Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 239: Thưởng cho chàng
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi giao việc nghiên cứu xốt cà chua cho Hoa Nhuận, Đường Thất Nguyệt liền thong thả, thỉnh thoảng mới đến Hoa phủ xem tiến độ thế nào và chỉ dẫn thêm đôi chút.
Đã là giữa tháng Năm, chỉ còn nửa tháng nữa là tới ngày thành , Đường Thất Nguyệt khó tránh khỏi chút căng thẳng. Nhất là khi thấy hạ nhân trong Hầu phủ suốt ngày bận rộn trang trí và kiểm tra các khâu cho ngày đại hôn.
Tống Uyển Ngọc dường như nhận sự lo lắng của nàng, thỉnh thoảng sang trò chuyện để trấn an. Cộng thêm việc cửa hàng bận rộn, sự căng thẳng của Đường Thất Nguyệt cũng vơi bớt nhiều.
Ngày hôm đó, nàng nhận thư từ Lâm thị gửi tới. Bà cho cả trái cây núi và cá nuôi trong ruộng lúa đều phát triển , Đường Thất Nguyệt nôn nóng ăn trái cây do chính tay trồng .
Lâm thị còn Lý chưởng quầy để mắt tới cá của nhà họ, đặt một nghìn cân. Lúc Đường Thất Nguyệt , ai mua cá nhà , nàng sẽ tặng kèm hai công thức chế biến cá miễn phí, đợi khi đối phương tới kéo cá thì sẽ giao cho.
Tuy nhiên, Đường Thất Nguyệt ước tính cá trong ruộng chắc chắn chỉ nghìn cân, trừ phần Lý chưởng quầy lấy, chắc vẫn còn dư nhiều, đến lúc đó nếu ai mua thì nàng sẽ tự ăn.
Về phần trái cây, nàng thực sự hề lo lắng, bởi nhà họ Tôn chuyên nghiệp chăm sóc, đó là điều nàng yên tâm nhất.
Còn về cua nhà Phương Hạo Trạch nuôi, hiện tại tháng Năm vẫn cần tính tới, ít nhất đợi đến mùa thu mới thể ăn . Cua trong gian của nàng thể ăn ngay, đó là thứ mà cua bên ngoài thể so bì .
, trong gian của nàng còn nuôi một mẻ cua, kích thước đủ để ăn, nhưng ngại Tống Uyển Ngọc và nghi ngờ, Đường Thất Nguyệt chỉ đành trốn gian mỗi ngày để xử lý cua, dù là xốt gạch cua đem muối thì nàng cũng tích trữ nhiều.
Nghĩ đến mớ xốt gạch cua , Đường Thất Nguyệt lập tức lấy hết từ gian , gửi đến Hoa phủ giao cho Hoa Nhuận bán.
Xốt gạch cua mới chỉ bán một , ít bá tánh vẫn luôn mong nhớ hương vị đó.
Ngay cả Hoa Nhuận cũng thèm thuồng, nhịn lấy một hũ, bảo đầu bếp trong phủ nấu một bát mì để trộn ăn, ăn : "Ngươi bản thiếu gia thèm loại xốt đến mức nào , thèm gần một tháng , hôm nay cuối cùng cũng ăn !"
" mà, ngươi mang xốt tới trông vẻ còn hơn mẻ , thơm ngon hơn hẳn."
Đường Thất Nguyệt liếc một cái: "Đồ ăn cũng chặn nổi miệng ngươi ? Chất lượng xốt là tùy c.o.n c.ua, mẻ cua nuôi thời gian dài hơn, vị gạch cua sẽ đậm đà hơn, đương nhiên là ngon hơn một chút."
"Còn về lượng, chỉ bấy nhiêu thôi, một trăm cân, đợt tiếp theo thể đảm bảo ngày giờ cụ thể cho ngươi ."
Hoa Nhuận ăn ba miếng hết sạch bát mì trộn gạch cua, khi lau miệng liền bất mãn : "Hả? Vậy chẳng lẽ bản thiếu gia ăn xong là ?"
" là như ." Đường Thất Nguyệt thản nhiên gật đầu: "Xốt giao cho ngươi, bán thế nào quản, lúc cuối năm chia hoa hồng đừng quên là ."
Nói xong, Đường Thất Nguyệt bước khỏi Hoa phủ. Gần như ngay khi nàng rời , t.ửu lầu nhà họ Hoa tung tin ngoài, ngày mai sẽ xốt mới và xốt gạch cua mở bán, khiến bá tánh kinh thành lập tức xôn xao chuẩn .
Không ít quyết định nửa đêm sẽ ngủ cửa t.ửu lầu, để tránh sáng mai dậy muộn tranh xốt. Còn hạ nhân của các nhà quyền quý càng giao trọng trách, bằng giá tranh xốt về cho chủ nhân.
