Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Giả Vờ Nữa! - Chương 1197: Phiên Ngoại: Quy Tiểu Khư, Đưa Cậu Về Nhà
Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:02:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dị thế.
Không gian nứt một lỗ hổng, Khương Hủ Hủ dẫn theo Chử Bắc Hạc bước từ khe nứt.
Cô mặc dù còn sức mạnh của Thiên Đạo, nhưng lệnh bài Thiên Đạo vẫn trao cho cô quyền hành xử trách nhiệm của Thiên Đạo.
Thêm đó Dị thế hiện tại vốn là do lĩnh vực của cô hóa thành, cô tự nhiên thể tự do giữa hai thế giới mà cần mượn đến trận pháp.
Xuyên qua lĩnh vực Dị thế, đưa Hồ Lệ Chi về căn hộ của cô , Khương Hủ Hủ lúc mới dẫn theo Chử Bắc Hạc thẳng đến nơi sâu nhất trong lĩnh vực của cô.
Lần đưa Chử Bắc Hạc qua đây, chủ yếu là vì sự vận hành trong tương lai của Dị thế.
Nơi đây vẫn là dáng vẻ cỏ xanh mướt, điều khác biệt là, phía bãi cỏ , lúc còn lơ lửng một gốc cây non nhỏ xíu.
Quy Tiểu Khư đang sấp gốc cây non, tứ chi dang rộng, bày dáng vẻ vô cùng nhàm chán.
Cảm nhận khí tức đến gần, nó v.út một cái ngóc đầu lên, cái đầu rùa cá sấu bá đạo mang theo sự hung hãn vươn dài , đợi đến khi rõ đến là Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc, con rùa vốn đang dang rộng tứ chi trong nháy mắt bốc lên một đám sương đen, chở nó vèo một cái lao đến mặt Khương Hủ Hủ:
“Khương Hủ Hủ! Cô mà bỏ tự chạy mất! Cô , cô sớm vứt bỏ ?!
ngay mà, Thiên Đạo là vô tình nhất! Lúc vì giúp cô mà ngay cả Dị thế Thiên Đạo cũng phản bội, bây giờ cô trở thành Thiên Đạo liền vứt bỏ ! Cô ném một con rùa là ở đây, cô vô tình, cô vô nghĩa! Lương tâm cô sẽ thấy c.ắ.n rứt ?!”
Quy Tiểu Khư xả một tràng liên thanh, mỗi chữ đều mang theo sự phẫn nộ của bá chủ loài rùa, thậm chí cho Khương Hủ Hủ cơ hội mở miệng giải thích.
Khương Hủ Hủ thấy xen , dứt khoát nữa, cùng Chử Bắc Hạc đó nó c.h.ử.i ba phút.
Vốn tưởng c.h.ử.i xong là thôi, nhưng hệ thống hiển nhiên tổn thương sâu, thấy cô để ý đến sự phẫn nộ của , c.h.ử.i xong xoay một cái, mà rụt cả đầu và tứ chi trong mai.
Mặc dù cả sương đen bao bọc, nhưng mạc danh tỏa khí tức tức giận tủi nhưng dỗ dành nó.
Khương Hủ Hủ thấy , chỉ đưa tay , ôm lấy mai rùa của nó.
Mai rùa cứng cáp mang theo góc cạnh sắc nhọn thích hợp để vuốt ve, Khương Hủ Hủ liền gãi gãi yếm của nó.
“Sức mạnh của cạn kiệt trong lúc tái tạo Dị thế, để ở đây, là vì cần giúp tạm thời trông coi gốc cây non đại diện cho bản thể của Dị thế Thiên Đạo .”
Khương Hủ Hủ :
“Trong Dị thế, mà thể tin tưởng và năng lực trông coi nó, chỉ .”
Một câu , mang theo sự công nhận và khẳng định mười phần, khiến sinh vật nhỏ vốn đang rụt trong mai cựa quậy.
Rất lâu , cái đầu rùa cá sấu bá đạo đó thò một chút từ trong mai:
“Cô thật chứ? Không là đang dỗ đấy chứ?”
Khương Hủ Hủ ho nhẹ một tiếng, giọng điệu nghiêm túc :
“Chỉ kẻ yếu mới cần dỗ dành lừa gạt, thực lực của quyết định việc gửi gắm cho nhiều hơn, những gì cần gánh vác cũng nhiều hơn.”
Chử Bắc Hạc thấy lời , nhịn đầu cô.
Đôi mắt đen thẳm sâu thẳm, cứ như u oán chằm chằm cô.
Rõ ràng gì, nhưng Khương Hủ Hủ mạc danh hiểu ý nghĩa trong ánh mắt của ——
[Em còn từng dỗ dành như .]
Khương Hủ Hủ: …
Anh đường đường là Long Mạch, thật sự lấy bản so sánh với một hệ thống ?
Tạm thời quan tâm đến ánh mắt đưa tình của hai , khoảnh khắc thấy lời của Khương Hủ Hủ, cái đầu rùa cá sấu vốn chỉ thò một chút, lúc soạt một cái bộ thò ngoài.
Kéo theo đó là tứ chi dang rộng, sương đen mang theo nó thoát khỏi tay Khương Hủ Hủ, cất cánh.
Rõ ràng là dáng vẻ của một con rùa, Khương Hủ Hủ và Chử Bắc Hạc mạc danh sự kiêu ngạo từ biểu cảm của nó.
