Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 245: Hoa quả không bán

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nương, hoa màu ở nhà vẫn chứ?" Đường Thất Nguyệt vẫn luôn canh cánh trong lòng những loại cây trồng mà dày công vun xới, liền sốt sắng hỏi thăm Lâm thị.

 

"Tốt , đều cả." Lâm thị vỗ vỗ tay nàng, "Nương con lo lắng, cho nên hoa quả chín núi , nương lập tức hái mang tới đây, các loại hoa màu khác cũng đều , đừng lo lắng quá nhé."

 

Đường Thất Nguyệt tận mắt thấy những loại trái cây trồng , tảng đá trong lòng mới buông xuống, nàng tiện tay lấy một quả táo c.ắ.n một miếng, quả nhiên là mọng nước, ngọt to, đúng là vị giòn ngọt mà nàng yêu thích.

 

Mọi thấy trái cây ngon, cũng đều lấy một quả ăn thử.

 

"Cái cũng quá ngon , còn loại quả đỏ kích thước lớn như , ở kinh thành thật từng thấy qua nha." Hoa Nhuận trố mắt kinh ngạc, chằm chằm quả táo trong tay rời mắt.

 

Đường Thất Nguyệt thắc mắc, kẻ rốt cuộc lẻn từ lúc nào ?

 

"Còn nữa ? Còn nữa ? Có bao nhiêu, bổn thiếu gia đều mua sạch." Cơ hội kinh doanh lớn ngay mắt, thể để vuột mất.

 

Đường Thất Nguyệt lập tức hiểu ý tứ trong lời của , hừ lạnh một tiếng: "Không , bán, đừng mơ!"

 

Nàng vẫy tay, bảo Thanh Phong bê hết hoa quả còn trong.

 

Nàng trồng nhiều hoa quả ở núi như , chín hiện tại còn tới trăm cân, còn đủ cho nhà ăn, thể bán cho Hoa Nhuận, cái kẻ chỉ tiền chứ!

 

"Ai chà, bán thì bán, cô nương đừng hung dữ như chứ!" Chạm ánh mắt mấy thiện cảm của Tạ Trường Tấn, Hoa Nhuận lập tức gượng gạo: "Chuyện hoa quả , chúng để bàn tiếp !"

 

cũng Đường Thất Nguyệt trồng nhiều hoa quả, chắc chắn là bán , đến lúc đó tay , nhanh chân mua hết hoa quả đó là xong .

 

Hoa Nhuận đắc ý tính toán trong lòng, căn bản thấy vẻ mặt đ.á.n.h của Đường Thất Nguyệt.

 

Tạ Trường Tấn siết nhẹ vai nàng: "Đừng bận tâm đến , nếu vui cứ việc tay đ.á.n.h, ở đây."

 

Đường Thất Nguyệt liếc một cái: "Được thôi, chỗ dựa Tấn Thế t.ử vững chắc của ."

 

"Nghịch ngợm." Tạ Trường Tấn đưa tay khẽ véo mũi nàng, giọng đầy vẻ sủng ái.

 

...

 

Đường Thất Nguyệt thấy những chiếc khăn tay thành phẩm mà Đường Thư Dao mang tới, đầy ắp một rương lớn, coi như là thành quả của cùng hai bạn là Tiểu Hoa và Niếp Niếp cùng thêu, còn thêm Tôn Quả Quả mới gia nhập.

 

Nàng tiện tay lật xem nhiều mẫu thành phẩm, đường kim mũi chỉ đều tinh xảo, hoa văn cũng vô cùng mắt, Đường Thất Nguyệt hết sức hài lòng, nhất là những họa tiết do nàng vẽ, mấy cô nhóc thêu vô cùng thuần thục .

 

"Rương đồ thêu thực sự ." Đường Thất Nguyệt chân thành khen ngợi một tiếng, về phía Đường Thư Dao đang lo lắng xoắn ngón tay bên cạnh mà mỉm dịu dàng.

 

Đường Thư Dao đang cúi đầu bỗng ngẩng phắt dậy: "Thật Nhị tỷ?"

 

"Thật mà." Đường Thất Nguyệt vỗ vỗ đầu : "Đi thôi, Nhị tỷ chẳng hứa với , tỷ chuẩn cho một cửa tiệm chuyên bán đồ thêu, cùng xem ?"

 

Bởi vì Đường Thanh Thư tới, lâu gặp Chiêu Bảo nên xung phong ở trong viện trông nom Chiêu Bảo chơi đùa. Người cha như Tạ Trường Tấn cũng ghen tị, cứ thế bước từng bước theo sát Đường Thất Nguyệt.

 

Đã xem cửa tiệm, Lâm thị chắc chắn cũng cùng, còn Đường lão tam thì ở dẫn dắt đám hầu mà Đường Thất Nguyệt tuyển về cùng trang hoàng sân vườn.

 

Mấy trò chuyện, tới cửa tiệm mà Đường Thất Nguyệt chuẩn cho Đường Thư Dao, nơi cách Quốc Sắc Thiên Hương xa, cũng cùng một con phố, vô cùng náo nhiệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-245-hoa-qua-khong-ban.html.]

