Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 315: Linh lực thức tỉnh (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-11 15:26:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Đao Sẹo mới thoát khỏi nỗi thống khổ của việc nấc cụt liên hồi, đối mặt với cảm giác ngột ngạt khi các đại hán bao quanh.
Bên trái bên đều tráng hán uy vũ, phía một "Tôn Bá Đao" hình cường tráng áp sát, gã cảm thấy đúng là đang lâm cảnh "đầy đầu đại hán".
"Lưu Đao Sẹo, đừng ở đó mà giả điên giả khùng." Nhân viên quản lý vỗ bàn, buộc gã tập trung.
Bị tiếng vỗ bàn cho giật , cộng thêm dư chấn từ uy lực bùa chú của Tôn Bá Đao, Lưu Đao Sẹo quyết định dứt khoát chọn cách nhận sai.
"Thực xin Tôn đại ca! Xin ngài đại nhân chấp nhặt tiểu nhân, chúng giảng hòa ?"
Gã tính toán sẽ dùng phương thức giảng hòa để kết thúc sự việc, vì như gã sẽ kéo danh sách đen nữa, tương lai vẫn thể chợ đêm Tinh Quang. Đến lúc đó, gã chỉ cần tốn chút tinh tệ đổi tên, đổi ngoại hình đến phá sạp của Tôn Bá Đao là . Quấy rối xong gã sẽ lập tức dịch chuyển tọa độ bỏ chạy, đội an ninh mơ cũng bắt gã.
Lưu Đao Sẹo tính toán kỹ, thậm chí lên sẵn kế hoạch phá hoại. Thế nhưng, Ôn Cửu ngốc. Nàng đến đây tố cáo là để giải quyết triệt để rắc rối với cái giá thấp nhất.
Nàng lạnh lùng lên tiếng: " chấp nhận giảng hòa. Lưu Đao Sẹo chỉ ảnh hưởng danh dự của , mà còn khiến tổn thất một khoản tinh tệ lớn."
"Vì , yêu cầu xin công khai, bồi thường thiệt hại, đồng thời đưa danh sách đen vĩnh viễn của chợ đêm Tinh Quang để tránh việc quấy rối trong tương lai."
Lưu Đao Sẹo ngờ đối phương tuyệt tình đến thế, trực tiếp chặn đường lui của gã. Phải rằng dân ăn thường để cho một lối thoát, " chừa một bước, dễ gặp ". Tôn Bá Đao thì nửa bước cũng chừa, hạ quyết tâm đuổi gã khỏi chợ đêm.
"Tôn Bá Đao, cho ngươi , đừng tưởng đuổi Lưu Đao Sẹo là ngươi thể kê cao gối mà ngủ. Ngã xuống một ..."
"...Thì còn hàng ngàn hàng vạn cái khác đúng ? Đây là câu thoại thời từ bao nhiêu năm , ngươi đổi câu nào mới hơn ?"
Ôn Cửu trực tiếp ngắt lời gã. Loại thoại "truyền cảm hứng" kiểu nàng mòn mắt trong mấy cuốn tiểu thuyết Long Ngạo Thiên ngày xưa .
"Ngươi! Anh em của Lưu Đao Sẹo nhiều lắm đấy!" Bị mỉa mai, mặt gã chuyển từ xanh sang tím, vô cùng khó coi.
Gã dứt lời, nàng bồi thêm: "À, tố cáo thêm Lưu Đao Sẹo còn đồng bọn, bọn chúng đang âm mưu cùng bôi nhọ danh dự của ."
"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun !" Lưu Đao Sẹo vốn chỉ định hù dọa một chút để nàng bớt gắt, ai ngờ nàng mượn gió bẻ măng, gán thêm cho gã một tội danh mới.
"Được ! Cãi cái gì mà cãi!"
Nhân viên quản lý lệnh cho đại hán đè c.h.ặ.t Lưu Đao Sẹo, đó : "Phần trình bày của hai bên kết thúc. Tiếp theo chúng sẽ lấy lời khai của các nhân chứng tại hiện trường. Tôn thể về , còn Lưu Đao Sẹo sẽ tạm giam bằng biện pháp đặc biệt. Khi kết quả cuối cùng, hệ thống sẽ gửi thông báo cho ngài."
