Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 257: Một ngàn lạng

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đường Thất Nguyệt, bây giờ nhà các phát tài , đoạn thư cũng nên !" Đột nhiên, Đường Diệu Tổ nén nỗi sợ hãi mà hét lớn.

 

Hôm nay bằng bất cứ giá nào, cũng nhất định lấy bạc!

 

"Viết ?" Đường Thất Nguyệt định lưng bước liền khựng , nàng đầu chằm chằm Đường Diệu Tổ: "Ngươi lấy tư cách gì mà đòi !"

 

"Ta cần ! Tam thúc là con ruột của nãi nãi, các nghĩa vụ phụng dưỡng! Đoạn thư đó đúng, nhất định ." Đường Diệu Tổ gào lên, cứ như sợ khác thấy .

 

"Phải đó, giờ nhà Đường Thất Nguyệt giàu như , lão Đường gia bao nhiêu ngày miếng thịt nào bụng, Đường lão thái sống nổi nữa, Đường lão tam phụng dưỡng cũng là lẽ thường."

 

"Thường cái gì mà thường, đoạn còn bám lấy, đây chẳng là vô liêm sỉ !"

 

" cũng là mẫu ruột, thể tuyệt tình đến thế !"

 

"Thế mà gọi là tuyệt tình ? Ta đường chạy nạn khi xưa, nếu Đường lão thái nhẫn tâm đuổi cả nhà tam phòng ngoài thì bọn họ chịu bao nhiêu cực khổ như thế. Cũng may con bé Thất Nguyệt, nếu thì..."

 

Nếu thì ? Đương nhiên là thôn Bách Lạc bọn họ sẽ thấy nhà Đường lão tam, cũng chẳng thu nhập hằng tháng như bây giờ.

 

Thấy đều lên tiếng bảo vệ tam phòng, Đường Diệu Tổ tức đến mức suýt chút nữa là mắng to thành tiếng.

 

Mặc Vũ nhận ánh mắt hiệu từ Tạ Trường Tấn, nên cũng lập tức lôi Đường lão thái và Tôn thị ngay.

 

Đường Thất Nguyệt khoanh tay n.g.ự.c: "Muốn bạc thì cứ thẳng, nhảm nhiều như cái gì."

 

Nàng cũng lường chuyện , cái thói lưu manh của lão Đường gia nàng còn lạ gì nữa, đối phương nhất định sẽ tìm cách dính lấy cho mà xem.

 

Cũng chẳng trách , sự cám dỗ của bạc trắng quả thực quá lớn.

 

", chính là bạc! Đoạn thì chứ! Nãi nãi còn sống bao nhiêu năm nữa? Các bắt buộc đưa tiền phụng dưỡng!" Đường Diệu Tổ vươn cổ lên cãi, mặc kệ những lời khiến khác phẫn nộ đến mức nào.

 

Đường Thất Nguyệt lạnh: "Ngươi cứ xem ngươi bao nhiêu ."

 

"Tẩu thật sự đưa bạc cho bọn họ !" Tạ Minh Châu nãy giờ hiểu hờ câu chuyện, vội vàng lên tiếng ngăn cản Đường Thất Nguyệt, "Theo ý thì cứ để biểu ca xử lý, cái nhà rõ ràng là tống tiền, tẩu đưa đầu thì bọn họ sẽ đòi thứ hai, lòng tham đáy !"

 

"Cứ bảo biểu ca trực tiếp bắt cả nhà tống ngục , đỡ đây chướng mắt ?"

 

Mọi mặt ở đó đều những lời của Tạ Minh Châu cho khiếp vía, đặc biệt là Đường lão thái và Tôn thị đang run cầm cập, sợ hãi vô cùng.

 

"Một ngàn lạng!" Đôi mắt tham lam của Đường Diệu Tổ đảo liên hồi, con thốt khiến ai nấy đều kinh hãi hít một ngụm khí lạnh.

 

"Cái gì! Hắn cư nhiên đòi con bé Thất Nguyệt tận một ngàn lạng! là chán sống mà!" Có sợ đến mức bịt miệng để thốt lên tiếng kêu kinh ngạc.

 

"Không ngờ thằng ranh Đường Diệu Tổ độc ác như ! Ta cứ tưởng chỉ đòi một trăm lạng là cùng, ai dè..." Có chép miệng đầy vẻ ghen tị.

 

Một ngàn lạng bạc đấy, tất cả dân làng thôn Bách Lạc cộng dồn tiền lụng cả đời cũng mất bao nhiêu năm mới kiếm nổi.

 

"Ta chính là một ngàn lạng! Không đưa đủ một ngàn lạng thì ... sẽ..." Đường Diệu Tổ chạm ánh mắt lạnh lẽo, âm u của Tạ Trường Tấn, nhất thời gì tiếp theo.

 

Đường Thất Nguyệt nửa nửa hỏi : "Ngươi định ? Nói thử xem, nếu đưa ngươi một ngàn lạng thì ngươi sẽ nào?"

 

Đường Diệu Tổ nghiến răng: "Nếu ngươi đưa một ngàn lạng, sẽ lên phủ nha kiện các , để cho tất cả đều Đường Thất Nguyệt ngươi là hạng m.á.u lạnh vô tình như thế nào! Lại còn bất hiếu, chịu phụng dưỡng già!"

 

"Ngươi láo!" Triệu Vĩnh Hà nhịn mắng to, nếu Đường Thất Nguyệt cản thì lao tới xách cổ Đường Diệu Tổ đ.á.n.h cho một trận .