Thực tế là giọng điệu của nó cũng mang theo sự kiêu ngạo mười phần.
“Nói cũng đúng, kẻ mạnh những gì cần gánh vác luôn nhiều hơn khác một chút.”
Quy Tiểu Khư bày tỏ tha thứ cho việc Khương Hủ Hủ bỏ nó .
chuyến Khương Hủ Hủ qua đây, cũng đơn thuần là để nó tha thứ cho việc cô để nó Dị thế từ mà biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tro-lai-thien-kim-that-khong-them-gia-vo-nua/chuong-1197-phien-ngoai-quy-tieu-khu-dua-cau-ve-nha.html.]
Cô đến là để bàn bạc với nó.
“Ý thức của Dị thế Thiên Đạo phong ấn, nhưng bản thể liên quan đến sự vận hành thế giới của Dị thế.
Ngoài Hồ Lệ Chi là quản lý Dị thế, còn cần một khác ở Dị thế, phụ trách trông coi bản thể của Dị thế Thiên Đạo, đồng thời cũng giám sát ý thức Thiên Đạo sẽ thoát khỏi phong ấn…”
Khương Hủ Hủ , Quy Tiểu Khư, hỏi nó:
“Cậu vốn sinh ở Dị thế, nếu ở , sẽ là một quản lý Dị thế khác ngoài Hồ Lệ Chi, quyền lực của sẽ lớn hơn nhiều so với việc theo bên cạnh … Cậu, ở ?”
Nếu là hệ thống đây, Khương Hủ Hủ sẽ để nó ở một .
Quy Tiểu Khư của hiện tại, sớm lột xác.
Với tư cách là linh thể đặc biệt do sức mạnh Thiên Đạo tạo , sự tồn tại của hệ thống ở một phương diện nào đó là giống với Long Mạch.
Sức mạnh của hệ thống Khương Hủ Hủ bao giờ nghi ngờ, điều cô cần cân nhắc chỉ là—— Quy Tiểu Khư, ở .
Trước đây mang nó theo bên chỉ là lo lắng Dị thế Thiên Đạo sẽ vì sự phản bội của nó mà tính sổ với nó.
mối đe dọa của Dị thế Thiên Đạo biến mất, Quy Tiểu Khư, thể lựa chọn cuộc sống mà nó mong trong tương lai.
Mà ở Dị thế, với tư cách là quản lý, chính là một lựa chọn khác mà Khương Hủ Hủ dành cho nó.
Nghe xong những lời Khương Hủ Hủ , Quy Tiểu Khư hồi lâu lên tiếng.
Nó Khương Hủ Hủ, ánh mắt cô trong veo bình , mang nửa điểm tính toán, hỏi nó nguyện ý , chỉ đơn thuần hỏi nó .
Quy Tiểu Khư rốt cuộc là một hệ thống đơn thuần.
Trước khi sở hữu năng lực của hệ thống, nó vốn cũng là một linh ý thức tự ngã.
Cho nên nó trả lời câu hỏi của Khương Hủ Hủ ngay lập tức, mà nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề .
Ở Dị thế, trong tình huống Dị thế Thiên Đạo còn tồn tại ý thức, với tư cách là quản lý, nó sẽ là một trong hai chúa tể duy nhất của Dị thế.
So với Quy Khư đại vương mà nó tự phong, quyền lực chỉ nhiều hơn chứ ít .
Cộng thêm sức mạnh của bản nó, trong Dị thế tồn tại sức mạnh Huyền học , nó nghi ngờ gì là thể ngang.
… đó là điều nó ?
Từng lấy danh nghĩa hệ thống, mượn tay Lộ Tuyết Khê đùa giỡn tất cả trong lòng bàn tay, lúc đó nó hình như cũng cảm thấy vui vẻ gì.
Nhiều hơn chỉ là xuất phát từ sự tuân theo mệnh lệnh của Dị thế Thiên Đạo.
Ngược là, khi vô tình phong ấn trong cơ thể rùa.
Khi kiêng nể gì mà trượt ván ở Khương gia, nó tự tại.
Biết rõ nó là hệ thống, nhưng vẫn luôn chuẩn thức ăn theo sở thích của nó, nó cảm nhận sự tôn trọng.
Khi dẫn dắt Kim Tiểu Hạc Kim Tiểu Hủ đ.á.n.h , nó trải nghiệm niềm vui khi đại ca.
Và…
Khi kề vai chiến đấu cùng Khương Hủ Hủ, cô dọn dẹp những rắc rối đó, nó đồng đội.
Quan trọng hơn là, cô cho nó một cái tên.
Không là "hệ thống" mà vẫn gọi chung, mà là "Quy Khư".
Nó là Quy Khư của thế giới đó, ngay cả cơ thể rùa cá sấu cũng đến từ thế giới đó, nó dựa mà ở ?
Nghĩ đến đây, trong lòng nó đáp án, một đáp án kiên định, và sẽ khiến nó hối hận.
“ ở đây.”
Nó :
“Quy Khư đại gia , thì đó, cô đừng hòng bỏ rơi ! cứ cùng các trở về đấy!”
Nó năng hùng hồn, lẽ thẳng khí hùng, trớ trêu những lời như , khiến Khương Hủ Hủ sinh nửa điểm vui, đôi mắt hạnh khẽ cong lên, cô nó, chỉ :
“Được, đưa về nhà.”