Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 7: Thế giới này chỉ toàn là món ăn bóng tối (Hắc ám liệu lý)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 07:12:55
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diện tích học viện hề nhỏ, đám tân sinh đều là những đứa trẻ mười mấy tuổi. Chạy vài vòng thôi đứa hoa mắt ch.óng mặt, gì đến chạy hơn hai mươi vòng.

Không chỉ đội của Ôn Cửu, trong học viện ít nhất hàng ngàn học sinh đang cùng lúc thực hiện bài huấn luyện chạy bộ.

Ôn Cửu lững thững chạy theo đám đông, thầm cảm ơn những ngày tháng nhặt rác rèn luyện cho cô khả năng bền bỉ. Ít nhất trong năm vòng đầu, cô cảm thấy quá khó chịu.

Dần dần, học sinh còn giữ nhịp chạy ngày càng ít, ít bắt đầu chậm , thậm chí là bộ. Lúc là vòng thứ tám, Ôn Cửu cũng bắt đầu cảm thấy thể lực chống đỡ hết nổi, nhưng cô vẫn duy trì tốc độ đều đặn như lúc đầu.

Đến vòng thứ mười, mồ hôi vã như tắm trán Ôn Cửu, thấm đẫm vạt áo lưng dán c.h.ặ.t da thịt. Số học sinh còn kiên trì chạy đến một trăm .

Ôn Cửu nghiến răng từng bước tiến về phía . Dù mồ hôi chảy khóe mắt gây cay xè, cô vẫn nỗ lực trợn tròn mắt thẳng. Đến những vòng cuối, hai chân cô như đeo chì nặng trịch. Nếu bây giờ ai bảo dừng , chắc chắn cô sẽ ngã gục ngay lập tức.

Rốt cuộc cũng lết đến vòng thứ mười lăm, Ôn Cửu bắt đầu đầu váng mắt hoa, nhưng vẫn những khác đang gồng chạy giống như cô.

"Huấn luyện hôm nay là vì ngày mai hơn! Những đứa phía đang bộ , chạy mau lên cho !" Giáo viên giám sát đột nhiên quát lớn, "Bây giờ gian lận, lên chiến trường dựa cái gì để sống?"

Tầm của Ôn Cửu dần mờ , đôi chân cử động như một cỗ máy cứng nhắc. Ngay khi cô tưởng chừng sắp gục ngã, bỗng thấy tiếng giáo viên nữa vang lên:

"Căng tin hôm nay gà rán, giới hạn 100 phần cho những về đầu!"

Lời ai cũng hiểu. Những học sinh vốn đang lệt bệt bỗng nhiên như tiêm m.á.u gà, liều mạng tăng tốc. Ôn Cửu thấy chữ "gà rán", lập tức cảm thấy thể cố thêm chút nữa. Cô giảm năm vòng so với khác nên đây là một lợi thế cực lớn. Hiện tại là vòng thứ mười bảy, Ôn Cửu bắt đầu từ từ tăng tốc.

"Mười tám, mười chín... Còn mười một suất cuối cùng, những đứa phía cố lên!" Các giáo viên lượt kiểm tra vòng của học sinh về đích.

Ôn Cửu nhẩm tính, phía cô chỉ năm . Chỉ cần giữ vững tốc độ , miếng gà rán chắc chắn trong tay. hề lơ là, ngược còn thử thách cực hạn của bản , nghiến răng lao v.út về đích.

Vì những phía chạy gần xong nên họ đều giảm tốc duy trì nhịp thở, Ôn Cửu nhanh ch.óng vượt qua họ, lao qua vạch đích.

"Hai mươi vòng, chúc mừng em."

Vừa chạm đích, Ôn Cửu liền ngã vật đất vì kiệt sức. Một giáo viên tới, đổ miệng cô một chút dịch dinh dưỡng. Vừa nếm vị, Ôn Cửu nhận loại hơn nhiều so với loại rẻ tiền cô tự mua. Dịch lỏng xuống bụng, cảm giác mệt mỏi vơi đáng kể.

Sau khi hồi phục, Ôn Cửu chậm rãi dậy đến mặt giáo viên.

