Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 253: Trở về thôn

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đường Thất Nguyệt vốn luôn cảm thấy Chiêu Bảo còn quá nhỏ, xương tay phát triển thiện mà học chữ thì lắm, nhưng thấy nhi t.ử theo bên cạnh ca ca với dáng vẻ nghiêm túc, nàng cũng dần nguôi ngoai.

 

Chiêu Bảo thích và tự nguyện là quan trọng nhất, nhỏ tuổi thì , nhiều chắc chắn sẽ tệ.

 

nàng mới nảy ý định chuẩn b.út lông cho nhi t.ử.

 

Thấy dáng vẻ thích thú của Chiêu Bảo, Đường Thất Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, xem món quà đúng ý.

 

Tạ Trường Tấn nhướng mày, Chiêu Bảo bây giờ thích luyện chữ sách, thể tranh giành phu nhân với nữa !

 

Ngày hôm , xe ngựa tiếp tục lên đường, Đường Thất Nguyệt còn say xe nữa mà vững vàng cho đến tận trấn Lâm Giang.

 

Những khác bấy giờ mới gạt bỏ nỗi lo lắng trong lòng.

 

Chỉ mới vài tháng , Đường Thất Nguyệt chợt cảm thấy trấn Lâm Giang khiến nàng vô cùng nhung nhớ.

 

Mấy chiếc xe ngựa lượt tiến thôn Bách Lạc, đám trẻ đang chơi đùa đầu thôn đều thu hút, đồng loạt dậy. Cuối cùng đứa trẻ nào dẫn đầu mà cả bọn cứ thế chạy đuổi theo xe ngựa.

 

"Ai thế nhỉ? Sao chiếc xe ngựa lớn thế đến thôn ?" Những lớn đang ruộng cũng thấy xe ngựa, tuy cách xa nhưng vẫn nhận Thanh Phong đang đ.á.n.h xe.

 

"Kìa! Chẳng đ.á.n.h xe đó là đưa đám Đường lão tam về dạo ? Nghe nhà Đường lão tam lên kinh thành gả con gái mà, về nhanh ?"

 

"Chắc chắn là con bé Thất Nguyệt gả xong xuôi nên họ mới về. Đi thôi, còn lụng gì nữa, cùng xem xem. Không thấy mấy chiếc xe ngựa lận ? Biết mang về thứ gì lạ lẫm, chúng cũng thơm lây."

 

Ngay lập tức, dân làng đang nông chẳng còn tâm trí nữa, ai nấy đều buông nông cụ, vội vàng chạy về phía Đường gia.

 

Khi xe ngựa qua căn nhà tranh, Đường Thất Nguyệt khẽ vén rèm ngoài, phát hiện nơi đó còn đông đúc như , chỉ thấy thấp thoáng một hai ở đó.

 

Chuyện gì thế ? Đám Đường lão thái cả ?

 

"Trước đây kịp với nàng, lâu khi chúng kinh thành, nhà họ Đường gả Đường Nguyệt Linh lên trấn . Nghe đòi nhiều sính lễ, đó xây nhà mới trong thôn ."

 

Phía truyền đến lời giải thích ôn nhu của Tạ Trường Tấn, Đường Thất Nguyệt kinh ngạc , thầm nghĩ nàng đang nghĩ gì chứ.

 

"Sao sớm cho ." Nàng cứ tưởng nhà họ Đường vẫn t.h.ả.m hại như , nhưng chuyện bán cháu gái lấy tiền xây nhà thì cũng chẳng lạ gì, đúng là phong cách của bọn họ.

 

"Ta quên mất, dẫu cũng chẳng quan trọng." Tạ Trường Tấn đưa tay xoa đầu nàng: "Ta những chuyện vụn vặt nàng bận tâm."

 

"Hừ!" Đường Thất Nguyệt hừ nhẹ một tiếng đầy bất mãn, sực nhớ điều gì liền hỏi: "Vậy còn hai tỷ Đào Hoa, Lê Hoa của nhị phòng thì ?"

 

"Nhị thúc và nhị thẩm của nàng vẫn còn chút lương tâm, sống c.h.ế.t chịu bán con gái. Lần tình cờ gặp Thanh Phong đưa phụ mẫu nàng về, cứu họ một bàn thua trông thấy, hình như mẫu nàng sắp xếp cho hai trong xưởng ."

 

Đường Thất Nguyệt càng thêm chấn động, chuyện mẫu nàng cho nàng nhỉ? Chẳng lẽ bà sợ nàng đồng ý ? thực nàng ấn tượng với hai tỷ Đường Đào Hoa, đó nàng cũng định quan sát thêm một thời gian mới đưa xưởng việc.

 

Thực Đường Thất Nguyệt trách lầm Lâm thị, mà là bận rộn quá nên quên khuấy mất.

 

"Vậy căn nhà mới của lão Đường gia ?" Đường Thất Nguyệt cau mày.

 

Tạ Trường Tấn lắc đầu: "Phu quân của nàng cũng rõ nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-253-tro-ve-thon.html.]

