Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 3: Cuộc sống chỉ có thể dựa vào bán phế phẩm
Cập nhật lúc: 2026-01-26 07:11:43
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi giải quyết xong miếng thịt nướng thơm phức, Ôn Cửu thu dọn đồ đạc sạch sẽ. Cô sửa sang bản cho tươm tất mới mang theo chiếc túi khỏi cửa.
Khu bãi rác nơi cô ở cách nội thành gần nhất cũng bộ mất vài giờ đồng hồ. Tuy nhiên Ôn Cửu từng vài nên cũng cảm thấy quá mệt, coi như là một hình thức rèn luyện thể.
Mãi đến khi gần giữa trưa, Ôn Cửu mới thấy rìa thành phố. Cô thành thục và nhẹ nhàng bước một trạm thu mua phế liệu ở ngoại ô, cất giọng ngọt ngào gọi: "Bà Triệu ơi!"
Thế nhưng khi trong, cô thấy bóng dáng bà lão quen thuộc , chỉ một thanh niên cao gầy đang đặt hàng hóa xuống và liếc về phía cô.
"Bà Triệu vắng , nhóc đến bán đồ ?" Vương Nam nheo mắt đ.á.n.h giá cô bé Ôn Cửu nhỏ thốn.
Nghe , Ôn Cửu chỉ gật đầu gì, chậm rãi kéo chiếc túi đến bàn để đồ. Cô chẳng đợi Vương Nam giúp đỡ, tự nhanh nhẹn vung tay quăng chiếc túi lên bàn.
"Xì, mấy thứ chất lượng bình thường thôi," Vương Nam tới bàn, đeo găng tay tùy ý bới lông tìm vết mấy món đồ trong túi, đó tặc lưỡi : "Nhiều nhất là 80 tinh tệ."
Trong lúc Vương Nam xem xét vật phẩm, Ôn Cửu cũng âm thầm quan sát . Tục ngữ "tướng tự tâm sinh", cho dù giả vờ hiền lành đến thì tướng mạo vẫn tiết lộ bản chất thật. Người môi mỏng cằm nhọn, tính toán lợi nhuận nặng. Tuy nhiên xương gò má quá cao, vẫn là hạng thể giao thiệp .
Trên n.g.ự.c áo vải thô của treo một tấm thẻ sắt đơn sơ, khắc dòng chữ: 【Trạm thu hồi tài nguyên của bà Triệu】. Xem đây là thuê bà Triệu gọi đến phụ giúp.
"Một trăm." Nếu đích bà Triệu, Ôn Cửu cũng chẳng nể nang gì, trực tiếp đưa mức giá dự định. Cô đến đây bán phế liệu vài trong nửa tháng qua, nên giá thu mua của những thứ cô đều nắm rõ.
Vương Nam ngờ đứa trẻ trông vẻ ngoan ngoãn, hiểu sự đời báo cái giá đúng bằng mức giá thu mua cao nhất. dù cũng là ăn, cứ thế mà đồng ý ngay, c.h.é.m đồng nào đồng nấy.
Vì thế, Vương Nam lấy vài thứ trong túi , dùng giọng điệu "vì cho cô" mà : "Em gái nhỏ , giá đưa là công đạo nhất đấy."
"Em xem cái đinh ốc bằng vàng ròng , phần đuôi mòn nhiều quá. Còn cái bảng mạch in nữa, vết xước bạc quá nhiều."
"Anh cũng thấy em còn nhỏ nên mới báo cao hơn 10 tinh tệ đó. Chứ em mà mang sang nhà khác bán, bọn họ cùng lắm chỉ trả 70 thôi!"
Ôn Cửu hề mắc bẫy, cô mặt cảm xúc, kiên trì với mức giá của : "Một trăm."
Nụ mặt Vương Nam lập tức cứng đờ, thở dài tiếp: "Thôi , 90 nhé."
Ôn Cửu thèm mặc cả thêm, cô im lặng nhét đống đồ bàn túi, thèm đầu mà kéo túi thẳng cửa. Hành động khiến Vương Nam ngẩn . Hắn cứ ngỡ đứa trẻ sẽ còn kỳ kèo thêm vài hiệp nữa, ai ngờ là ngay.
Gần đây đến bán phế liệu vốn ít, thể để mất mối ăn . Thấy Ôn Cửu sắp bước khỏi cửa lớn, Vương Nam nghiến răng hét lớn: "95!"
Thấy cô vẫn , thậm chí bước chân còn nhanh hơn, Vương Nam hết cách, nghiến răng nghiến lợi hô lên tiếng cuối cùng: "Một trăm! Một trăm thì một trăm!"
Nghe thấy mức giá đó, Ôn Cửu mới đầu . Khác hẳn với vẻ thờ ơ lúc nãy, đôi mắt cô cong lên thành hình trăng khuyết, mỉm về phía Vương Nam. Vương Nam thấy nụ , tâm trạng vốn tổn thương vì thất bại trong việc ép giá nay càng thêm uể oải.
Ôn Cửu đến mặt , chìa bàn tay nhỏ chờ thanh toán.
