Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 237: Chẳng lẽ là nàng nhớ nhầm
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trở về Hầu phủ, Đường Thất Nguyệt tiên sắp xếp xà phòng Tạ Minh Châu cần, sai quản gia đưa tới cổng cung, nơi Xuân Chi đang đợi.
Sau đó nàng định đến tiệm xem , ngờ khi tránh khỏi đám hầu, cả nàng Tạ Trường Tấn bế bổng lên.
"Chàng gì ?" Nàng giật , kìm giơ tay vỗ nhẹ lên vai , đáy mắt long lanh gợn sóng.
Tạ Trường Tấn sa sầm mặt lời nào, đá văng cửa phòng ngủ nhẹ nhàng đặt nàng lên giường.
Giả sử bế nàng đến căn phòng khác, Đường Thất Nguyệt thế nào cũng sẽ tìm cách chạy trốn, chỉ là nàng hiểu vì tâm trạng Tạ Trường Tấn bỗng nhiên d.a.o động lớn như .
"Chàng gì chứ, ? Chẳng lẽ đang tức giận đ.á.n.h ?" Đường Thất Nguyệt nhanh tay lẹ mắt vòng tay qua cổ , cho dậy.
Tạ Trường Tấn cứ thế nửa quỳ đối diện với nàng, mím môi: "Sẽ đ.á.n.h nàng." Hắn xót xa còn kịp.
Khi Đường Thất Nguyệt còn đang định hỏi dồn thì cảm thấy ống quần từ từ kéo lên, một đôi bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve đầu gối nàng.
"Có đau ?"
Theo câu hỏi của Tạ Trường Tấn, Đường Thất Nguyệt thấy đầu gối của đỏ rực và sưng lên.
Lạ thật, lúc nãy từ hoàng cung trở về nàng chẳng thấy đau chút nào, hơn nữa, Tạ Trường Tấn đầu gối nàng sưng?
Thấy nàng lời nào, Tạ Trường Tấn chỉ tưởng nàng đau đến mức nên lời, sự xót xa trong mắt như trào , lập tức lấy t.h.u.ố.c thương tổn tới, cẩn thận xử lý vết thương ở đầu gối cho nàng.
Đường Thất Nguyệt ngây hành động của , hề ngăn cản, trong lòng như phết thêm mật ngọt.
Sau khi xử lý xong vết thương, Tạ Trường Tấn cẩn thận giúp nàng buông ống quần xuống.
"Sao đầu gối sưng?" Lúc nãy tức giận như , nàng còn tưởng gây chuyện đại nghịch bất đạo gì, sắp tay đ.á.n.h chứ.
"Ta chú ý thấy lúc nàng đường tự nhiên cho lắm."
"Ái chà, Tấn Thế t.ử quan sát thật tỉ mỉ nha." Đường Thất Nguyệt nhịn mà hôn nhẹ lên má một cái.
Tạ Trường Tấn hài lòng nhếch môi: "Lần nếu cung nhân đến mời thì nhớ tìm quản gia lấy hai cái đệm bảo vệ đầu gối ? Đừng ngốc nghếch để đầu gối quỳ đến hỏng luôn đấy."
"Thiếp mà." Đường Thất Nguyệt bĩu môi, " Phúc An công công đến nhanh giục gấp, lòng lo lắng nên mới để ý đến những thứ đó."
Hai trò chuyện một lát, Tạ Trường Tấn cưỡi ngựa khỏi thành đến doanh trại tiếp tục huấn luyện.
Đường Thất Nguyệt định xuống nghỉ ngơi một chút thì thấy Tống Uyển Ngọc dắt tay Chiêu Bảo, vẻ mặt đầy hớt hải chạy .
"Có chuyện gì ?" Lòng nàng lập tức thắt .
"Thất Nguyệt , chuyện lớn như con cho ? Chiêu Bảo nhà chúng mà để cho cái hạng thiên kim tiểu thư gì đó bắt nạt ? Ả còn dám cáo trạng, con ở trong cung chịu khổ ? Ta thấy lúc Trường Tấn , mặt mày đầy hỏa khí."
Hỏa khí? Chẳng nàng mới dỗ dành xong ?
Chưa kịp để Đường Thất Nguyệt hỏi thêm, thấy Chiêu Bảo mắt đong đầy nước lệ, lạch bạch chạy tới ôm chầm lấy eo nàng: "Nương ơi, Chiêu Bảo sợ."
Thằng bé còn nhỏ nên hiểu rõ lắm, nhưng nó nương bắt nạt.
Đường Thất Nguyệt xót xa bế tiểu bánh bao lòng, véo mũi thằng bé : "Nương , đừng sợ."
Tống Uyển Ngọc cũng thở phào nhẹ nhõm: "Thấy con thế đúng là thật, nếu chắc lo c.h.ế.t mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-237-chang-le-la-nang-nho-nham.html.]
"Cái nhà họ Lộ hôm nay đúng là phen bêu riếu ."
Đường Thất Nguyệt thắc mắc: "Sao phu nhân?"
