Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 260: Chuyện nực cười

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đường Nguyệt Linh, bộ dạng ngươi hẳn là thành ? Sống như ý ? chuyện đó thì liên quan gì đến ? Ngươi chạy đến mặt nguyền rủa, là sống nữa ?" Đường Thất Nguyệt nhẹ nhàng xoa xoa bụng, sợ rằng sự khác lạ sẽ ảnh hưởng đến các nhi t.ử trong bụng.

 

Tạ Trường Tấn cũng chú ý đến động tác nhỏ của nàng, thần sắc càng thêm lo lắng. Hắn định mở miệng chuyện thấy Đường Thất Nguyệt lắc đầu với , đành bất lực ngậm miệng .

 

"Đều tại ngươi!" Miếng vải lấy khỏi miệng, Đường Nguyệt Linh chút do dự mà mắng nhiếc.

 

Đường Thất Nguyệt bình thản ả c.h.ử.i, đợi đến khi ả mệt mới nhàn nhạt lên tiếng: "Ngươi hậu quả của việc nh.ụ.c m.ạ Thế t.ử phi giữa bàn dân thiên hạ là gì ?"

 

Ngay lập tức, tiếng c.h.ử.i bới của Đường Nguyệt Linh im bặt, ả kinh hoàng trừng mắt Đường Thất Nguyệt: "Ngươi định gì! Đừng tưởng hiện tại ngươi là Thế t.ử phi thì thể !"

 

"Đường Thất Nguyệt, nếu tại ngươi, đám Đường gia bán cho một lão già đáng tuổi cha vợ, tất cả đều tại ngươi!"

 

Đường Thất Nguyệt bừng tỉnh đại ngộ, nàng cứ thắc mắc đột nhiên xông tới, hóa cái gọi là gả năm đó chính là bán .

 

"Người bán ngươi là Đường lão thái chứ , phục thì tìm bà mà tính sổ! Tìm gì!" Đường Thất Nguyệt lạnh lùng đảo mắt trắng.

 

"Chính là tại ngươi! Nếu ngươi mở xưởng kiếm bao nhiêu tiền bạc, chịu bỏ tiền trả nợ c.ờ b.ạ.c cho cha , cũng đến nông nỗi !" Đường Nguyệt Linh giống như phát cuồng, run rẩy hét lớn.

 

Đường Thất Nguyệt chằm chằm dáng vẻ điên dại của ả, khẽ nheo mắt: "Đó là bản lĩnh của . Bản ngươi vô năng, rơi cảnh còn sang trách ? Đường Nguyệt Linh, ngươi đúng là hạng đáng đời!"

 

"Theo lý lẽ của ngươi, nghèo túng đến mức nhà mà ở, nghèo đến mức ăn rau cám giống các ngươi, thì mới tự kiếm tiền mở xưởng ?"

Mèo Dịch Truyện

 

"Đây đúng là chuyện nực nhất mà từng thấy đấy."

 

Đường Thất Nguyệt bật đúng lúc.

 

"Không ! Dựa cái gì ngươi thể, còn thì ! Đường Thất Nguyệt, ngươi cả đời đáng lẽ giẫm chân!" Đường Nguyệt Linh quỳ rạp mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu ngước Đường Thất Nguyệt.

 

Đặc biệt khi thấy y phục tinh xảo Đường Thất Nguyệt, cùng với Tạ Trường Tấn cao lớn luôn túc trực bảo vệ nàng bên cạnh, sự đố kỵ và hận thù trong mắt Đường Nguyệt Linh càng chút che giấu.

 

"Dựa cái gì ngươi gả cho ! Dựa cái gì Thế t.ử phi! Vị trí đó rõ ràng là của ! Tất cả những thứ đều thuộc về mới đúng!"

 

"Đồ điên!" Sắc mặt Đường Thất Nguyệt lạnh xuống, chỉ nhắm tiền bạc mà còn dám tơ tưởng đến nam nhân của nàng!

 

Thanh Phong dám thở mạnh, chẳng cần ngẩng đầu cũng sắc mặt Thế t.ử gia nhà đen như đ.í.t nồi. Cái ả nữ nhân từ chui , xong đời !

 

"Đường Thất Nguyệt, ngươi trả cho , ? Có hả!" Đột nhiên, Đường Nguyệt Linh đất lóc t.h.ả.m thiết, miệng ngừng gào thét.

 

Đường Thất Nguyệt nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, nàng , Đường Nguyệt Linh hôm nay tới đây là để chọc tức nàng!

 

"Thanh Phong, lôi xuống!" Lúc , Tạ Trường Tấn với gương mặt sa sầm lên tiếng: "Đừng bao giờ để thấy ả nữa!"

 

Lần , Đường Thất Nguyệt hề ngăn cản.

 

Nào ngờ Đường Nguyệt Linh lấy sức lực từ , nhân lúc Thanh Phong định bắt lấy , ả đột nhiên bật dậy lao về phía Đường Thất Nguyệt, đôi tay định cào mặt nàng.

 

Bốp--

 

Tạ Trường Tấn thu hồi chân dài, ôm c.h.ặ.t Đường Thất Nguyệt lòng.

