Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 247: Đêm dài đằng đẵng.
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chàng!"
Đường Thất Nguyệt lo lắng nắm lấy tay y, giọng chút gấp gáp pha chút run rẩy: "Chàng gì , để con tự ."
Tạ Trường Tấn lật tay nắm lấy tay nàng, ấn sang hai bên bàn trang điểm, từ từ áp sát nàng, giọng trầm thấp đầy mê hoặc: "Nương t.ử, với phu quân mà còn khách sáo gì?"
Không để Đường Thất Nguyệt kịp phản ứng, Tạ Trường Tấn tiếp tục bận rộn.
Một lúc lâu , Đường Thất Nguyệt chỉ còn mặc một bộ trung y đỏ rực Tạ Trường Tấn ôm lòng, y kề sát tai nàng thì thầm: "Nương t.ử, đêm dài đằng đẵng..."
Mái tóc của Đường Thất Nguyệt còn trâm cài, thấy lời nàng khẽ c.ắ.n môi, túm lấy bộ hỷ phục Tạ Trường Tấn hừ hừ: "Chàng cũng mặc, để con giúp ."
Không thể để nam nhân chủ bộ cuộc chơi , nàng cũng xoay chuyển tình thế!
Tạ Trường Tấn khẽ một tiếng, buông bả vai nàng , hai tay giang rộng, mặc cho nàng với vẻ mặt hung dữ giúp cởi hỷ phục.
Bộ hỷ phục màu đỏ từng lớp từng lớp rơi xuống, chồng chất mặt đất.
Bên ngoài sân, Chiêu Bảo đang thút thít đòi tìm phụ mẫu , liền Tống Uyển Ngọc và Tạ Minh Châu sức khuyên nhủ: "Chiêu Bảo, con một ?"
Chiêu Bảo đang định rơi nước mắt bỗng sáng rực đôi mắt, chằm chằm Tống Uyển Ngọc: "Tổ mẫu, ở !"
Tống Uyển Ngọc liếc trộm căn phòng đang lập lòe ánh nến đỏ, nhỏ giọng : "Đêm nay con đừng phiền phụ mẫu , nhanh sẽ thôi."
Chiêu Bảo còn nhỏ, bám Đường Thất Nguyệt là chuyện thường tình, nhưng nghĩ tới , hài nhi lập tức lời: "Vâng, Chiêu Bảo tìm phụ mẫu nữa."
Hài nhi quyết định sáng mai mới đến tìm!
Tống Uyển Ngọc và Tạ Minh Châu , hai dẫn Chiêu Bảo rời khỏi sân.
Trong sân rộng lớn hạ nhân, chỉ nhiều canh giữ ở bên ngoài, đây là lệnh của Tạ Trường Tấn khi .
Đêm nay ai cũng phép phiền chuyện của y!
Đường Thất Nguyệt bộ trung y màu đỏ cùng kiểu Tạ Trường Tấn, hài lòng nhếch môi, giây tiếp theo môi c.ắ.n nhẹ một cái: "Đã hài lòng ?"
"Rất hài lòng!" Đường Thất Nguyệt chu môi, bày tỏ sự hài lòng của .
Cái tên chính là cố ý, c.ắ.n thì c.ắ.n nhưng đau, chỉ chút ngứa ngáy tê dại khiến nàng thể phớt lờ.
Tạ Trường Tấn luôn chú ý tới sắc mặt của nàng, lập tức bế từ bàn trang điểm xuống: "Đêm nay, nàng chạy thoát ."
Đường Thất Nguyệt trợn tròn mắt: "Người con cũng gả cho , con còn chạy ?"
Bị đặt lên chiếc giường bạt bộ đủ cho bốn năm , tim Đường Thất Nguyệt đập nhanh liên hồi, nàng theo bản năng đưa tay chặn lên vai đối phương: "Chàng gì ."
"Lương thần cát nhật, nương t.ử xem gì."
Lời dứt, luồng thở mạnh mẽ thể kháng cự ập tới, Đường Thất Nguyệt bàng hoàng một chút áp chế c.h.ặ.t chẽ, kịp phản kháng.
Được , nàng cũng chẳng phản kháng gì.
Chỉ là cái tên đột nhiên chút điên cuồng thế ?
Nến đỏ từng chút một cháy cạn, chân trời nơi xa biến mất nhường chỗ cho những vệt trắng mờ ảo, Đường Thất Nguyệt cả như tắm qua nước, giọng khàn vì mệt mỏi, khóe mắt ửng đỏ.
Nhận phía còn tiếp tục, nàng dùng hết sức lực đẩy y: "Con tắm rửa, tới nữa!"
Đến nữa chắc cái eo của nàng gãy đôi mất.
Thật đáng tiếc, chút sức lực đối với Tạ Trường Tấn chỉ như gãi ngứa, chẳng chút tác dụng nào, nàng dễ dàng công thành đoạt đất, y nếm trải nếm trải .
Đường Thất Nguyệt thật sự chịu nổi nữa, nàng thút thít: "Tạ Trường Tấn, thể chậm một chút , để con nghỉ một lát."
Nàng đầu thấy nến đỏ chỉ còn một chút xíu, chợt cảm thấy đêm động phòng hoa chúc quá dài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-247-dem-dai-dang-dang.html.]
Trên cũng dính dấp khó chịu, nàng nhịn mà rơi vài giọt nước mắt.
