Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 251: Dỗ dành nàng
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Có chuyện gì ?" Tạ Trường Tấn cùng Đường Thất Nguyệt đang thong thả cưỡi ngựa theo , thấy xe ngựa dừng thì vội vàng tiến tới hỏi han.
Lâm thị Đường Thất Nguyệt đang gật gù buồn ngủ lưng ngựa, càng thêm khẳng định phán đoán của , sốt sắng : "Ta là từng trải, thấy dáng vẻ nôn mửa của Thất Nguyệt chút đúng, là con bé mang ?"
Đường Thất Nguyệt đang buồn ngủ, bất thình lình thấy lời liền mở mắt hỏi: "Có cái gì? Có cái gì cơ?"
Bỗng nhiên, nàng sực tỉnh, đầu bắt gặp ánh mắt lo lắng vui mừng của Tạ Trường Tấn: "Mẫu , mẫu là con mang ?"
" Thất Nguyệt, bất kể phán đoán của đúng , con cũng cưỡi ngựa nữa, mau xuống đây xe ngựa , lát nữa tới thị trấn phía tìm đại phu bắt mạch xem ."
Tạ Minh Châu chạy tuốt ở đằng xa cũng chuyện , đột nhiên trở nên ngoan ngoãn sát bên cạnh xe ngựa, còn cưỡi ngựa chạy loạn như nữa.
Tạ Trường Tấn nhanh ch.óng xuống ngựa, đó cẩn thận bế Đường Thất Nguyệt trong xe ngựa, nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, dặn dò Thanh Phong đang lái xe đường xóc, nhanh ch.óng tìm đến thị trấn tiếp theo.
Chiêu Bảo mẫu bệnh, đầu tiên quấn lấy Đường Thanh Thư nữa mà chui tọt xe ngựa của Đường Thất Nguyệt, chằm chằm hỏi: "Mẫu , bệnh ?"
Vì nghi ngờ Đường Thất Nguyệt mang, Tạ Trường Tấn thấy Chiêu Bảo chạy , thèm suy nghĩ liền đưa tay ngăn cái hình mập mạp của hài t.ử : "Không nhào tới mẫu con."
"Tại ạ!" Chiêu Bảo tủi bĩu môi, đôi mắt ngân ngấn nước Đường Thất Nguyệt.
Lòng Đường Thất Nguyệt lập tức mềm nhũn, nàng vỗ vỗ cánh tay Tạ Trường Tấn, ôm Chiêu Bảo lòng, ôn tồn bảo: "Mẫu bệnh, để Chiêu Bảo lo lắng , đừng sợ."
Chuyện vẫn chắc chắn nên nàng cũng tiện cho Chiêu Bảo .
Chiêu Bảo dụi dụi cái đầu nhỏ lòng nàng: "Chiêu Bảo sợ, mẫu thật khỏe mạnh nhé."
Tạ Trường Tấn dáng vẻ ấm áp của hai con, nghiến răng một cái, đưa tay bá đạo siết c.h.ặ.t vòng eo thon thả của Đường Thất Nguyệt, kề sát tai nàng thì thầm: "Phu nhân, nhi t.ử là nhớ tới phu quân nữa ?"
Cả khoang xe nồng nặc mùi giấm chua, Đường Thất Nguyệt bất lực thừa dịp Chiêu Bảo chú ý, hôn nhẹ lên khóe môi : "Dỗ dành đấy."
Vì tình trạng sức khỏe của Đường Thất Nguyệt, xe ngựa chậm, mất gần hai canh giờ mới thong thả tới một thị trấn nhỏ. Trong thời gian đó, Đường Thất Nguyệt khó chịu nôn mửa hai , khiến Chiêu Bảo sợ tới mức nước mắt rơi lã chã.
Tạ Trường Tấn cũng sắp sợ c.h.ế.t khiếp, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t mãi hề dãn .
"Đại phu , nữ nhi của là..." Lâm thị đầy mong đợi vị lão đại phu mà Thanh Phong tìm tới.
Lão đại phu vuốt râu gật đầu: "Là hỉ mạch, vị phu nhân mang một tháng, mạch tượng bình , gì đáng ngại."
Tận tai thấy sự thật mang thai, Đường Thất Nguyệt vẫn còn chút ngẩn ngơ, nàng đưa tay xoa nhẹ vùng bụng bằng phẳng, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.
Bên cạnh, Tạ Trường Tấn vội vàng hỏi: "Phu nhân của nôn mửa dữ dội, lão đại phu cách nào ?"
"Các vị thể tìm một ít đồ chua hoặc đồ cay cho phu nhân ăn, chắc hẳn sẽ giảm bớt tình trạng nôn mửa."
Mang t.h.a.i là thật, nôn mửa cũng là thật, nhưng hẳn là phản ứng t.h.a.i nghén, mà đơn giản là vì mùi vị trong xe ngựa khiến Đường Thất Nguyệt khó chịu mà nôn mửa mà thôi.
Dù t.h.a.i nhi mới một tháng, thể bắt đầu nghén sớm như .