"Mau đến căng tin lĩnh gà rán của em ."

Vị giáo viên nắm lấy bàn tay nhỏ của Ôn Cửu, đóng một chiếc dấu huỳnh quang màu tím lên mu bàn tay cô. Ôn Cửu chiếc dấu, thầm nghĩ: Sao cái giống dấu kiểm dịch thịt lợn thế nhở...

Đến căng tin, cửa kính tự động trượt . Lúc đúng là giờ trưa, bên trong chật ních đang xếp hàng chờ lấy cơm. Cảm giác khiến Ôn Cửu thấy quen thuộc lạ kỳ, giống hệt thời cô còn học ở kiếp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-7-the-gioi-nay-chi-toan-la-mon-an-bong-toi-hac-am-lieu-ly.html.]

Cô nhanh ch.óng tìm cửa sổ phát gà rán, lấy một chiếc khay hàng. Nghĩ đến miếng gà rán thơm phức, lòng cô vui phơi phới. Cuối cùng cũng đến lượt Ôn Cửu.

Đứng cửa sổ là các cô chú đầu bếp mà là những học sinh mặc giáo phục, đeo khẩu trang và tạp dề. Ôn Cửu đưa chiếc dấu tay , bên trong kiểm tra đặt một phần gà bọc kín trong giấy bạc khay của cô.

Ôn Cửu háo hức tìm một chỗ trống, xoa xoa tay chuẩn đ.á.n.h chén. Cô hăm hở lột lớp giấy bạc ... nhưng bên trong là miếng gà vàng ruộm như cô tưởng tượng.

Miếng gà rán nửa vàng nửa đen, thậm chí da còn dính vài sợi lông gà sạch. Nụ mặt Ôn Cửu tắt ngúm. Cô bẻ thử một chiếc đùi gà.

Trời ạ, "công lực" thâm hậu đến mức nào mới thể rán một miếng gà bên ngoài thì cháy đen mà bên trong vẫn còn chảy m.á.u tươi thế ? Mùi tanh nồng nặc xử lý xộc thẳng mũi.

Đây là l.ừ.a đ.ả.o chứ gà rán gì tầm ?

Ôn Cửu định lý luận, nhưng khi sang khay cơm của những xung quanh, cô c.h.ế.t lặng.

Món xào màu xanh lam kỳ dị, thịt hầm nhừ t.ử như bùn, những món cháy đen hình thù, và thứ trông như cháo nhưng thực chất là nước pha thêm cơm.

Những thứ thôi thấy nghẹn họng, mà các bạn học xung quanh ăn tỉnh bơ như thể quá quen thuộc.

Chẳng lẽ căng tin chỉ bán món ăn bóng tối ? Ôn Cửu hoang mang tột độ. Là một sành ăn, cô cảm thấy sợ hãi thế giới . Cô vòng quanh các cửa sổ để kiểm tra, và sự thật trần trụi hiện : là một thế giới chỉ "Hắc ám liệu lý".

Đang thẫn thờ, Ôn Cửu bỗng ai đó vỗ vai. Cô , thấy một thiếu niên gầy gò đang với vẻ thiếu kiên nhẫn.

"Cậu là Ôn Cửu ?" Lê Sơn Ngôn hỏi nữa.

Ôn Cửu gật đầu.

"Phải thì theo . Cậu nợ học phí đúng ? Cô Vu sắp xếp cho thêm ở căng tin để trả nợ." Lê Sơn Ngôn đút tay túi, liếc cô một cái.

Ôn Cửu nhớ : "Cô Vu là...?"

"Vu Như Mạn, xinh ." Lê Sơn Ngôn lười giải thích nhiều, dẫn cô về phía một cánh cửa sắt màu bạc.

Ôn Cửu theo, trong đầu nhanh ch.óng phân tích: Cô giáo xinh giúp báo danh hôm chắc chắn là Vu Như Mạn. Việc cô sắp xếp cho thêm ở đây chắc là để giải quyết vấn đề học phí cho kẻ " hộ khẩu" như .

Lê Sơn Ngôn dẫn cô vòng vèo qua những dãy hành lang dừng một văn phòng.

"Đến nơi ."

 

Loading...