Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Giả Vờ Nữa! - Chương 223: Đùi Vàng Này Ai Lại Không Muốn Ôm Một Cái?

Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:20:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc dù trong lòng một vạn sự tò mò, nhưng Khương Tố hỏi nhiều, trực tiếp phân phó tài xế: “Lái đến Chử gia!”

 

Lúc xe dừng bên ngoài cổng lớn Chử gia, Khương Tố vốn dĩ còn lo lắng cửa.

 

chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế đó của Chử Bắc Hạc, vườn hoa nhà mọc thêm một ngọn cỏ cũng sẽ khiến lạnh mặt, càng đừng thừa .

 

Không ngờ quản gia Chử gia thấy Khương Hủ Hủ, trực tiếp liền mời , ngay cả xin chỉ thị một tiếng cũng cần.

 

Khương Tố ngoài kinh ngạc , thế theo, Khương Hủ Hủ : “Cậu về .”

 

Nói xong nhấc chân tự lên lầu hai, còn tưởng cô về chính nhà .

 

Khương Tố đều nghĩ thông, rõ ràng chị gái về Khương gia tính toán đấy cũng mới một tháng, cô và Bắc Hạc quen thuộc như từ khi nào?

 

Trong lòng khó hiểu, Khương Tố rốt cuộc vẫn lời Khương Hủ Hủ cứ như mà về.

 

Chị gái mặc dù thoạt thứ bình thường, nhưng sắc mặt đó liền hồng hào như bình thường, càng đừng mồ hôi lấm tấm ngừng rỉ trán cô.

 

Mặc dù cô xảy chuyện gì, nhưng vẫn nhịn lo lắng.

 

Từ lúc ở tòa nhà dạy học bỏ hoang đó sợi tơ tằm kỳ lạ truy sát, Khương Hủ Hủ đột nhiên từ trời giáng xuống cứu , ở trong lòng nhận chị .

 

Cũng là bởi vì từng kiến thức qua cô lợi hại như thế nào, trong lòng Khương Tố vẫn luôn cảm thấy cô là .

 

Rõ ràng chỉ lớn hơn bốn tuổi, nhưng cô hình như, cái gì cũng cần bận tâm.

 

Anh Hoài mặc dù cũng là từ nhỏ đến lớn ưu tú đến mức cần bất kỳ ai bận tâm, nhưng đó là năng lực của bản Hoài, cộng thêm phận trưởng tôn Khương gia của , đủ năng lực và tài nguyên san bằng chuyện.

 

Khương Hủ Hủ… cô cái gì?

 

Đang lúc xổm bậc thềm cổng lớn Chử gia suy nghĩ miên man, Khương Tố đột nhiên thấy một đôi chân dừng mặt .

 

Khương Tố ngẩng đầu, liền thấy khuôn mặt tựa như trời tạo nhưng lạnh lùng đến mức cách biệt cảm xúc đó của Chử Bắc Hạc.

 

Trong lòng lộp bộp một tiếng, vội vàng từ bậc thềm nhà dậy, ngoan ngoãn gọi : “Anh, Bắc Hạc.”

 

Đối mặt với đại ma vương, Khương Tố vẫn là rén.

 

Chử Bắc Hạc hiếm khi ừ một tiếng, tại chỗ, liếc một cái.

 

Khương Tố lúc mới chú ý tới là cản đường của , vội vàng nhường đường.

 

Chử Bắc Hạc thuận thế nhấc chân, cũng liền cửa.

 

Khương Tố bộ vest chỉnh tề đến mức thấy một nếp nhăn đó của , thời gian, lúc mới rốt cuộc chậm chạp phản ứng .

 

Đại ma vương ở nhà, chị gái lên lầu tìm ai?

 

Hay là , chị gái qua đây gặp , gọi về ?

 

Nghĩ đến khả năng , Khương Tố đều nhịn trừng lớn mắt.

 

Không thể nào?

 

Chị gái từ khi nào lợi hại như , ngay cả đại ma vương cũng gọi ?

 

 

Chử Bắc Hạc đương nhiên do Khương Hủ Hủ gọi về.

 

Khương Hủ Hủ qua Chử gia, bản chỉ là mượn linh khí luyện trong thư phòng của Chử Bắc Hạc, xử lý oán khí quấn quanh lòng bàn tay cô.

 

Oán khí đó và oán khí bám tiểu linh lúc vô cùng giống , những phương pháp tiêu trừ oán khí bình thường đều quá hiệu quả, bùa của cô mặc dù thể tạm thời khắc chế oán khí tiếp tục lưu tán lan tràn, cách nào thanh trừ những oán khí nồng đậm .

 

Chỉ thể qua đây mượn chút ngoại h.a.c.k.

 

Chử Bắc Hạc là đột ngột thấy sấm sét màu tím xẹt qua trung, nhớ tới Khương Hủ Hủ đó đưa giao nhân về, lo lắng cô là đ.á.n.h với đối phương mới xuất lôi phù , lúc mới từ công ty về sớm.

 

Chử Bắc Hạc cửa, liền thấy Khương Hủ Hủ nhắm mắt khoanh chân tấm t.h.ả.m chính giữa thư phòng, mà xung quanh cô còn bày mấy món ngọc khí, giống như bày một trận pháp cho .

 

Đến gần một cái, mới phát hiện mi tâm cô nhíu , sắc mặt cũng như bình thường.

 

Chử Bắc Hạc mới đến gần, Khương Hủ Hủ liền mở mắt, chỉ một cái, ý định dậy.

 

“Ngại quá, thể chiếm dụng thư phòng của một chút xử lý chút vấn đề.”

