Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 256: Chặn đường

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đã chịu nổi ngã, mà còn cố tình ngã mặt chúng , các gì?" Đường Thất Nguyệt nắm c.h.ặ.t cánh tay Tạ Trường Tấn, từng lời từng lời chất vấn Tôn thị.

 

Tôn thị đỡ Đường lão thái dậy, nhất thời quên mất trả lời thế nào, Đường Diệu Tổ bên cạnh bèn hừ hừ: "Ai nãi nãi cố ý? Ngã một cái đau thế nào tỷ hả?"

 

Đường Thất Nguyệt thật sự cạn lời với sự vô liêm sỉ của gia đình , chẳng buồn để ý tới nữa: "Chúng về thôi."

 

Mọi gật đầu, cả nhóm tiếp tục về hướng nhà .

 

Ai ngờ Đường lão thái nãy còn kêu chịu nổi ngã sán tới, khom chặn mặt họ: "Không ! Lão tam ? Lão tam ? Bảo nó đây gặp !"

 

Đường lão tam vốn lòng mềm yếu, bà chỉ cần lóc, kể khổ một chút chắc chắn sẽ đòi ít bạc!

 

Bàn tính trong lòng Đường lão thái gõ lạch cạch, dường như quên sạch những chuyện tồi tệ đây.

 

Bước chân định của Đường Thất Nguyệt khựng , nàng đ.á.n.h giá Đường lão thái từ xuống , Tôn thị và Đường Diệu Tổ với đôi mắt đầy vẻ tham lam, trong lòng còn gì mà hiểu nữa, tiếng lạnh bên khóe môi tài nào che giấu nổi.

 

"Lão tam ở đây, bà tìm ông gì!" Lâm thị rốt cuộc nhịn nữa bước hỏi vặn , nắm đ.ấ.m còn siết c.h.ặ.t vì căng thẳng.

 

Người sáng suốt qua là ngay ý đồ của Đường lão thái gì, nhưng dù đối phương cũng là mẫu ruột của Lão tam, bà cũng thể thèm đếm xỉa đến.

 

Nếu để dân làng , họ sẽ đàm tiếu, chỉ trỏ lưng nhà thế nào.

 

"Lão nương tìm Lão tam, ngươi ở đây xằng bậy cái gì! Mau gọi Lão tam đây! Nếu ..." Đường lão thái liếc Tạ Trường Tấn đang luôn bảo vệ Đường Thất Nguyệt, giờ bà dám mắng mỏ, thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của Tạ Minh Châu, cách ăn mặc của cũng chọc , trong lòng liền tức tối c.h.ế.t.

 

Thế là bà chĩa mũi dùi Đường Thất Nguyệt: "Ngươi giờ giàu sang nha, cái gì mà Thế t.ử phi, nhà họ Đường chúng thật là cao với tới ngươi ."

 

"Lâm thị, ngươi đắc ý lắm , nhạc mẫu của Thế t.ử! Ngươi đừng quên, mới là nương của Lão tam!" Sự đố kỵ trong giọng điệu của Đường lão thái rõ ràng đến mức cần kỹ cũng nhận .

 

Mèo Dịch Truyện

"Bà đừng quên, chúng đoạn tuyệt quan hệ !" Đường Thất Nguyệt hít một thật sâu, gằn từng chữ .

 

"Đoạn tuyệt thì ! Thằng Đường lão tam đó chính là từ trong bụng chui , các đừng hòng mà chối bỏ!" Đường lão thái chống nạnh, hung hăng thốt lời ác độc.

 

"Lão bà t.ử là nãi nãi của tẩu ?" Tạ Minh Châu bất chợt lên tiếng, "Bà thật sự ngốc là giả ngốc , tẩu bây giờ là Thế t.ử phi của biểu ca, bà cư nhiên dám bất kính với tẩu như thế! Nếu là , sớm cho cắt lưỡi bà !"

 

Đường Thất Nguyệt kinh ngạc Tạ Minh Châu buông lời tàn nhẫn, nàng cũng nhận sự bênh vực trong lời của vị công chúa , bèn khẽ mỉm .

 

Tạ Trường Tấn ghé sát tai nàng giải thích: "Minh Châu tuy tính khí , nhưng là kẻ bảo vệ nhà ."

 

"Thiếp mà." Đường Thất Nguyệt cảm tình với vị tiểu công chúa chút kiêu kỳ .

 

Đường lão thái những lời thản nhiên của Tạ Minh Châu cho kinh sợ, suýt chút nữa là vững mà ngã nhào xuống đất: "Ngươi! Ngươi là ai hả! Ngươi dám đòi cắt lưỡi ! Ta là nãi nãi của nó! Là nãi nãi của Thế t.ử phi đó!"

 

"Xì-" Tạ Minh Châu nhạt, "Chỉ bằng bà ?"

 

"Bà cũng xem, ai thèm nhận bà nãi nãi !" Tạ Minh Châu vẫy vẫy tay gọi Xuân Chi, "Lôi , lôi cho !"

 

Thật là chướng mắt quá mà!

 

Xuân Chi gật đầu, tiến về phía Đường lão thái, túm lấy cánh tay bà lôi xềnh xệch sang một bên.

 

"Buông , buông ! Ngươi cái gì! Làm cái gì hả!" Đường lão thái tài nào thoát khỏi sự kiềm chế của Xuân Chi, đành la hét ầm ĩ.

 

Tôn thị và Đường Diệu Tổ nãy giờ im quan sát thấy vội vàng chạy tới ngăn cản Xuân Chi. Đặc biệt là Tôn thị, bà trực tiếp giở trò mặt dày ôm c.h.ặ.t lấy Xuân Chi, cho nàng di chuyển.

