Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 6: Cuối cùng cũng được đi học

Cập nhật lúc: 2026-01-26 07:12:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con đường dẫn tới bãi rác vẫn tu sửa, vẫn là con đường đất đỏ nguyên sơ nhất. Sau trận mưa lớn, nó biến thành một con đường lầy lội. Đất đỏ vàng mềm nhũn , nước bùn đọng trong những hố võng gồ ghề.

Mỗi bước đều khiến nước bùn b.ắ.n tung tóe lên ống quần. Ôn Cửu nhón chân, thận trọng hết mức để di chuyển mặt đất trơn trượt. Khi về đến chiếc xe buýt cũ nát, cô ướt sũng, trông nhếch nhác chịu nổi. Nước bùn bám đầy bắp chân, nhuộm làn da màu lúa mì vốn của cô thành màu vàng đất.

Thế nhưng sự nhếch nhác là tất cả. Bên trong xe dù đóng đầy ván gỗ và sắt lá để che chắn, nhưng những kẽ hở vẫn thể lấp đầy. Nước mưa cứ thế theo khe hở chảy , đọng thành một vũng nước lớn sàn.

Ôn Cửu dường như quá quen với việc . Cô lặng lẽ lau sạch những chiếc rương nước mưa ăn mòn dọn chúng bãi đất trống bên ngoài. Sau đó, cô quỳ xuống sàn, dùng vải rách thấm nước mang ngoài vắt khô, cứ thế lặp lặp cho đến khi trong xe chỉ còn ẩm thể loại bỏ.

Đêm nay thể ngủ sàn nữa. Ôn Cửu xếp những chiếc rương với thành một mặt phẳng. Vì đống vải trải giường ướt sũng, cô chỉ thể ôm c.h.ặ.t lấy , cuộn tròn mặt rương cứng ngắc. Hơi ẩm lạnh lẽo bao trùm khiến Ôn Cửu thể chợp mắt, cô chỉ trần xe đầy gỉ sét mà xuất thần.

Cuộc sống thật khó mà chịu đựng nổi. Nếu cô tiền thì mấy, thể ở trong biệt thự cao cấp, sưởi lò và ăn ngon.

Ôn Cửu nghĩ đến mức nhập thần, cảm thấy giống như cô bé bán diêm sắp c.h.ế.t rét. cô tuyệt đối chỉ đó mà mơ mộng. Cô thầm lập một mục tiêu nhỏ: Kiếm 100 triệu tinh tệ! Có tiền cô sẽ mua biệt thự, sưởi ấm bộ căn nhà, ăn ngon vô hạn và ngủ nệm thật mềm! Cô trở thành đại phú bà!

Niềm tin càng kiên định, cô càng cảm thấy trong cơ thể như một ngọn lửa đang bùng cháy, sưởi ấm thể, đưa cô giấc ngủ.

 

Mấy ngày kế tiếp, Ôn Cửu sống dựa thịt nướng nhặt và dịch dinh dưỡng mới mua, bới rác nữa. Mãi đến ngày thứ ba – ngày nhập học, cô mới dậy sớm thu dọn tạp vật, mang những món đồ dùng tới đến trạm của bà Triệu bán nốt. Cô đưa khổ hạnh nhân và cam thảo chuẩn cho bà cụ.

"Bà Triệu, bà đem khổ hạnh nhân ngâm nước ấm, bỏ vỏ, bỏ tâm giã nát . Cam thảo thì vàng, nghiền thành bột mịn. Còn củ gừng tươi (rễ cay) con đưa , bà rửa sạch, cắt nhỏ giã cùng với muối. Sau đó trộn tất cả nấu canh uống là sẽ trị chứng ho của bà."

Lần đến, thấy bà Triệu ho dữ dội hơn, thậm chí còn ho vệt m.á.u, nên Ôn Cửu dặn dò kỹ. Nếu túi quần áo bà cho, chắc giờ cô vẫn đôi giày vải thủng lỗ.

Sau khi dặn dò xong, Ôn Cửu bắt xe buýt huyền phù đến học viện. Cô đến nơi lúc 8 giờ sáng, đúng lúc các giáo viên đang ở cổng chờ điểm danh.

Đến 8 giờ rưỡi, tân sinh viên tập trung đông đủ. "Mọi xếp hàng theo , ồn ào, ngó lung tung!"

Đoàn đông, Ôn Cửu ước tính ít nhất 4 - 5 ngàn học sinh. Khi đến sân vận động, dừng . Trên khán đài chín vị giáo viên đang . Ôn Cửu lén lên, phát hiện cô giáo xinh giúp hôm cũng ở đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-6-cuoi-cung-cung-duoc-di-hoc.html.]

Vị giáo viên giữa bước lên phát biểu: "Chào mừng các em đến với học viện. Từ hôm nay, các em chính là dự binh của các quân khu Liên bang, hãy chuẩn tinh thần đối mặt với đau đớn và trắc trở! trở thành dự binh chính thức, chỉ báo danh là đủ, các em trải qua huấn luyện khắc nghiệt để nổi bật hơn khác! Nhà trường sẽ phát tiền hỗ trợ cho học sinh thương tật cuối kỳ, đồng thời phát học bổng cho học sinh xuất sắc. Chúc các em rèn luyện vui vẻ!"

Bài phát biểu ngắn gọn. Sau đó, các giáo viên chia dẫn từng đội . Đội của Ôn Cửu theo chân một giáo viên đến một tòa nhà lớn.

"Đây là ký túc xá của các em, hai một phòng." Nghe giọng quen thuộc, Ôn Cửu ngẩng lên . Hóa là Chu Sâm – giáo viên ở bàn đăng ký hôm nọ.

Chu Sâm thẳng , hai tay lưng: "Ký túc xá phân phối xong. Các em 15 phút để tìm phòng, quân phục xuống đây tập hợp."

Đám học sinh ngơ ngác . 15 phút tìm phòng đồ? Làm mà kịp? Chu Sâm đang định quát thì thấy một bóng nhỏ bé lao v.út cửa đại môn. Những khác vẫn sững sờ.

"Đứng đó gì? Chờ bưng rót nước cho ?" Chu Sâm hét lớn, đám đông mới bừng tỉnh chạy loạn xạ.

Ôn Cửu định chạy ngay khi Chu Sâm dứt lời, thấy sa sầm mặt là cô ngay hành động. Vừa cửa, cô thấy một màn hình thực tế ảo hiển thị danh sách phòng.

【Ôn Cửu – 12 tuổi – Nữ – Ký túc xá A, phòng 302】

Cô nhớ đường quan sát thấy tòa A là tòa thứ ba bên tay trái. Cô phi như bay đến đó. Khi phòng, thấy một cô bạn cùng phòng cũng đang thở . Hai gật đầu chào lập tức đồ, kịp giới thiệu.

Khi Ôn Cửu chạy mặt Chu Sâm, ngạc nhiên đồng hồ: "11 phút 40 giây."

Nghe thấy quá giờ, Ôn Cửu bệt xuống đất nghỉ ngơi. Khi tất cả , ngoài Ôn Cửu chỉ hai khác quá giờ.

Chu Sâm quét mắt : "Ngoài ba quá giờ, tất cả những còn chạy 10 vòng quanh trường!"

Đám đông lập tức tản chạy bộ. Ôn Cửu thầm mừng vì thành nhiệm vụ. giây tiếp theo, Chu Sâm tủm tỉm ba bọn cô:

"Còn ba đứa em... chạy quanh trường 20 vòng!"

 

Loading...