Tạ Trường Tấn ghi nhớ lời dặn của lão đại phu, khi bảo Thanh Phong đưa tiền chẩn trị, đích tới các cửa tiệm mua cho Đường Thất Nguyệt ít đồ ăn vị chua.
Thực Đường Thất Nguyệt rằng trong gian của nàng nhiều kẹo chua, nhưng trong tình cảnh cũng tiện lấy , đành thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-251-do-danh-nang.html.]
Nhân lúc Tạ Trường Tấn mua đồ, Lâm thị cẩn thận dìu lấy Đường Thất Nguyệt: "Nay thể, giống như chú ý nữa, ?"
Bên cạnh, Đường lão tam và Đường Thanh Thư giấu nổi vẻ hưng phấn mặt, thì quạt cho Đường Thất Nguyệt, thì rót nước cho nàng.
Chiêu Bảo ngây ngô chằm chằm bụng Đường Thất Nguyệt, mẫu , chạy tới đột nhiên dừng bước: "Mẫu , Chiêu Bảo sắp ?"
Đường Thất Nguyệt đưa tay về phía hài t.ử: " , Chiêu Bảo của chúng sắp ca ca ."
"Chiêu Bảo thích là nào?" Đường Thất Nguyệt nắm lấy bàn tay nhỏ của hài t.ử nhẹ nhàng đặt lên bụng , tuy rằng hiện tại t.h.a.i nhi còn nhỏ, chẳng cảm nhận gì.
"Đều thích ạ." Đôi mắt Chiêu Bảo sáng lấp lánh, nhẹ nhàng xoa xoa bụng nàng: "Đệ ở trong ạ?"
Đường Thất Nguyệt đỏ mặt đáp: " ."
Lâm thị sợ Chiêu Bảo nặng nhẹ đau Đường Thất Nguyệt, vội vàng bế hài t.ử lên đùi : "Mẫu con hiện giờ , con nhào tới nàng nữa, rõ ? Chẳng bao lâu nữa Chiêu Bảo của chúng sẽ ca ca , lời ."
"Chiêu Bảo lời mà, Chiêu Bảo ngoan lắm." Chiêu Bảo nghiêm túc gật đầu.
Đường Thất Nguyệt dáng vẻ của hài t.ử cho tan chảy, định gì đó thì mặt đưa tới một chiếc hộp, ngước mắt lên thì thấy chính là Tạ Minh Châu với vẻ mặt đầy gượng gạo: "Điện hạ, ..."
"Đừng gọi là điện hạ nọ nữa, gọi là Minh Châu ." Vị Tứ công chúa kiêu kỳ nay còn kiêu kỳ nữa, "Ngươi mang thai, vui, đây là món quà tặng cho đứa trẻ trong bụng ngươi."
"Cầm lấy chứ, quà bổn công chúa tặng thì sẽ thu , hừ!" Thấy Đường Thất Nguyệt mãi nhận, Tứ công chúa bắt đầu bộ.
Đường Thất Nguyệt mỉm nhận lấy hộp gỗ, bên trong đặt một chiếc khóa trường mệnh mạ vàng điểm thúy to bằng lòng bàn tay, nàng ngạc nhiên mở to miệng.
"Minh Châu, món đồ quá quý giá , ..."
"Quý giá cái gì! Bổn công chúa còn thấy quá sơ sài đây , ngươi cứ đợi đấy, đợi đứa trẻ chào đời, bổn công chúa sẽ bù thêm!" Chiếc khóa trường mệnh nàng chuẩn từ sớm cho Đường Thất Nguyệt, vốn định quà thôi nôi cho Chiêu Bảo, ai dè Đường Thất Nguyệt mang, nàng đành đưa cho đứa nhỏ trong bụng , còn quà của Chiêu Bảo sẽ bù .
Đường Thất Nguyệt thoáng qua đôi tai đỏ ửng của Tạ Minh Châu thì hiểu , nàng gật đầu: "Được, nhận. Ta mặt đứa nhỏ trong bụng cảm ơn ."
"Hừ!" Tạ Minh Châu tiếp tục cưỡi ngựa của .
Một lát , Tạ Trường Tấn xách theo lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ trở về.
Đường Thất Nguyệt kinh ngạc một chút, ngờ mua nhiều đồ như : "Sao mua nhiều thế?"
Xe ngựa chở rương hòm phía bọn họ sắp nhét đầy cả .
Tạ Trường Tấn nhanh chân bước đến bên cạnh nàng: "Ta nàng thích ăn loại nào, cũng rõ loại nào hiệu quả với chứng nôn mửa, nên phu quân mua hết về đây."
Đường Thất Nguyệt hỏi thêm nữa, mắt nàng tinh tường thấy trong giỏ Thanh Phong đang ôm những quả xanh vàng xen kẽ, trông ngon mắt: "Thiếp ăn cái đó."
Quả xanh vàng xen kẽ, trông vẫn chín lắm.
Thanh Phong vội vàng đem quả trong giỏ rửa sạch mang tới, Đường Thất Nguyệt lập tức lấy một quả c.ắ.n một miếng, cảm giác khó chịu trong n.g.ự.c nhờ vị chua chát mà vơi quá nửa.
"Ngon lắm."
Mèo Dịch Truyện