Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 22: Nước ngầm

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:16:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Họ rốt cuộc định đến bao giờ đây, cái ngọn núi trông như đồ ăn ?" Nhóm của Trần bá theo phía xa xa, ngừng nghỉ mà bám sát, trong miệng ngừng lẩm bẩm mắng nhiếc.

 

Lão Trần chút hối hận, lẽ lão nên bám theo. Giờ mà xuống núi thì coi như phí công vô ích, lão chỉ đành bám riết buông, hy vọng đám thất vọng.

 

Nếu Tang Thất Nguyệt mà lão nghĩ gì trong lòng, chắc chắn nàng sẽ mắng một câu đồ mặt dày vô liêm sỉ.

 

Càng lúc càng gần, Tang Thất Nguyệt cảm nhận d.a.o động của dị năng phóng , nàng tăng tốc bước chân.

 

Một lát , họ đến một nơi hoang vu, mặt đất đầy những cành cây khô, phân động vật khô trắng cùng những mảnh đá vụn, và một cái hố lớn khiến chỗ đặt chân.

 

Tang Thất Nguyệt âm thầm thu hồi dị năng, bên ngoài hố trong. Rõ ràng nơi từng là hố nước cho động vật cư trú và uống nước, nhưng giờ đây khô cạn đến t.h.ả.m thương.

 

Dị năng dừng ngay tại đây, thế nên Tang Thất Nguyệt chẳng chẳng rằng nhảy thẳng xuống hố, bắt đầu bới đống cỏ dại phủ bên .

 

Tang Thanh Thư dọa cho giật , cũng vội nhảy xuống theo. Thấy đang bới đất, vội lấy cái cuốc mang theo : "Muội , để ca ca đào cho." Tuy định gì, nhưng vẫn luôn ủng hộ vô điều kiện.

 

Từ Phương và mấy khác cũng nhảy xuống theo. Gã thường xuyên hoạt động trong rừng sâu núi thẳm, xuống đáy hố phát hiện điểm khác thường, đôi mắt sáng rực lên: "Đây là..."

 

Tang Thất Nguyệt gật đầu: "Các hạ nghĩ đúng đấy, mau đào ."

 

, cái hố lớn tuy khô cạn nhưng dị năng bao giờ đưa nàng tới nơi vô ích. Vì khi đến gần đây, Tang Thất Nguyệt đặc biệt quan sát xung quanh, thấy mặt đất chút ẩm ướt, hề khô nứt như những chỗ đó, nên nàng khẳng định chắc chắn nước, chỉ là đào sâu bao nhiêu mới thấy.

 

Nghe đất nước, hai hán t.ử suýt nữa thì quỳ xuống lạy lục, kích động xoa tay bắt đầu đào bới.

 

May mà ai nấy đều mang theo nông cụ thuận tiện cho việc đào bới, đều là những thạo việc đồng áng, cùng hợp lực nên tốc độ nhanh!

 

Họ cho Tang Thất Nguyệt nhúng tay , nàng bèn leo lên miệng hố loanh quanh xung quanh.

 

Cây cối quanh đây khô đến mức nứt nẻ, nhưng khi Tang Thất Nguyệt đến gần gốc cây phát hiện vài mầm cỏ dại non nớt, rõ ràng là do thiếu nước nên lớn nổi.

 

Tang Thất Nguyệt đưa mắt quanh một lượt, phát hiện thấy thở của lạ, nàng liền đưa tay phủ lên đám mầm non đó trong thời gian nửa chén . Chỉ thấy đám mầm rau dại vốn đang hấp hối đột nhiên mọc lên thành một vạt lớn, hơn nữa tất cả đều chín rộ.

 

"Các vị , ở đây nhiều rau dại." Đám Tang Thanh Thư đang đào hố thấy tiếng gọi liền lập tức bám miệng hố ngoài, chỉ thấy chân Tang Thất Nguyệt là một mảng xanh rì.

 

"Rau dại, ở đây rau dại! Tốt quá, thật là quá!" Mấy reo hò nhảy cẫng lên vì vui sướng.

 

Từ Phương thoáng qua đám đang đuổi tới cách đó xa, lớn: "Nhị lão đại, nàng mau hái hết đống rau dại đó , bọn họ sắp tới nơi ."

Mèo Dịch Truyện

 

là sợ, chỉ là dây dưa với đám , thật phiền phức.

 

Tang Thất Nguyệt gật đầu, xổm xuống nhanh thoăn thoắt hái rau dại.

 

Đến khi Trần bá và đám của lão vất vả đuổi kịp tới nơi, thì chỉ thấy một bãi rễ rau dại, chẳng còn lấy một cọng rau nào, tức thì đỏ mắt vì ghen tị. Nếu họ chạy nhanh hơn chút nữa thì đống rau thuộc về họ !

 

Tang Thất Nguyệt nhướng mày đám , đeo gùi rau dại hái đầy ắp lên lưng, tới bên miệng hố.

 

Trần bá thấy , đành nén xuống sự bất mãn trong lòng, bước tới gần: "Tang cô nương, các đây là...?" Đôi mắt già nua đục ngầu của lão chằm chằm mấy đang đào hố, chút manh mối gì đó.