"Con còn , từ hoàng cung về đúng ? Ngay lúc nãy, Ngự sử Lộ phạt bổng lộc một năm, còn đứa con gái của lão lệnh cấm túc một năm khỏi cửa, bắt ở trong phủ tu tâm dưỡng tính."
"Nghiêm trọng đến ?" Đường Thất Nguyệt ngờ hình phạt của Vĩnh Khánh Đế lớn như thế, một năm ngoài, liệu lâu quá nhỉ.
Tống Uyển Ngọc xuống bên cạnh nàng: "Chẳng thấm , đây nhiều hài lòng với Lộ Sính Đình , chẳng qua vì cha ả là Ngự sử nên ai dám đắc tội thôi. Bệ hạ là Thiên t.ử, sự cai trị của Ngài, chuyện gì Ngài cũng rõ."
"Hình phạt hôm nay coi như là tính gộp cả những chuyện đây, con cũng đừng quá áp lực."
Đường Thất Nguyệt vốn dĩ áp lực gì, chỉ là cảm thán mà thôi: "Con ạ."
Mèo Dịch Truyện
"Tiệm sắp khai trương trong một hai ngày tới ?" Tống Uyển Ngọc sực nhớ chuyện khác, "Lượng xà phòng tắm đủ ? Có cần sắp xếp hai nha qua phụ con một tay ?"
Bà hằng ngày chỉ lo chăm sóc Chiêu Bảo, đối với những việc Đường Thất Nguyệt đang bận rộn, bà bao giờ can thiệp quá sâu.
Đường Thất Nguyệt lắc đầu: "Để xem lượng tiêu thụ khi khai trương thế nào ạ, nếu nhu cầu lớn, con sẽ cân nhắc mở một xưởng xà phòng nhỏ ở kinh thành."
"Mở xưởng thì quá, nhiều đất, đến lúc đó con cứ tự chọn lựa." Tống Uyển Ngọc lập tức lên tiếng, "Đừng khách khí với ." Để Đường Thất Nguyệt thấy áp lực về phận, Tống Uyển Ngọc từ khi tìm con trai, mặt Đường Thất Nguyệt đều tự xưng là "", ít khi xưng "bản phu nhân".
Lòng Đường Thất Nguyệt thấy ấm áp vô cùng, nàng gật đầu : "Chuyện con vẫn đang cân nhắc, hiện tại chỉ đang nghĩ xem khi tiệm khai trương thì xà phòng con bán hết thôi."
"Nhất định là bán , con cứ tin ." Tống Uyển Ngọc vẻ mặt nghiêm túc, "Chính con cũng hiện giờ bao nhiêu thiên kim tiểu thư và phu nhân mong một bánh xà phòng mà."
"Con ạ." Dù cũng chặn cả ở cửa tiệm .
"Biết là ." Tống Uyển Ngọc xong liền dẫn Chiêu Bảo dạo hoa viên.
Tiễn hai cửa, Đường Thất Nguyệt đóng cửa phòng , lập tức lẻn trong gian, nàng đếm xem thời gian qua bao nhiêu bánh xà phòng.
Loại xà phòng sữa mới nghiên cứu hai mươi bánh, chẳng còn cách nào khác, sữa bò dễ kiếm. Các loại khác như bạc hà và kim ngân hoa đều một trăm bánh mỗi loại.
Tổng cộng là hai trăm hai mươi bánh xà phòng, chắc là thể bán trong vài ngày.
Lúc Đường Thất Nguyệt lường sức mua của dân ngày khai trương, họ sẽ quét sạch bộ hàng tồn kho của nàng còn một mống.
Nàng xem những cây cà chua đang phát triển, phát hiện qua một đêm và nửa ngày, cành cà chua kết trái, ước chừng ngày mai sẽ chín, đến lúc đó nàng thể tương cà !
Ngoài cửa sổ ánh lấp lánh, một đêm ngủ ngon giấc.
Sáng sớm, Đường Thất Nguyệt bưng một lạt nhỏ cà chua đỏ mọng khỏi phòng, Chiêu Bảo lạch bạch theo sát lưng nàng.
Bởi vì Nương hôm nay sẽ món ngon cho nó, nên nó thể ngủ nướng .
Đến nhà bếp, Đường Thất Nguyệt bảo quản gia lấy hơn mười củ khoai tây to ngon, nàng nhờ đầu bếp trong phủ giúp gọt vỏ, cắt khoai tây thành những thanh dài theo ý để sang một bên chờ dùng.
Ở đây tinh bột, nàng chỉ thể lấy một ít tinh bột từ trong gian , những khác cũng hề nghi ngờ.
Tống Uyển Ngọc những quả cà chua: "Loại quả đỏ to thế? Là trái cây mới ?"
Đường Thất Nguyệt ngạc nhiên, nàng nhớ là ở đây cà chua mà, nhưng bộ dạng kinh ngạc của Tống Uyển Ngọc, trông cứ như nhận , chẳng lẽ là nàng nhớ nhầm ?