Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 231: Mùng tám tháng sáu
Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:20:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phàm là những quý phu nhân từng dùng qua xà phòng tắm, một ai là yêu thích. Những nhận xà phòng do Tống Uyển Ngọc tặng, chỉ còn cách sai khiến nha , bà t.ử khắp các tiệm son phấn lớn nhỏ trong kinh thành để hỏi thăm.
Kết quả nhận đều là , trong các tiệm son phấn chỉ xà phòng giặt đồ, chứ loại xà phòng tắm nào cả.
Trong chốc lát, nước xốt và xà phòng tắm trở thành những thứ vô cùng nóng hổi ở kinh thành, khiến tranh săn đón.
Có xà phòng tắm là từ Vũ An Hầu phủ đưa , kẻ gan lớn thì dám đến hỏi thăm, kẻ gan nhỏ thì ngay cả dũng khí bước tới cửa phủ cũng .
Tin tức là do Lâm Lang kể cho Đường Thất Nguyệt . Nàng ngờ rằng khi còn chính thức tung xà phòng tắm thị trường mà nhiều mong ngóng đến . Xem nàng tranh thủ thời gian thêm thật nhiều, tránh để lúc cửa tiệm khai trương cung ứng đủ hàng.
Mèo Dịch Truyện
Tuy nhiên, Đường Thất Nguyệt hiểu rõ, xà phòng tắm tuy hiện tại nàng mới chỉ hai loại mùi hương, nhưng hiệu quả sử dụng của nó thực sự .
"Thất Nguyệt , hiện nay nhiều phu nhân gửi bái đến hỏi , rằng loại xà phòng tắm rốt cuộc thể mua ở ? Con xem thế nào?" Tống Uyển Ngọc cùng Lâm Lang tới, tay Lâm Lang đang ôm ít bái .
Đường Thất Nguyệt liếc qua, đến tận mười mấy bản, nàng khỏi kinh ngạc một chút: "Nhiều thế đều là hỏi về chuyện xà phòng tắm ?"
Tống Uyển Ngọc gật đầu: " , bọn họ còn nhất quyết đòi tiến cử loại xà phòng tắm để cho bọn họ gặp mặt một ."
Mặc dù đó Tống Uyển Ngọc rõ với các vị phu nhân rằng xà phòng tắm chính là Đường Thất Nguyệt, nhưng những phu nhân đó đều chịu tin, chỉ nghĩ rằng Tống Uyển Ngọc đang vẻ vang cho con dâu tương lai của mà thôi.
Tống Uyển Ngọc cũng bất lực, bà chỉ đích danh , nhưng bọn họ cứ tin thì bà ?
Đường Thất Nguyệt day day thái dương đầy vẻ bất đắc dĩ: "Phu nhân cứ việc cho bọn họ xà phòng là ai, cần che giấu ạ."
"Ta , mà , nhưng bọn họ tin đấy chứ." Tống Uyển Ngọc xuống bên cạnh Đường Thất Nguyệt, vẻ mặt vui: "Theo ý của bổn phu nhân, cứ việc thèm cho bọn họ chẳng bao lâu nữa xà phòng sẽ bán ở kinh thành, để cho bọn họ sốt ruột c.h.ế.t ."
Ai bảo bọn họ cứ hở là coi thường Thất Nguyệt của bà chứ!
Đường Thất Nguyệt mỉm : "Tất cả đều theo phu nhân."
"Ngoan lắm!" Tống Uyển Ngọc bây giờ càng Đường Thất Nguyệt càng thấy thích: "Ta và mẫu con định xong ngày lành cho con và A Tấn , chính là mùng tám tháng sáu, lúc đó trời mới chớm nóng, hợp."
Nếu muộn hơn một chút, thời tiết ngày càng nóng bức, lễ sẽ vất vả bao.
Đường Thất Nguyệt ngẩn , dạo gần đây nàng bận rộn đến mức cuồng, sớm quên bẵng việc chọn ngày đầu, đột nhiên thấy ngày cụ thể, nàng nhất thời kịp phản ứng .
Bây giờ vẫn đến tháng năm, tính đến mùng tám tháng sáu thì vẫn còn một tháng rưỡi nữa.
Đến tháng sáu, trái cây núi và dưa sớm ngoài đồng chắc chắn sẽ một phần chín rộ, đến lúc đó chuẩn thêm đá lạnh vận chuyển về kinh thành cho cùng nếm thử thì thật tuyệt.
Tống Uyển Ngọc thấy nàng ngẩn ngơ, tưởng rằng nàng hài lòng với ngày , liền ân cần hỏi han: "Sao Thất Nguyệt? Hay là con cảm thấy ngày đó đến nhanh quá?"
Nhi t.ử cũng hai ba tuổi , nhanh, hề nhanh chút nào mà!
"Dạ ạ." Đường Thất Nguyệt hồn, lập tức lắc đầu: "Con chỉ đang nghĩ đến ngày đó, trái cây con trồng ở thôn Bách Lạc chắc cũng chín , đến lúc tiệc rượu thể để nếm thử đồ tươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-231-mung-tam-thang-sau.html.]