 

Tang Thất Nguyệt trả lời một cách hờ hững: "Đào hố thôi."

 

"Có là định bẫy con mồi ?" Thấy Tang Thất Nguyệt chịu trả lời, Trần bá trong lòng vui mừng, tiếp tục truy hỏi.

 

Nào ngờ Tang Thất Nguyệt chẳng thèm thêm lời nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-22-nuoc-ngam.html.]

 

Trần bá càng càng thấy , đột nhiên nhớ tới lời kể của những già ngày , đôi môi run rẩy tự lẩm bẩm: "Đây là nước ngầm, đây chính là nước ngầm!"

 

Tang Thất Nguyệt thấy tiếng thì khẽ nhướng mày, ngờ lão cũng hiểu khá nhiều.

 

"Nước? Ở đây nước ?" Đám Trần bá mang tới lập tức kích động thôi, xắn tay áo nhảy xuống hố, nhưng Tang Thất Nguyệt chặn .

 

"Làm cái gì ? Có hiểu thế nào là đến đến ?" Tang Thất Nguyệt đưa tay chặn mặt đám , con chủy thủ trong tay tỏa hàn quang lạnh lẽo.

 

"Trước cái gì cái gì, chúng hiểu, chỉ trong nước, lấy nước." Một phụ nữ to khỏe chống nạnh, trợn mắt Tang Thất Nguyệt, vẻ như sẵn sàng lao đ.á.n.h bất cứ lúc nào.

 

"Ngươi dám ?" Dám cướp đồ trong tay nàng, đúng là bản lĩnh đấy.

 

Trần bá ngăn cản đối phương , Tang Thất Nguyệt đám Từ Phương đang bận rộn ngừng, trong lòng lo lắng vô cùng: "Tang cô nương, các chỉ bốn , còn đào đến bao giờ. Ngươi xem chúng đông thế , cùng đào?"

 

Sợ Tang Thất Nguyệt nổi giận đ.á.n.h , Trần bá vội vàng bồi thêm: "Ngươi yên tâm, cam đoan khi nước lên, các lấy , chúng lấy ."

 

Tang Thất Nguyệt đồng ý ngay mà ca ca trong hố, tuy ít nhưng cũng đào sâu gần một trượng , đất cũng ngày càng ẩm ướt, tin chắc lâu nữa sẽ thấy nước.

 

Chỉ là trời bắt đầu tối, nên trì hoãn lâu, đông đào cũng tiết kiệm thời gian, thế nên nàng : "Các sắp xếp bốn xuống đào, những khác gì tùy ý."

 

Mỗi bên bốn để dễ bề kiềm chế lẫn .

 

Đối với quyết định của Tang Thất Nguyệt, đám Từ Phương ý kiến gì, họ tiếp tục vùi đầu đào bới.

 

Có thêm bốn , tiến độ quả nhiên nhanh hơn nhiều, Tang Thất Nguyệt quan sát trực tiếp xếp bằng bên miệng hố, một lời.

 

Một canh giờ , giọng kinh hỉ của Tang Thanh Thư từ đáy hố truyền lên: "Có nước , nước !"

 

Tang Thất Nguyệt bật dậy, cúi đầu xuống, vặn thấy dòng nước nhỏ rỉ chân Tang Thanh Thư, tuy lớn nhưng càng lúc càng nhiều, nàng vội : "Các mau lên đây ."

 

Thế là mấy giẫm lên vai , bám thành hố leo hết lên .

 

Nước lẫn với bùn đất bắt đầu ùng ục trào lên, chậm chạp. Phải một lúc lâu mới dâng lên đến bắp chân , nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ .

 

Tang Thất Nguyệt bên vẫn còn nước, chỉ cần bỏ công sức đào tiếp là , nhưng nàng sẽ thế, nàng để dành nước cho ngọn núi nữa.

 

Từ Phương vội vàng mang hết bình nước , cố gắng múc cho lẫn bùn đất.

 

nước đục, điều thể tránh khỏi.

 

Tang Thất Nguyệt thấy liền khẽ : "Các hạ cứ việc múc , cách sạch bùn đất."

 

Nghe thấy , tay chân của Từ Phương và Tang Thanh Thư càng nhanh hơn. Trần bá ở bên cạnh mà giận nhưng dám gì, chuyện nhỏ nhưng chia nước thì mới là chuyện lớn.

 

Sau khi đổ đầy các bình nước, nhóm Tang Thất Nguyệt định ở lâu mà chuẩn xuống núi. Nhân lúc đám Trần bá đang múc nước, họ rời một cách dứt khoát.

 

Đường xuống núi lúc trời nhập nhẹm tối đầy rẫy hiểm nguy.

 

Tang Thất Nguyệt đưa mắt quan sát bốn phương tám hướng, đột nhiên bước chân nàng khựng .

 

Trong tầm mắt nàng là một tia sáng tròn trịa phản chiếu từ ánh trăng. Tang Thất Nguyệt bước về phía ánh sáng đó thì thấy một miếng ngọc bội rơi mặt đất, theo hướng miếng ngọc bội về phía , nàng kinh ngạc thốt lên: "Là ?"

 

 

Loading...