 

Xuân Chi vốn dĩ luôn hầu hạ bên cạnh Tạ Minh Châu, nơi nào từng thấy qua hạng dân chúng vô như thế .

 

Tạ Minh Châu tức giận thôi: "Xuân Chi, ngươi lui về đây cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-256-chan-duong.html.]

 

Dẫu đây cũng là ở trong thôn, ngạn ngữ câu phòng hơn phòng hỏa, ngộ nhỡ tên Đường Diệu Tổ nổi tà tâm, chạm tay Xuân Chi thì !

 

Đến lúc đó chắc chắn c.h.ặ.t phăng đôi bàn tay bẩn thỉu của mới !

 

Đường Thất Nguyệt lo lắng định tự tiến tới can ngăn, còn bồi thêm cho Tôn thị một cước, nhưng Tạ Trường Tấn giữ c.h.ặ.t eo: "Nàng đừng lo lắng, sẽ chuyện gì ."

 

Lúc , Xuân Chi đang Tôn thị bám lấy bỗng nhấc chân, dẫm mạnh một cái thật đau lên mu bàn chân bà . Khi Tôn thị còn đang gào thét vì đau đớn, Xuân Chi nhanh ch.óng chạy về bên cạnh Tạ Minh Châu.

 

"Tiểu thư, nô tỳ ."

 

Đường Thất Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, hài lòng mà nhéo nhẹ mu bàn tay của Tạ Trường Tấn một cái. Người đàn ông tại cho nàng cử động chứ, nàng là bình gốm dễ vỡ.

 

Nàng thể tưởng tượng cảnh khi bụng ngày càng lớn, Tạ Trường Tấn sẽ còn căng thẳng đến mức nào.

 

"Cái con ranh con cư nhiên dám dẫm lên chân , đau c.h.ế.t , , các đền tiền!" Tôn thị đau đến mức vật đất lăn lộn ăn vạ, chỉ tay về phía Xuân Chi c.h.ử.i rủa ngớt.

 

Động tĩnh ở đây quá lớn khiến ít dân làng kéo đến xem. Bọn họ rõ rốt cuộc xảy chuyện gì nên cũng dám tùy tiện mở miệng.

 

Hiện tại nhà họ Đường còn là mà dân làng thể dễ dàng đắc tội.

 

Tuy nhiên, vẫn ít tụ tập xì xào bàn tán: "Chuyện gì thế ? Lão Đường gia nhảy mặt nhà Đường Thất Nguyệt gây hấn nữa ? Nhìn cái bộ dạng của Đường lão thái kìa, cả Tôn thị nữa, rốt cuộc là chuyện gì ?"

 

"Còn thể là chuyện gì nữa? Chắc chắn là hối hận chứ ! Nhìn thấy Đường gia giàu sang phú quý, bọn họ liền thừa nhận chuyện đoạn ngày , nếu thì mà đòi bạc !"

 

"Nói cũng chỉ tại tham lam! Muốn hưởng vinh hoa phú quý thôi mà."

 

Tiếng bọn họ tuy nhỏ nhưng cũng lọt tai ít .

 

Đường Thất Nguyệt dù cũng Đường lão thái đột nhiên chặn đường là mục đích gì.

 

Sắc mặt Đường lão thái lúc trắng lúc đỏ, bà trừng mắt Lâm thị: "Con tiện nhân ! Có ngươi cố ý cho lão tam gặp !"

 

Lâm thị mím môi: "Lão tam ở đây."

 

Đường lão tam quả thực ở đó. Sau khi Đường Thất Nguyệt và đến xưởng, phụ nàng lên núi phía xem tình hình hoa quả lớn đến , tự nhiên chuyện đang diễn ở đây.

 

Đường lão thái tin, bà đập tay thình thịch xuống nền đất đầy bùn: "Ngươi lừa ai hả! Các bây giờ giàu sang , nên lọt mắt những kẻ thích nghèo hèn như chúng nữa !"

 

"Thân thích nghèo hèn ?" Đường Thất Nguyệt bật thành tiếng, "Bà tính là hạng thích nghèo hèn nào chứ?"

 

"Chưa đến việc chúng sớm đoạn thư, các cứ như cao dán ch.ó săn bám riết buông, cho dù đoạn thì mục đích các chạy tới đây là gì, trong lòng đều rõ như gương sáng." Đường Thất Nguyệt lớn tiếng phản bác, giọng điệu mang theo sự tức giận.

 

Cách cửa nhà chỉ còn vài chục trượng mà chặn ở đây để Đường lão thái đổi trắng đen, thật là mặt dày vô liêm sỉ, đúng là lãng phí thời gian.

 

Tạ Trường Tấn căng thẳng vỗ nhẹ lưng nàng, sợ nàng tức giận mà ảnh hưởng đến thể: "Nàng đừng giận, chuyện cứ giao cho , sẽ cho đuổi bọn họ ngay lập tức."

 

Đường Thất Nguyệt gật đầu, phiền não mà xoa xoa thái dương: "Tức đến mức đau đầu ."

 

"Không giận, giận!" Tạ Trường Tấn sợ nàng tức quá mà hỏng , bèn vẫy tay hiệu cho thuộc hạ: "Mang !"

 

Thanh Phong hái quả, Mặc Vũ vẫn còn ở đây. Hắn lập tức dẫn xông , một tay xách một , nhấc bổng Đường lão thái và Tôn thị lên lôi .

 

Trong suốt quá trình đó, Đường Diệu Tổ cứ đực như một khúc gỗ, dám lời nào cũng dám động đậy.

 

Đường Thất Nguyệt liếc , khinh bỉ bĩu môi một cái.

 

 

Loading...