 

Cư nhiên dám sỉ nhục đông gia như thế, thật là đáng đòn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-257-mot-ngan-lang.html.]

 

Đường Diệu Tổ thấy tiếng c.h.ử.i mắng của Triệu Vĩnh Hà, nhất thời cảm thấy những lời khiến Đường Thất Nguyệt sợ hãi, nên càng thêm phần càn rỡ: "Hơn nữa đòi là mỗi năm một ngàn lạng, đưa thì đừng trách nể tình ! Đường Thất Nguyệt, bây giờ ngươi là Thế t.ử phi sai, nhưng ngươi chắc hẳn mang danh m.á.u lạnh bất hiếu nhỉ! Ngươi cũng đời phỉ nhổ mặt chứ!"

 

Đường lão thái và Tôn thị bỗng chốc hết sợ hãi, hưng phấn phụ họa: " thế! Mỗi năm đưa một ngàn lạng, bọn sẽ rêu rao chuyện ngươi bất hiếu ngoài nữa!"

 

Quá đỗi vô liêm sỉ! Không ít dân làng cảm thấy chướng mắt bộ dạng trơ trẽn của nhà lão Đường gia, nhịn mà chỉ trỏ mắng thầm bọn họ.

 

Mỗi năm một ngàn lạng bạc, đúng là mặt dày hơn cả thớt mới thể thốt những lời đó.

 

Đường Diệu Tổ hớn hở xoa xoa hai bàn tay: "Mau đưa bạc đây, một ngàn lạng."

 

Đường Thất Nguyệt nhắm mắt , đè nén xúc động tát cho một cái: "Không đưa."

 

"Đừng là một ngàn lạng, cho dù là một đồng xu lẻ, cũng sẽ cho các ."

 

"Ngươi ý gì hả! Chẳng lẽ ngươi phỉ nhổ !" Tôn thị nhịn gào to lên, một ngàn lạng sắp đến tay thể để nó bay mất !

 

Đường Thất Nguyệt chằm chằm bà : "Tùy các , gì thì cứ việc ."

 

Nếu nàng mà thật sự vì vài câu của hạng ảnh hưởng thì nàng còn sống gì nữa!

 

"Đường Thất Nguyệt!" Đường Diệu Tổ phẫn nộ quát lớn: "Rốt cuộc ngươi đưa !"

 

Đường Thất Nguyệt khẽ vỗ n.g.ự.c, đưa tay ngoáy lỗ tai, thản nhiên : "Hét lớn như cái gì?"

 

"Không đưa." Nhìn đôi mắt đỏ vằn tia m.á.u của , Đường Thất Nguyệt chậm rãi nhếch môi .

 

Tạ Minh Châu hừ lạnh một tiếng: "Nói nhảm nhiều như gì, cư nhiên dám chặn đường tống tiền, bắt hết cho !"

 

"Biểu ca cũng thật là, mặc kệ để tẩu những hạng bắt nạt, một câu cũng thèm thế hả."

 

Tạ Trường Tấn thản nhiên liếc Tạ Minh Châu đang đầy vẻ bất mãn: "Nhiều lời."

 

Đường Thất Nguyệt lườm một cái: "Chàng chứ."

 

"Mặc Vũ, đưa ba kẻ lên quan phủ, chẳng bọn chúng chuyện ! Cứ để bọn chúng lên quan phủ mà cho thỏa thích, rõ ràng thì cần về nữa." Tạ Trường Tấn lạnh giọng lệnh.

 

Mặc Vũ vẫy tay gọi các hộ vệ khác, mấy tiến lên bịt miệng cả ba Đường Diệu Tổ lôi xềnh xệch .

 

Cuối cùng cũng yên tĩnh ! Đường Thất Nguyệt thở hắt một .

 

"Thất Nguyệt, chuyện ..." Lâm thị chút lo lắng, vạn nhất Đường Diệu Tổ năng xằng bậy gây ảnh hưởng đến khuê nữ của bà thì .

 

Đường Thất Nguyệt nắm lấy tay bà trấn an: "Mẫu đừng lo lắng, A Tấn việc chừng mực mà. Hơn nữa, nhà chúng chẳng điều gì sai trái cả, trái là lão Đường gia bọn họ luôn bắt nạt chúng , Đường Diệu Tổ gì cứ để , chừng kẻ chịu thiệt ."

 

Dân làng thấy thủ đoạn sấm sét của Tạ Trường Tấn, sợ chọc giận nên cũng chẳng ai dám ho he nửa lời, vội vàng giải tán ngay tức khắc.

 

Mèo Dịch Truyện

Đường Thất Nguyệt và tiếp tục về nhà, trải qua chuyện dù tâm trạng đôi chút ảnh hưởng nhưng nàng cũng quá để tâm.

 

Thế nhưng ở bên lão Đường gia, Đường lão đại cảm giác như trời sắp sập đến nơi. Chuyện Đường lão thái định đều rõ, nhưng mặt vì sợ đời chê.

 

Ai ngờ đợi mãi thấy mang bạc về, nhận tin từ Phó thôn trưởng rằng cả ba bọn họ đều bắt phủ nha.

 

Hắn cũng chẳng còn tâm trí mà sợ dân làng coi thường nữa, vội vàng đội lấy bao nhiêu ánh mắt dị nghị mà hớt hải chạy khỏi thôn.

 

 

Loading...