"Haizz." Vương Nam nghiến răng, từ túi lấy một trăm tinh tệ chậm chạp đưa cho Ôn Cửu.
"Cảm ơn trai." Ôn Cửu nhanh tay giật lấy tiền mà Vương Nam đang nắm c.h.ặ.t trong tay, cất túi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-3-cuoc-song-chi-co-the-dua-vao-ban-phe-pham.html.]
Thời đại ít dùng tiền giấy, đa đều chuyển khoản qua Tinh Võng. Chỉ những kẻ nghèo khổ mua nổi Trí Giới, dùng Tinh Võng như họ mới vẫn dùng tiền giấy để giao dịch.
Ôn Cửu cất tiền xong, đổ sạch đồ trong túi . Tiền trao cháo múc, cô đang định rời thì bất ngờ Vương Nam gọi giật : "Em gái, sợi dây thừng của em bán ?"
Vương Nam mắt sáng rực chằm chằm bó dây thừng đang quấn quanh hông Ôn Cửu. Nhìn biểu cảm của , Ôn Cửu lập tức hiểu . Xem giá trị của sợi dây hề thấp, nếu gã "vắt cổ chày nước" chẳng vội vàng hỏi han như .
Thế là Ôn Cửu gỡ sợi dây xuống cầm trong tay, suy nghĩ một lát nở nụ ngọt ngào: "Bán chứ ạ, cái cũng là em nhặt đấy."
Nghe Ôn Cửu là đồ nhặt , Vương Nam lập tức tính toán trong lòng, đảo mắt : "Sợi dây của em chắc là đồ giả thôi, đáng tiền lắm ."
"Thế ạ trai?" Ôn Cửu chu môi gãi đầu, trông giống hệt một đứa trẻ ngây thơ: "Vậy thì bán bao nhiêu tiền ạ?"
Vương Nam nén lòng kích động, giả vờ thản nhiên vài bước: "Cũng 400 tinh tệ ."
Để tránh Ôn Cửu nghi ngờ, còn bồi thêm vài câu: "Anh thấy trời sắp sang mùa lạnh, em nhỏ tuổi đáng thương quá, em thêm ít tiền mua đồ chống rét nên mới đưa mức giá . Chứ loại đồ giả , bình thường bọn thu mua ."
Nói xong, lén liếc Ôn Cửu đang cúi đầu tự hỏi, kiên nhẫn chờ đợi. Hắn đưa giá tận 400 tinh tệ, đứa nhỏ nhặt rác bao lâu mới kiếm nổi tiền đó.
ngờ Ôn Cửu đột nhiên ngẩng đầu, với : "Nếu thì phiền nữa ạ."
Cô nhanh nhẹn buộc sợi dây bên hông, chạy biến khỏi cửa như một làn khói, để Vương Nam ngẩn ngơ tại chỗ.
Ôn Cửu chạy một đoạn mới dừng , ngẫm nghĩ về lời Vương Nam . Thấy thiết tha sợi dây như , chắc chắn giá trị của nó chỉ dừng ở 400. Cô cần tìm thêm vài trạm phế liệu khác để hỏi giá.
Đang định tìm trạm phế liệu tiếp theo, cô thấy một bà lão tóc hoa râm, run rẩy về phía .
"Bà Triệu!" Ôn Cửu nhận ngay, mỉm chạy đến bên cạnh.
Bà Triệu thấy Ôn Cửu chạy tới, khẽ ho hai tiếng nở nụ hiền từ: "Ái chà, con gái ngoan. Lâu bà thấy con đến."
"Gần đây nhặt gì nên con tới," Ôn Cửu chủ động đỡ lấy chiếc túi tay bà Triệu, dìu bà chậm rãi bước : "Vừa hàng là con tìm đến bà ngay đây ."
Ôn Cửu vốn là khéo , lúc đỡ bà Triệu cô thuận tay bắt mạch, phát hiện bà đang ho do nhiễm phong hàn. Cô hỏi: "Bà Triệu, bà về thế ạ? Con trạm mà thấy bà."
Bà Triệu đáp: "Bà khám bệnh chút thôi. Dạo cứ ho hắng suốt."
Ôn Cửu hiểu rõ, bà Triệu thường xuyên mua đồ cho cô với giá cao, quan tâm cô. Cô : "Bà ơi, con uống nước gừng tươi thể giảm ho đấy ạ."
Bà Triệu hoang mang hỏi: "Gừng tươi là cái gì hả con?"
Ôn Cửu sực nhớ tên gọi thực vật ở đây thể khác. Cô lấy một củ gừng từ trong túi : "Là cái ạ. Bà chỉ cần đập dập , đun với nước bỏ bã, uống nước cốt là ."
Bà Triệu nhận lấy củ gừng: "Con gái ngoan, con cái ? Chỗ bà gọi đây là 'Rễ Cay', ăn cay xè luôn đấy."
Ôn Cửu gật đầu: "Chính là nó, bà cứ thử dùng xem ạ." Nói xong, cô nhét hết mấy củ gừng còn túi của bà. Bà Triệu cảm ơn hai bà cháu tiếp tục hàn huyên cho đến khi về tới trạm phế liệu.