bé !" Bà cũng chẳng nỡ ép uổng Tạ Minh Châu, nên cũng thêm lời nào nữa.
Tạ Minh Châu bĩu môi, lẳng lặng về phòng .
"Bệ hạ dặn bảo Minh Châu về kinh, xem con bé vẫn về ." Tống Uyển Ngọc theo bóng lưng Tạ Minh Châu, khẽ thở dài một tiếng.
Đường Thất Nguyệt mỉm : "Muội sẽ nghĩ thông thôi."
"Phải, ! Chỗ bậc thềm, con chậm chút, đừng vội." Tống Uyển Ngọc gật đầu, lo lắng dìu nàng bước xuống bậc thềm đến mấy cái rương lớn, sai Thanh Phong mở hết .
Những khác cũng vây quanh , khi thấy đồ vật bên trong rương, ai nấy đều khỏi kinh ngạc.
Đường Thất Nguyệt cũng sửng sốt: "Sao mà..."
Tống Uyển Ngọc kiên nhẫn giải thích: "Biết con m.a.n.g t.h.a.i đôi, nương cứ tự hỏi là bé gái bé trai. Nương thích bé gái, nên đường tới đây, hễ thấy đồ chơi trẻ con vải vóc cho tiểu hài nhi là nương đều mua hết, còn cả mấy thứ tẩm bổ cho con nữa."
"Cả b.út mực giấy nghiên và đồ chơi cho Chiêu Bảo nương cũng chuẩn đủ, quà cho nhà thông gia cũng thiếu món nào, nương bỏ sót một ai ."
Hèn chi mang theo nhiều rương lớn đến thế.
Chiêu Bảo chạy lon ton đến rương, lấy một thanh kiếm gỗ, toe toét : "Mẫu , tổ mẫu, con thích cái !"
Tống Uyển Ngọc vội : "Cái đó chính là cho con đấy, cứ cầm lấy ." Đồ chọn mà cháu đích tôn thích thì còn gì bằng!