Ôn Cửu chào tạm biệt các nhân viên. Trước khi , nàng quên dán thêm một tờ "Á khẩu phù" lên trán Lưu Đao Sẹo. Bởi vì cái miệng gã bẩn quá, cứ hở là mắng nàng đàn ông, còn trù ẻo nàng sẽ "mất mệnh căn".
Khổ nỗi, nàng vốn dĩ gì "mệnh căn" mà mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-315-linh-luc-thuc-tinh-1.html.]
"Tiểu tỷ tỷ, đống bùa tặng chị."
Lâm Thu Diệp tiễn Ôn Cửu tận cổng quản lý, liền thấy đối phương đưa cho một xấp bùa chú.
"Cái ... tiện lắm ." Cô nàng tuy từ chối nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ khao khát.
Ôn Cửu ngay tâm ý của đối phương: "Không , nếu chị thấy ngại thì kết bạn Tinh Võng với , lát nữa chuyển tinh tệ qua là . Chị bỏ tiền mua bùa của , việc hợp tình hợp lý."
Ai cũng đừng hòng lấy đồ của nàng, kể cả là tiểu tỷ tỷ xinh . Ở trong phòng quản lý thì Thu Diệp tiện mua bán, nhưng ngoài thì thoải mái. Hơn nữa, dùng tiền mua giúp Thu Diệp cảm thấy an tâm hơn, nếu tặng thì cô thực sự dám nhận.
"Tiểu tỷ tỷ, hẹn gặp nhé."
Ôn Cửu thoát khỏi Tinh Võng trở về thực tại. Nàng xoay xuống giường, lục tìm trong tủ quần áo đống giấy vàng và chu sa còn sót . Bày nghiên mực và b.út lông lên bàn, nàng bắt đầu nghiêm túc vẽ bùa.
Những ký tự màu đỏ rực rỡ thành trong một nét b.út. Khoảnh khắc nàng rót linh lực , tờ bùa tỏa những đốm sáng li ti.
"Quả nhiên, linh lực đang dần khôi phục."
Ôn Cửu híp mắt tờ bùa. Sau khi dị năng thăng cấp, nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể dồi dào hơn hẳn, chỉ là thời gian thử nghiệm. Từ khi thức tỉnh dị năng ở thế giới , một tia linh lực mỏng manh cũng xuất hiện theo.
Ban đầu, nàng tưởng linh lực liên kết với tinh thần lực, vì khi vẽ bùa bán lúc , nàng cảm nhận sự hiện diện yếu ớt của nó. Cho đến khi thăng cấp lên Dị năng cấp 2, linh lực cũng theo đó mà tăng vọt, nàng mới nhận : Thăng cấp dị năng chính là cách để linh lực của nàng sống .
Chỉ cần linh lực tăng trưởng, nàng thể vẽ bùa cấp cao, thậm chí là sử dụng các bí thuật tu chân. Ôn Cửu nghĩ thôi thấy phấn khích, mỗi tội thăng cấp dị năng tốn thời gian quá.
Ở thế giới cũ, tu luyện là thiền hấp thụ tinh hoa trời đất, với thiên phú của nàng thì tu vi cứ gọi là tăng vù vù. ở đây, thăng cấp dị năng dựa thiên phú, dựa nỗ lực ngừng, còn giống như tu chân ở chỗ: càng về càng chờ cơ duyên.
" là ở cũng nỗ lực tu hành mới miếng ăn mà."
Ôn Cửu thở ngắn than dài ngã xuống giường, định trùm chăn tìm sự an ủi. vì quá nóng lòng chuyện thăng cấp, nàng bò dậy, sang gõ cửa phòng bên cạnh.
Kiều Thi Thi định ở đây cho đến khi khai giảng nên dọn hành lý phòng khách. Tuy ngủ chung với Ôn Cửu vì bạn thơm mềm, nhưng khi suy nghĩ kỹ, cô quyết định ở riêng cho thoải mái.
"Thi Thi , chị họ của là dị năng cấp mấy thế?"
Ôn Cửu phòng thấy Kiều Thi Thi đang ngắm ảnh tự sướng mới của Nhược Điệp. Thi Thi ngẩn vài giây mới phản ứng kịp:
"Chị họ tớ là Dị năng Hệ Thủy cấp 5," cô tắt màn hình quang não dậy, "Cửu Cửu, tự nhiên hỏi chuyện ? Chị tớ lợi hại lắm đó, nhưng mà cũng lợi hại mà!"