 

Đường Thất Nguyệt liếc một cái im lặng. Việc Đường Nguyệt Linh Đường lão thái gả nàng chẳng lấy lạ, trong lòng bà già đó thì Đường Diệu Tổ là quan trọng nhất, những khác đều hy sinh vì .

 

"Đừng nghĩ nhiều nữa, sắp về đến nhà . Lát nữa sẽ bảo Thanh Phong xem xem nhà họ xây ở ." Tạ Trường Tấn ôm nàng lòng, kiên nhẫn dỗ dành.

 

Đường Thất Nguyệt gật đầu: "Được thôi."

 

Tình cảnh hiện giờ của nhà họ Đường chẳng liên quan gì đến nàng, cũng thôi.

 

Dân làng theo xe ngựa ngày một đông, Lâm thị ở chiếc xe cuối cùng phát hiện họ, bà vội vàng vén rèm xe ngoài.

 

Mèo Dịch Truyện

Sau khi đến trấn Lâm Giang, Tạ Minh Châu còn cưỡi ngựa nữa mà ngoan ngoãn trong xe xem thoại bản. Chuyến cô nương chỉ mang theo Xuân Chi hầu hạ bên , ngoài còn mấy hộ vệ do Vĩnh Khánh Đế sắp xếp.

 

Sự náo nhiệt bên ngoài hề ảnh hưởng đến nàng, nàng vẫn say sưa thoại bản tay. Đây là cuốn nàng bảo Xuân Chi mua ở hiệu sách trấn Lâm Giang, hiểu trông còn thú vị hơn thoại bản ở kinh thành nhiều.

 

"Nhìn kìa, bảo là đám Đường lão tam về mà. Họ từ kinh thành về !" Một dân làng phấn khích reo hò.

 

Xe ngựa dừng cổng Đường gia, đám gia nhân đang dọn dẹp trong sân thấy tiếng động đều chạy ùa . Mạc bà bà Triệu Tôn thị dìu cùng, cả Triệu Vĩnh Hà, Tiểu Hoa, Niếp Niếp và Tôn Quả Quả cũng đón.

 

"Về ? Có con bé Thất Nguyệt về ?" Mạc bà bà nghển cổ về phía cửa xe ngựa. Giờ đây bà cụ cuộc sống định, tuy tuổi cao nhưng trông trẻ vài phần, bước chân cũng nhanh nhẹn hơn.

 

"Là con đây ạ." Đường Thất Nguyệt vén rèm xe, Tạ Trường Tấn xuống đỡ nàng xuống theo.

 

Đường Thất Nguyệt lâu ngày gặp đột nhiên xuất hiện, chỉ dân làng mà ngay cả trong Đường gia cũng vô cùng kinh ngạc. Nhất là cách ăn mặc của nàng, tuy trâm vàng trâm bạc cầu kỳ nhưng sự tinh xảo của y phục thì dù là kẻ ngốc cũng là vô cùng phú quý.

 

Lúc họ mới sực nhớ phận Thế t.ử của Tạ Trường Tấn, những tiếng "bùm bụp" vang lên liên hồi, tất cả đều quỳ rạp xuống.

 

Tạ Trường Tấn một tay chắp lưng: "Đều dậy cả ."

 

Đường Thất Nguyệt liếc một cái, mím môi : "Mọi cần gặp quỳ như , mau lên cả ."

 

Thấy Tạ Trường Tấn phản đối lời Đường Thất Nguyệt, dân làng liền lục đục dậy. Phó thôn trưởng đến muộn, vặn câu đó, nhất thời cảm động đến trào nước mắt.

 

"Thất Nguyệt , bao nhiêu ngày gặp, thúc trưởng thôn nhớ cháu quá." Phó thôn trưởng xúc động nước mắt ngắn nước mắt dài khiến Đường Thất Nguyệt suýt nữa thì bật .

 

"Thôn trưởng, thúc đến , cháu việc tìm thúc." Nàng vẫn còn đang để mắt tới ngọn núi phía , gì cũng chiếm nó.

 

"Được ." Phó thôn trưởng gật đầu lia lịa: "Có chuyện gì cháu cứ , cứ ."

 

"Chúng trong chuyện." Đường Thất Nguyệt khẽ một tiếng, sang bảo Thanh Phong: "Mang bánh trái chuẩn chia cho dân làng , cả quà cho lũ trẻ trong thôn cũng mang phát hết luôn."

 

Nàng để ý thấy đám nhóc Hắc Oa, Tam Nha đang trong đám đông với đôi mắt sáng rực, liền mỉm với bọn chúng.

 

"Tỷ tỷ xinh ." Tôn Quả Quả Niếp Niếp dắt tay, nhe răng Đường Thất Nguyệt.

 

Đường Thất Nguyệt xoa đầu cô bé: "Lâu gặp, Quả Quả dường như cao thêm một chút nhỉ. Tỷ tỷ chuẩn quà cho các đây, mau tìm Thư Dao chơi ."

 

"Cảm ơn tỷ tỷ xinh ạ." Mấy cô bé dắt tay chạy về phía hậu viện, Đường Thư Dao kể cho chúng về chuyện ăn thêu khăn tay, tiếng giòn tan như chuông bạc vang mãi dứt...

 

 

Loading...