Đường Thất Nguyệt bá tánh ùn ùn kéo về phía t.ửu lầu, khẽ mỉm xoay , bắt gặp một một ngày gặp. Trong đáy mắt hội tụ những tia sáng nhỏ vụn, cứ thế hiên ngang giữa dòng qua , trong đôi mắt đen sâu thẳm chỉ bóng hình của nàng.
"Sao ở đây?" Đường Thất Nguyệt xách váy, rảo bước chạy về phía . Dáng hình kiều diễm, tà váy tung bay giữa đám đông như một cánh bướm.
Tạ Trường Tấn giữ vững lấy nàng, quen thuộc giúp nàng sửa sang những sợi tóc mai rối bời, bên môi hiện lên một nụ dịu dàng: "Đợi nàng."
Lúc trở về Hầu phủ thì báo Đường Thất Nguyệt ngoài, vì lập tức tìm, tiên là tới cửa hàng xem thử nhưng thấy , đoán chắc nàng đến Hoa phủ nên đặc biệt ở đây đợi nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-239-thuong-cho-chang.html.]
"Có tìm việc gì ?" Hai giống như những cặp phu thê bình thường, vai kề vai cùng bước .
Có ít bá tánh nhận Tạ Trường Tấn, nhưng còn chỉ trỏ như nữa, mà chỉ liếc một cái thôi, dù thì mặt bọn họ còn hũ xốt hấp dẫn hơn đang chờ đợi.
"Tấn Thế t.ử, xem hôm nay ngài chẳng chút sức hút nào với bá tánh cả." Đường Thất Nguyệt hất cằm về phía dòng đang chạy đua, đôi mắt tinh tràn đầy ý .
Tạ Trường Tấn nghiêng đầu nàng: "Thất Nguyệt cũng giống như bọn họ ?"
Đường Thất Nguyệt nghẹn lời, lườm một cái: "Không ." Nàng thèm thuồng mấy hũ xốt , đương nhiên là Tạ Trường Tấn một ngày gặp mới là sức hút hơn .
"Chiều nay việc gì ?" Tạ Trường Tấn đưa nàng về phía cổng thành, nơi ngựa của đang đỗ ở đó.
Mèo Dịch Truyện
Đường Thất Nguyệt con ngựa : "Có chuyện gì ?"
"Đi thôi, đưa nàng đến một nơi." Tạ Trường Tấn nắm tay nàng đến bên cạnh, xoay lên ngựa, để Đường Thất Nguyệt kịp thắc mắc dùng lực kéo nàng ôm lòng.
"Giá!"
Đường Thất Nguyệt cảm nhận làn gió mát rượi thổi qua mặt, trong lòng càng thêm thắc mắc, nàng đầu hỏi ở phía : "Chàng định đưa ? Sao mang theo Chiêu Bảo, cẩn thận nhi t.ử của sẽ giận đó, xem lúc đó dỗ dành thế nào."
Tạ Trường Tấn ôm c.h.ặ.t nàng lòng, ghé sát tai nàng trầm giọng đáp: "Chiêu Bảo lớn , buông tay đúng lúc."
"Nó mới đầy ba tuổi!" Đường Thất Nguyệt cạn lời.
"Nó là nam t.ử hán." Tạ Trường Tấn khẽ hôn lên má nàng: "Phải học cách phiền phụ mẫu ."
Đường Thất Nguyệt câm nín sự da mặt dày và vô của , nàng lườm một cái thật dài, hừ hừ hai tiếng thôi.
Tạ Trường Tấn thấy nàng thật đáng yêu, nhịn đưa tay véo cái má đang phồng lên của nàng: "Không cùng ?"
"Không ." Đường Thất Nguyệt lắc đầu, nàng chỉ là thói quen cũng mang theo hài t.ử, đột nhiên mang theo, sợ rằng khi nó sẽ loạn lên cho xem.
"Vậy thì mặc kệ nó." Tạ Trường Tấn hừ lạnh: "Nàng là của ."
Đường Thất Nguyệt đưa tay nhéo thắt lưng một cái, nhưng dám mạnh tay, dù cũng đang cưỡi ngựa, vạn nhất đau quá mà giữ c.h.ặ.t dây cương thì hỏng bét.
Tạ Trường Tấn dường như thấy sự lo lắng trong mắt nàng, liền ấn nhẹ nàng cho áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c hơn: "Thất Nguyệt xinh như thế , sợ đem bán ?"
"Chàng dám ?" Đường Thất Nguyệt liếc xéo .
"Không dám." Tạ Trường Tấn lập tức nhận sai: "Bán ai cũng sẽ bán Thất Nguyệt của ."
"Thế còn ." Đường Thất Nguyệt hài lòng nâng cằm lên, nghiêng đầu ghé sát hôn nhẹ một cái: "Thưởng cho đó."