 

Mà Đường Nguyệt Linh định hãm hại Đường Thất Nguyệt ngay cả vạt áo của nàng cũng chạm tới đá bay xa, bẹp đất bất tỉnh nhân sự.

 

"Mang !" Tạ Trường Tấn quát lớn.

 

Cuối cùng cũng yên tĩnh, Đường Thất Nguyệt khẽ thở phào. Vừa lúc Đường Nguyệt Linh xông lên, nàng định bụng đ.á.n.h cho ả một trận mà quên khuấy mất các nhi t.ử trong bụng.

 

cũng may Tạ Trường Tấn ở đây.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-260-chuyen-nuc-cuoi.html.]

"Có dọa sợ ?" Tạ Trường Tấn lo lắng sắc mặt chút trắng bệch của nàng.

 

Đường Thất Nguyệt lắc đầu: "Không dọa sợ, chỉ là thấy tức giận thôi."

 

Nàng hiểu , tâm tính Đường Nguyệt Linh vặn vẹo đến mức thể cứu vãn, nàng cũng chẳng cứu!

 

"Chàng bảo Thanh Phong đưa ả ?"

 

Tạ Trường Tấn ôn nhu xoa tóc nàng: "Đương nhiên là đưa đến nơi ả nên đến."

 

Đường Thất Nguyệt suy nghĩ một chút, lập tức hiểu , đưa Đường Nguyệt Linh bạn với đám Đường lão thái đây mà.

 

Đột nhiên nàng chút hiếu kỳ, nếu hai bên gặp trong đại lao, sẽ náo nhiệt đến mức nào nhỉ.

 

"Đi thôi, chúng về nhà." Chuyện của Đường Nguyệt Linh nàng cần bận tâm nữa, cứ giao hết cho Tạ Trường Tấn xử lý.

 

Nào ngờ về đến nhà thấy Lâm thị với vẻ mặt đầy lo lắng: "Mẫu , chuyện gì ?"

 

Chẳng lẽ lúc nàng vắng mặt xảy chuyện gì ?

 

Lâm thị thấy nàng về thì thở phào nhẹ nhõm: "Không , mẫu ."

 

"Vừa mẫu con nhỏ Nguyệt Linh chạy đến chỗ con gây sự, sợ ả bắt nạt con nên mới lo lắng."

 

Đường Thất Nguyệt gật đầu, động tĩnh đường quá lớn, nàng cũng chú ý thấy ít dân làng dòm ngó, xem chuyện giấu .

 

"Con , A Tấn ở đây, sẽ để con xảy chuyện gì ." Đường Thất Nguyệt chỉ về phía Tạ Trường Tấn đang theo sát rời nửa bước, trong mắt tràn đầy ý .

 

Lâm thị bất lực mỉm : "Mẫu đương nhiên A Tấn, nhưng hiện tại con đang mang thể hai mạng , lơ là."

 

Đường Thất Nguyệt gật đầu: "Mẫu , con , con cẩn thận mà. Con chỉ vài câu thôi, còn kịp động thủ ."

 

Nghe nhi nữ nũng, chút lo âu trong lòng Lâm thị cũng tan biến, bà thở dài : "Con nhỏ Nguyệt Linh cũng thật đáng thương, nếu ả bắt nạt con như thế thì đến nông nỗi ."

 

"Đứa nhỏ đó tâm thuật bất chính quá."

 

Đường Thất Nguyệt khẽ "ừm" một tiếng coi như đồng tình chứ gì thêm.

 

Hai ngày , Đường Thất Nguyệt Thanh Phong kể chuyện của nhà họ Đường trong đại lao.

 

Ba Đường lão thái đ.á.n.h gậy nên liệt một chỗ, Đường lão đại đó cũng bắt lao. Tuy đ.á.n.h nhưng cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì, chăm sóc ba nên suốt ngày c.h.ử.i bới om sòm.

 

Đến khi Đường Nguyệt Linh nhốt , bên trong lập tức náo loạn. Cách dăm ba bữa ả phát điên, khi thì bóp cổ Đường lão thái, lúc tát mặt Tôn thị, hoặc là giẫm lên vết thương của Đường Diệu Tổ.

 

Bộ dạng như thể kéo tất cả xuống địa ngục cùng .

 

Giờ đây Đường lão thái cứ thấy ả là sợ đến run rẩy, chỉ sợ ngày Đường Nguyệt Linh bóp c.h.ế.t.

 

Đường lão đại từng đ.á.n.h ả một trận, nhưng Đường Nguyệt Linh cứ như liều mạng, c.ắ.n c.h.ặ.t lấy buông, khiến sợ tới mức dám động ả nữa.

 

Đường Thất Nguyệt xong liền bật , cái gọi là gì? Chính là kẻ ác tự kẻ ác hơn trị.

 

Nàng thấy rõ Đường Nguyệt Linh giờ đây phát điên , chẳng màng đến phụ mẫu gì nữa, ai từng bắt nạt ả thì ả đ.á.n.h đó.

 

Nàng thầm nghĩ nếu trong lao mà d.a.o, e rằng cả nhà đó sớm ả g.i.ế.c sạch .

 

Không ba tháng , đám Đường lão thái ngoài sẽ bộ dạng thế nào, chắc là giày vò đến mức , ngạ quỷ ngạ quỷ mất.

 

 

Loading...