Tống Uyển Ngọc bất đắc dĩ gõ nhẹ trán nàng: "Con thật là, để gì với con đây? mà, cũng mong chờ trái cây con tự tay trồng, chắc chắn sẽ ngon hơn ở kinh thành cho xem."
Giờ bà cũng dâu tây trong nhà từ mà , hóa đều là do nhi t.ử của bà mua từ tay con dâu tương lai về, quả nhiên là cực kỳ ngon.
Mấy ngày , dâu tây trồng trong Vũ An Hầu phủ xảy chút vấn đề, Đường Thất Nguyệt dùng dị năng chữa trị ngay lập tức. Hiện giờ dâu tây mọc to , ngay cả phủ họ Hoa cũng sánh bằng.
Ngày hôm , Đường Thất Nguyệt đến cửa tiệm kiểm tra, thấy Lâm Tam việc quả thực đáng tin cậy. Công trình vốn dĩ mất nửa tháng nữa mới xong thì nay thể rút ngắn vài ngày, hơn nữa diện mạo cửa tiệm còn tinh tế hơn cả những gì Đường Thất Nguyệt mong đợi.
Đường Thất Nguyệt vô cùng hài lòng, ngay lập tức với Lâm Tam chuyện mời quản sự: "Chuyện cân nhắc lâu, nhưng đồng ý vẫn tùy ở ngươi, cửa tiệm còn vài ngày nữa mới khai trương, ngươi thể suy nghĩ kỹ."
Lâm Tam chỉ cảm thấy đêm qua ngủ ngon, nên giờ giữa ban ngày ban mặt mơ , nếu tự dưng miếng bánh lớn như rơi trúng đầu chứ?
"Cô thật đùa Thất Nguyệt? Thật sự cho quản sự trong tiệm của cô ? chỉ là một bình thường, từng quản lý cửa tiệm bao giờ cả." Lâm Tam đầu tiên tỏ rụt rè, thiếu tự tin.
Đường Thất Nguyệt khẽ một tiếng: "Ta thấy ngươi thông minh. Ngươi xem, thời gian qua ngươi quản lý đám thợ sửa sang cửa tiệm chẳng ? Đợi đến khi tiệm khai trương, quản sự ngươi chỉ cần mỗi tháng đưa sổ sách cho xem, bình thường tiếp đón những nhân vật lớn mà tiểu nhị tiếp nổi, hoặc ai bàn chuyện ăn với thì ngươi cũng thể tiếp đãi."
"Những việc , ngươi cảm thấy khó lắm ?"
Lâm Tam suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy khó, trái càng Đường Thất Nguyệt , trong l.ồ.ng n.g.ự.c dường như một ngọn lửa bùng cháy, khiến vô cùng .
"Thất Nguyệt, là cô coi trọng , để quản sự trong tiệm , đồng ý! nhất định sẽ dốc sức việc, tuyệt đối để cô thất vọng."
Ngay lập tức, Đường Thất Nguyệt lấy bản khế ước chuẩn sẵn từ khi tới đây, nàng vốn tự tin rằng Lâm Tam nhất định sẽ đồng ý.
Trên khế ước ghi rõ ràng minh bạch, tiền công mỗi tháng là năm lượng bạc, nếu tự bàn bạc thành công những hợp đồng lớn thì thể nhận thêm tiền hoa hồng, chung bản khế ước đối với cả Lâm Tam Đường Thất Nguyệt đều vô cùng .
Lâm Tam cũng hề dây dưa, liền ấn dấu tay và ký tên thật của .
Đường Thất Nguyệt hai chữ Lâm Tam mà khỏi kinh ngạc một chút, nàng cứ ngỡ Lâm Tam chỉ là tên mà Hồ lão đại gọi, ngờ tên thật của cũng chính là Lâm Tam.
Nàng để lộ bất kỳ vẻ khác lạ nào mặt, gấp bản khế ước bỏ túi đeo chéo, thản nhiên : "Còn vài ngày nữa là khai trương, mấy ngày vất vả cho ngươi , chuyện gì cứ việc đến Vũ An Hầu phủ tìm ."
"Được!"
Trên đường về phủ, Đường Thất Nguyệt xe ngựa mà thong thả tản bộ.
Đang , nàng chợt nhận một ánh mắt nóng rực đang chằm chằm phía lưng , bước chân nàng đột ngột dừng : "Đã theo lâu như , định theo đến bao giờ nữa? Ra đây ."
Đường Thất Nguyệt , một lát , một bóng dáng thanh mảnh, yểu điệu từ từ bước về phía nàng.
Đó là một nữ t.ử diện mạo tiểu gia bích ngọc, Đường Thất Nguyệt liếc mắt qua, thấy hề quen mặt, nàng quen .
"Ngươi là ai? Tại theo ? Có mục đích gì?"