Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "Khủng" Về Cổ Đại - Chương 15: Các ngươi đáng chết

Cập nhật lúc: 2026-05-08 20:16:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tỉnh ." Tang Thất Nguyệt khỏi thành, tìm lão ông chuyện đó, thấy ông đang ngủ lơ mơ, nàng đưa tay lay nhẹ: "Tỉnh dậy ."

 

Lão ông mơ màng tỉnh giấc, đối diện với đôi mắt bình tĩnh của Tang Thất Nguyệt: "Sao, ?"

 

Tang Thất Nguyệt đỡ ông dậy, đưa tới một nơi vắng , đưa cho ông một bọc giấy: "Cái ông hãy giữ lấy, nếu thành thì mau , nếu thì hãy tìm nơi nào an mà trốn."

 

Chạm hình dáng quen thuộc, đôi mắt lão ông trợn tròn, đây... đây là bạc mà!

 

"Cô, cô..."

 

Tang Thất Nguyệt hạ thấp giọng: "Ông hãy bảo trọng."

 

, thứ nàng đưa cho lão ông chính là mười lạng bạc vụn, là lúc nãy ở trong thành tìm cửa tiệm để đổi. Hiện giờ trong tay nàng còn chín mươi lạng, xem chỉ chạy nạn mà còn kiếm thêm bạc nữa.

 

Mặc kệ vẻ mặt xúc động của lão ông, Tang Thất Nguyệt đuổi theo hướng nhà . Khi bóng dáng nàng biến mất, một cỗ xe ngựa giản dị, phía phía bốn hắc y nhân theo, đang từ từ lăn bánh.

 

"Chủ t.ử, ngài vẫn chứ?" Hắc y nhân đ.á.n.h xe hé mở một góc rèm cửa, lo lắng hỏi.

 

Trong cỗ xe ngựa rộng rãi, mùi d.ư.ợ.c hương nồng nặc, một bóng dáng thanh tú đang khép hờ đôi mắt, dường như đang chìm trong giấc ngủ.

 

Một lát , giọng nam trầm thấp vang lên: "Không ."

 

Chỉ mới hai chữ, sắc mặt nam t.ử lập tức trắng bệch còn chút m.á.u, vô cùng yếu ớt.

 

Hắc y nhân chuyện như gặp đại địch, hận thể đ.á.n.h xe chậm như rùa bò.

 

"Thanh Phong, tăng tốc." Nam t.ử trầm giọng phân phó.

 

" chủ t.ử, thể của ngài..."

 

"Ta , nhanh lên."

 

Hết cách, Thanh Phong chỉ đành vung mạnh roi ngựa, xe ngựa lập tức tăng tốc, lao nhanh về phía .

 

Tang Thất Nguyệt xe ngựa đuổi theo phía , lúc nàng đang tìm một nơi kín đáo để pha sữa cho Chiêu Bảo trong lòng. Đứa nhỏ đói đến mức cứ thút thít trong lòng nàng, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng thương.

 

Sau khi cho nhi t.ử tiện nghi ăn no, Tang Thất Nguyệt tiếp tục lên đường.

 

Dọc đường thể thấy ít t.h.i t.h.ể dân tị nạn, còn cả những chỉ còn thoi thóp. Tang Thất Nguyệt kẻ nhân từ nương tay, đối với những chuyện nàng cách nào cứu giúp, chỉ đành coi như thấy, rảo bước nhanh hơn.

 

Tiếng của trẻ nhỏ, sự cam lòng của lớn mỗi lúc một xa dần. Tang Thất Nguyệt nhắm mắt , hôn lên trán Chiêu Bảo một cái, khi mở mắt nữa, nàng liền nhận xung quanh điều bất thường.

 

Quá yên tĩnh, rõ ràng mặt đất ít t.h.i t.h.ể, nhưng thấy một tiếng động nào.

 

Tang Thất Nguyệt nảy sinh lòng cảnh giác, thận trọng bước về phía . Dưới ống tay áo đầy những mảnh vá, thanh chuy thủ đang tỏa hàn quang khát m.á.u.

 

"Con mụ dắt theo một đứa nhỏ, tuy trông chẳng bao nhiêu thịt, nhưng cũng đủ cho mấy chúng ăn một bữa trò ."

 

"Lão đại đúng đó, thấy dáng vóc con đàn bà cũng đấy, là chúng ..."

 

Những lời lẽ dơ bẩn lọt tai, Tang Thất Nguyệt híp mắt về phía phát âm thanh, chỉ thấy bảy gã đàn ông cao thấp khác , nhưng đôi mắt đều đỏ ngầu, tỏa ánh ghê tởm.

 

"Hô! Nó phát hiện chúng ! Đi, các hội ngộ với con mụ chút ! Xử lý nó một trận trò, tối nay thịt ăn !"

 

Tang Thất Nguyệt nên giận nên , nàng những kẻ ăn thịt nhắm nữa !

 

Chiêu Bảo trong lòng dường như cảm nhận cơn giận của mẫu , bất an thút thít, nắm tay nhỏ huơ loạn xạ.

 

Đám đó thấy nắm tay múp míp của Chiêu Bảo, ai nấy đều vô thức nuốt nước miếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-khong-chay-nan-mang-theo-kho-luong-khung-ve-co-dai/chuong-15-cac-nguoi-dang-chet.html.]

 

"Thịt đứa nhỏ thật là béo mà."

 

Ánh mắt Tang Thất Nguyệt bỗng chốc lạnh thấu xương, động tới nhi t.ử của nàng, đúng là tìm c.h.ế.t!