Tạ Trường Tấn từ từ ngẩng đầu, lập tức luống cuống: "Đừng , nàng đau ?"
"Chàng hung dữ quá!" Đường Thất Nguyệt ấm ức lên tiếng lóc buộc tội y, mặt thèm .
Tạ Trường Tấn vội vàng ôm lấy nàng lòng: "Ta sai , phu nhân."
Mèo Dịch Truyện
"Hừ!"
Trong phòng một bể nước nóng, Tạ Trường Tấn bế nàng trong bể, đó từ phía ôm c.h.ặ.t lấy nàng: "Đừng giận nữa mà phu nhân, phu quân ."
Nghe lời nhận của , tỉ mỉ tắm rửa cho, chút bất mãn trong lòng Đường Thất Nguyệt thực chất sớm tan biến, chẳng qua nàng cảm thấy vô cùng mệt mỏi mà thôi.
Rõ ràng đây cũng là từng cùng thế thế , đêm nay hung hãn đến thế? Nàng cảm thấy bản như một con sói đói nhắm trúng, lúc nào cũng thể lột da rút xương nuốt gọn bụng.
Đường Thất Nguyệt rúc n.g.ự.c : "Vậy tới nữa."
Tạ Trường Tấn vẫn thỏa mãn, đôi mày nhíu c.h.ặ.t , chút vui, nhưng vẫn gật đầu: "Được."
Thôi , phu nhân thì thôi.
Hai nương tựa ngâm trong bể nước nóng một lúc, Đường Thất Nguyệt mơ màng bế trở giường, cả ấm áp, đôi gò má đỏ bừng vẫn tan, chỉ ngủ ngay lập tức.
Tạ Trường Tấn nhận thức đêm nay quá đà, nên tiếp tục trêu chọc nàng nữa. Hắn đắp góc chăn cho nàng, ôm c.h.ặ.t lấy trong lòng, khẽ dỗ dành: "Phu nhân, nàng nên gọi là gì nào?"
Lúc hứng chí dạt dào, Đường Thất Nguyệt ít dỗ dành những lời khiến đỏ mặt tía tai. Lúc dù đang buồn ngủ, nhưng nàng vẫn ngay lập tức nhận tâm tư của ai , liền giả vờ ngủ say thèm để ý.
"Phu nhân?" Tạ Trường Tấn nhận nàng đang giả vờ ngủ, cố tình tiến sát gần, đưa tay khều lấy dải dây áo lót đang buông lơi, từng bước một ép sát.
Đường Thất Nguyệt nhịn nổi nữa! Nàng đưa tay giữ c.h.ặ.t bàn tay đang an phận : "Phu quân! Đêm khuya , nên ngủ thôi!"
"Còn ngủ là trời sáng mất!"
Từ trong cổ họng Tạ Trường Tấn phát một tiếng khẽ: "Được, phu nhân, ngủ."
Tạ Trường Tấn vô cùng mãn nguyện ôm nàng lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, khẽ lẩm bẩm: "Thật quá."
Đường Thất Nguyệt buồn ngủ đến mức mơ màng, thấy tiếng lẩm bẩm cuối cùng của , nàng tìm một vị trí thoải mái nhất trong lòng chìm giấc ngủ.
...
Trời sáng rõ, Đường Thất Nguyệt đ.á.n.h thức bởi những tiếng ồn ào.
Bên tai là tiếng thút thít của bánh bao nhỏ cùng giọng trầm thấp đang quở trách của ai đó, khiến nàng giật mở mắt: "Có chuyện gì ?"
Chiêu Bảo thấy Đường Thất Nguyệt tỉnh dậy, liền lạch bạch chạy tới sà bên giường: "Mẫu , Phụ hung dữ lắm." Nói đoạn, thằng bé còn rơi vài giọt nước mắt lã chã.
Đường Thất Nguyệt xót con vô cùng, đang định dậy thì chợt nhận thấy gì đó , nàng vội vàng giữ c.h.ặ.t chăn, lườm kẻ gây họa: "Chàng con , tự mà dỗ."
Người tính thật đấy! Vậy mà mặc quần áo cho nàng! Suýt chút nữa là nàng mất mặt Chiêu Bảo !
Tạ Trường Tấn chột sờ mũi, lúc nãy định hầu hạ nàng mặc y phục thì Chiêu Bảo đẩy cửa xông , sợ thằng bé nàng thức giấc nên mới đành giáo huấn nhi t.ử .
"Lại đây!" Tạ Trường Tấn xách bánh bao nhỏ lên: "Mẫu con mệt , đừng phiền mẫu , ?"
Đôi gò má Đường Thất Nguyệt đỏ bừng lên, nàng đưa tay chỉ Tạ Trường Tấn: "Chàng..." Sao năng bậy bạ mặt nhi t.ử như thế!
Nào ngờ khi cánh tay lộ ngoài khí, nàng liền thấy những vết đỏ đó. Đường Thất Nguyệt thẹn giận, vội vàng rụt cả trong chăn.
"Mẫu ạ? Có bệnh ?" Chiêu Bảo lo lắng, đôi chân ngắn ngủn đạp loạn trong lòng Tạ Trường Tấn.
"Không ." Cả hai đồng thanh trả lời, Đường Thất Nguyệt hằn học lườm kẻ gây họa một cái.