Cửa tiệm sửa sang xong xuôi, nhưng vẫn treo biển hiệu, Đường Thất Nguyệt liền hỏi Đường Thư Dao: "Đã nghĩ tên cửa tiệm là gì ?"

 

Đường Thư Dao cửa tiệm rộng lớn như , kinh ngạc đến mức nên lời.

 

Lâm thị lắc đầu: "Con gái , để thuê cửa tiệm chắc tốn ít bạc nhỉ? Sao con bàn bạc với nương một tiếng?" Con gái kiếm tiền dễ dàng gì, mua trạch t.ử mua cửa tiệm, giờ còn chuẩn một cái cho Thư Dao nữa, ôi!

 

"Nhị tỷ, thể nhận ." Đường Thư Dao phản ứng , nghiêm mặt liên tục xua tay lắc đầu.

 

Đường Thất Nguyệt khẽ : "Sao thể nhận. Cửa tiệm coi như là Nhị tỷ chuẩn phần giá t.ử cho , cứ nhận lấy."

Mèo Dịch Truyện

 

Lời , Đường Thư Dao lập tức đỏ bừng cả mặt.

 

Lâm thị há hốc mồm, định gì đó nhưng thôi.

 

Đường Thất Nguyệt tiếp tục : "Tranh thủ hai ngày hãy nghĩ kỹ tên cửa tiệm, đến lúc đó Nhị tỷ sai biển hiệu cho thể khai trương ."

 

Mặc dù trong tiệm chỉ bán khăn tay vẻ đơn điệu, nhưng Đường Thất Nguyệt vô cùng tự tin với những mẫu thêu đó, đến lúc đó e là kịp mà bán chứ.

 

Ban đêm, Lâm thị tìm đến Đường Thất Nguyệt, vẻ mặt nặng nề : "Nương và phụ con khi lên kinh thành đặc biệt ghé qua nhà họ Đường bên , mặc dù hai nhà hiện nay phân gia đoạn tuyệt quan hệ, nhưng dù họ cũng là trưởng bối, thêm việc con thành . Nương và phụ con vốn định mời tổ mẫu và đại bá, nhị bá của con lên kinh thành uống chén rượu mừng, ai ngờ ..."

 

Những lời đó dù Lâm thị , Đường Thất Nguyệt cũng đại khái đoán , chẳng qua là phụ nương nàng khi tìm tới cửa sỉ nhục, mắng c.h.ử.i một trận tơi bời mà thôi.

 

"Ầy, nhắc tới cũng , nương chỉ với con, chuyện gì thì cần nhớ đến những hạng đó nữa." Đường lão tam hiện giờ tuyệt vọng với những bên , ông lúc chỉ thấy hai đứa con gái thành gia lập thất, con trai thi đỗ công danh mà thôi.

 

Đường Thất Nguyệt tựa đầu vai Lâm thị, khẽ giọng đáp: "Con nương, con vốn dĩ chẳng bận tâm đến hạng đó từ lâu ."

 

"Tốt, lắm." Lâm thị mỉm : "Nương còn một chuyện nữa hỏi con."

 

"Đã tổ chức tiệc mừng ở kinh thành , về thôn tổ chức thêm một trận nữa ?" Lâm thị nghĩ, mặc dù nhà họ là chuyển đến định cư ở thôn Bách Lạc , nhưng tiệc mừng vẫn nên tổ chức ở cả hai nơi.

 

Đường Thất Nguyệt gật đầu: "Chắc chắn tổ chức , đợi tiệc rượu bên xong xuôi, con và A Tấn sẽ chọn một ngày về thôn tổ chức thêm một nữa, đến lúc đó nương hãy cùng chúng con về thôn nhé."

 

Nàng Lâm thị và vẫn yêu thích cuộc sống ở thôn Bách Lạc hơn, nên cũng cưỡng cầu họ kinh thành bầu bạn với mãi.

 

Lâm thị xoa xoa tóc nàng: "Được , nương hứa với con."

 

Nói đoạn, Lâm thị khẽ lau khóe mắt: "Chỉ còn vài ngày nữa là con xuất giá , nương thực sự nỡ."

 

Trước đây ở nhà họ Đường chịu bao nhiêu khổ cực, đến tận bây giờ chuyện cứ như là một giấc mơ , Lâm thị vẫn còn chút bàng hoàng, nhưng bà thực sự vô cùng luyến tiếc Đường Thất Nguyệt.

 

Đường Thất Nguyệt khẽ giọng an ủi bà: "Con cũng nỡ xa mà."

 

"Thế , con vẫn gả." Lâm thị lập tức đổi sắc mặt, bà nỡ thì nỡ thật, nhưng con gái và A Tấn xứng đôi như , thể ngăn cản cho .

 

Đường Thất Nguyệt dáng vẻ lúc thế lúc thế nọ của mẫu cho bật : "Mẫu , con cũng trốn hôn, mẫu đừng lo lắng nữa."

 

"Sau nếu mẫu nhớ con, nhớ Chiêu Bảo thì cứ đến kinh thành, hoặc là con đưa hài nhi về thôn ở cũng mà."

 

"Được."

 

 

Loading...