 

Chử Bắc Hạc cô, trầm giọng: “Cô thương ?”

 

Khương Hủ Hủ rũ mắt, oán khí tay đến nay vẫn tiêu tán bao nhiêu, trong lòng chút phiền não khó hiểu, nhưng giọng cảm xúc:

 

“Một chút vấn đề nhỏ, nhanh sẽ khỏi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tro-lai-thien-kim-that-khong-them-gia-vo-nua/chuong-223-dui-vang-nay-ai-lai-khong-muon-om-mot-cai.html.]

 

Cô vốn tưởng Chử Bắc Hạc chính là về thư phòng lấy chút đồ, dù trong tình huống bình thường, vị lúc hẳn là đang bận rộn ở công ty.

 

nghĩ nhiều, chuyên tâm điều động linh khí trong phòng, giây tiếp theo, cảm thấy một tia khí tức nhẹ nhàng linh hoạt tràn về phía .

 

Khương Hủ Hủ giương mắt, thấy Chử Bắc Hạc từ lúc nào xổm xuống, kim quang ch.ói lóa ép thẳng mắt, khiến cô nữa loại cảm giác ch.ói mắt.

 

“Có gì thể giúp cô ?”

 

Đổi đây, Chử Bắc Hạc đều từng nghĩ tới sẽ chủ động đề nghị giúp đỡ khác.

 

cho dù thừa nhận, bản đối với cô luôn là đặc biệt hơn bên cạnh một chút.

 

Bất kể là để cô tự do thư phòng của , là chủ động giữ cô nhà ăn cơm, để cô ngủ sô pha của .

 

Những điều đều là đây từng .

 

nghĩ đến là “vị hôn thê” danh nghĩa của , liền luôn cảm thấy những điều dường như đều là lẽ đương nhiên.

 

Nghĩ như , chủ động đề nghị giúp đỡ, dường như cũng .

 

cũng nợ cô một ân tình.

 

Khương Hủ Hủ đột ngột thấy lời của Chử Bắc Hạc còn chút phản ứng , cô định thần, miễn cưỡng từ trong kim quang ch.ói mắt rõ đôi mắt của đối phương.

 

Đồng t.ử đen sâu như điểm sơn, nửa phần rực rỡ, dường như chỉ là nghiêm túc phát lời mời hỏi han, khiến loại cảm giác cách nào từ chối.

 

Khương Hủ Hủ cũng khó từ chối.

 

Nghĩ đến khi bắt lấy tiểu linh, oán khí của kẻ đột ngột tiêu tán, Khương Hủ Hủ , hồi lâu, vươn bàn tay đang nắm c.h.ặ.t ngọc phù của .

 

“Vậy… thể nắm lấy tay ?”

 

Khương Hủ Hủ hỏi một cách cẩn thận.

 

Sở dĩ ngay từ đầu trực tiếp tìm giúp đỡ, cũng là đại lão chút tật rối loạn ám ảnh cưỡng chế chút bệnh sạch sẽ.

 

Chiếm dụng thư phòng còn dễ , nhưng chủ động yêu cầu đối phương tiếp xúc cơ thể, Khương Hủ Hủ đều cảm thấy chút quá đáng.

 

Cho nên cô nhắc đến chuyện .

 

bây giờ tự chủ động đề nghị giúp đỡ, thì thể giống .

 

Tóm bám lấy chiếm tiện nghi.

 

Khương Hủ Hủ vốn tưởng Chử Bắc Hạc thấy lời phỏng chừng sẽ đồng ý, hoặc là nhíu mày kháng cự một lúc.

 

Lại ngờ, ngay khoảnh khắc giọng cô mới rơi xuống, một bàn tay lớn lộ chút ôn lương liền trực tiếp phủ lên tay cô.

 

Ngay đó ngón tay dài cuộn , liền theo yêu cầu của cô, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

 

“Như ?”

 

Hai chữ trầm khàn tùy ý, khiến đầu ngón tay cô run rẩy, kéo theo đó chính là từng trận ấm áp, tựa như từ chỗ đầu ngón tay từ từ lan tỏa, kéo theo lòng bàn tay oán khí xung đột cũng trở nên mềm mại và ấm áp, còn cảm giác khó chịu lờ mờ lúc nữa.

 

Cô cúi đầu , thấy oán khí dùng linh lực giày vò nửa ngày mới tiêu trừ một chút, lúc biến mất thấy tăm .

 

Đôi mắt hạnh của Khương Hủ Hủ run rẩy.

 

Khoảnh khắc thật sự vô cùng sâu sắc hiểu , tại Tiêu Đồ bám riết tha nhất quyết bám lấy đại lão để duyên dự cho .

 

Đổi là cô, cô cũng bám riết tha.

 

Kim quang thể độ hóa âm tà thế gian, đùi vàng thiên đạo thiên vị che chở…

 

Chỉ là đặt ở đó cũng là đang âm thầm dụ dỗ .

 

Ai ôm một cái?

 

Chử Bắc Hạc thấy cô gì, tưởng là đúng, ngấm ngầm dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

 

Mặc dù điều tác dụng gì, nhưng cô nếu như , luôn là đạo lý của cô.

 

Đợi đến khi Khương Hủ Hủ phản ứng , đang định mở miệng hiệu cô .

 

Liền chỗ cửa thư phòng, đột nhiên truyền đến một giọng nam quen thuộc nhưng vẻ âm trầm.

 

Giọng đó u u, ngậm vài phần lạnh lẽo, hỏi:

 

“Chử Bắc Hạc, nắm tay em gái , gì?”

 

 

Loading...