 

"Mau tay, nhanh lên!" Sợ miếng thịt đến miệng còn bay mất, gã đàn ông gọi là lão đại tiên phong xông về phía Tang Thất Nguyệt. Chỉ là một con mụ yếu đuối, chẳng lẽ bắt !

 

Còn kịp tới gần Tang Thất Nguyệt, gã một cước đá văng xa, đất nôn m.á.u. Những kẻ khác thấy Tang Thất Nguyệt hung mãnh như , sợ tới mức dám xông lên.

 

"Xông lên , các ngươi còn ngây đó gì! Tối nay ăn thịt nữa !" Tên lão đại đang nôn m.á.u c.h.ử.i bới ầm ĩ đất.

 

Tang Thất Nguyệt thu chân về, nắm c.h.ặ.t chuy thủ trong tay lạnh: "Tới đây!"

 

Đám súc sinh bao nhiêu chuyện tày đình , nàng sẽ nương tay mà giữ mạng cho bọn chúng .

 

Nhìn thấy con d.a.o trong tay Tang Thất Nguyệt, mấy kẻ đó mới hôm nay đụng lợi hại . bọn chúng đói, bọn chúng ăn thịt, cho nên dù sợ hãi cũng thể chạy trốn.

 

"Xông lên!" Tên lão đại run rẩy bò dậy, nhặt khúc gậy đất lên định đ.á.n.h Tang Thất Nguyệt.

 

Tang Thất Nguyệt tung chân đá cánh tay đối phương, xoay bồi thêm một d.a.o, trực tiếp rạch nát vùng bụng của , m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe, vô cùng ch.ói mắt. Nếu vì bảo vệ hài nhi trong lòng, nhát d.a.o của Tang Thất Nguyệt nhắm thẳng cổ .

 

Hai nhát d.a.o, hề dừng cắt đứt cổ họng của hai tên, chúng chỉ kịp vùng vẫy một chút mất mạng ngay tại chỗ.

 

Tang Thất Nguyệt thở dốc một : "Tới đây."

 

Tên lão đại c.h.ế.t ngắc, năm kẻ còn liền quỳ sụp xuống đất, ngừng dập đầu xin tha với Tang Thất Nguyệt: "Nữ hiệp, xin tha cho chúng ! Chúng cố ý chặn đường , chúng cũng hết cách ."

 

Tang Thất Nguyệt hề lay động, vệt m.á.u chuy thủ nhỏ xuống mặt đất, tạo thành một hố nhỏ màu đỏ thẫm: "Các ngươi đáng c.h.ế.t."

 

Thấy Tang Thất Nguyệt ý định tha cho , năm kẻ đó một cái bật dậy, lao về phía nàng.

 

Tang Thất Nguyệt vốn cảnh giác bọn chúng phản kháng nên đối phó mấy khó khăn, trong chốc lát chuy thủ hạ gục thêm bốn tên, chỉ còn ba tên.

 

"Đến lượt các ngươi!" Tang Thất Nguyệt lưng về phía những t.h.i t.h.ể, từng bước tiến gần ba kẻ , nàng hề nhận sự biến động ở phía .

 

Mèo Dịch Truyện

Đột nhiên: "Đi c.h.ế.t ! Con mụ !"

 

Một lưỡi đao khát m.á.u xé gió lao tới.

 

Chờ đến khi Tang Thất Nguyệt nhận thì chỉ thấy tên lão đại một mũi tên sắc bén xuyên thấu l.ồ.ng n.g.ự.c, ngã lăn đất c.h.ế.t tươi.

 

Tang Thất Nguyệt kinh ngạc, nhanh ch.óng giải quyết nốt ba kẻ còn về hướng mũi tên b.ắ.n tới. Nàng chỉ thấy một cỗ xe ngựa lớn nhưng giản dị đang dừng cách đó trăm trượng, rèm cửa sổ hạ xuống, rõ bóng .

 

Lực cánh tay thật lợi hại! Tang Thất Nguyệt thầm tán thưởng một câu trong lòng, sải bước về phía xe ngựa. Còn tới gần, nàng thấy tiếng hắc y nhân đ.á.n.h xe kinh hô: "Chủ t.ử! Ngài !"

 

Thanh Phong giận dữ trừng mắt Tang Thất Nguyệt, hối hận vì lúc nãy tay ngăn cản chủ t.ử b.ắ.n tên. Rõ ràng thể của chủ t.ử tệ đến , ngài còn...

 

Bỗng dưng trừng mắt, Tang Thất Nguyệt khựng , ý gì đây?

 

Khi gần, Tang Thất Nguyệt ngửi thấy mùi m.á.u tanh lẫn trong d.ư.ợ.c hương. Qua tấm rèm xe Thanh Phong hất mở, nàng thấy một nam t.ử thanh tú khóe miệng đang trào m.á.u, dáng vẻ thương nghiêm trọng khiến bước chân nàng khựng . Tại nàng cảm thấy nam t.ử quen thuộc đến thế?

 

"Ngươi gì đó! Tránh xa xe ngựa !" Thanh Phong thấy Tang Thất Nguyệt tiến gần, lập tức gọi hai xe ngựa tới ngăn cản, sắc mặt đen vô cùng đáng sợ.

 

Tang Thất Nguyệt liếc một cái, gạt phắt hắc y nhân mặt , trực tiếp leo lên xe ngựa: "Vướng víu!"

 

Hắc y nhân cản dám cản, nữ t.ử chủ t.ử cứu, họ dám đắc tội, chỉ đành yên tại chỗ mắt to trừng mắt nhỏ.

 

Thanh Phong giận kìm : "Ngươi gì chủ t.ử nhà !"

 

 

Loading...