Đại Lão Toàn Năng: Phát Tài Ở Thời Đại Tinh Tế - Chương 1: Khởi đầu bằng việc nhặt rác

Cập nhật lúc: 2026-01-26 07:10:54
Lượt xem: 5

Gió lạnh hoành hành ngang ngược, đống đổ nát thê lương dính đầy mạng nhện đung đưa theo gió. Gạch đá vụn rơi vãi khắp nơi, bầu khí ẩm mốc hòa lẫn với mùi hôi thối nồng nặc, khó chịu.

Ngay trong một góc tối tăm ẩm ướt, một bé gái đang co rúm ở đó.

Ôn Cửu quấn c.h.ặ.t chiếc chăn nhung cũ nát, ngừng run rẩy. Sau lưng cô là bức tường gạch sụp đổ một nửa, cách đó xa thỉnh thoảng chuột và rắn bò qua . Vị trí tuy chịu những đợt gió rít quá mạnh, nhưng cô vẫn lạnh đến mức môi tím tái, sắc mặt trắng bệch.

, Ôn Cửu vẫn kiên trì, ánh mắt kiên định chằm chằm bãi rác khổng lồ phía . Nhiệt độ vẫn đang tiếp tục giảm xuống, cô chỉ thể ôm c.h.ặ.t lấy hai chân, cố gắng giấu thật sâu trong chiếc chăn cũ.

Quá lạnh, cô bao giờ gặp kiểu thời tiết cắt da cắt thịt thế .

Nửa tháng , Ôn Cửu vẫn còn là một tu chân hiện đại. Tuy sống trong núi sâu rừng già theo sư phụ tu luyện, nhưng ít nhất cũng ăn no mặc ấm. Cô từng ngờ tới, chỉ một giấc ngủ say, biến thành một đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi sống dựa việc nhặt rác ở thời đại tinh tế . Hơn nữa, những phương pháp tu chân cô từng học đều thể sử dụng ở đây.

Trời mới khi tỉnh và phát hiện đang ở trong môi trường bẩn thỉu, hỗn loạn , tâm trạng cô .

Người tu chân Ôn Cửu trở thành trẻ mồ côi Ôn Cửu, đồng thời kế thừa ký ức của nguyên chủ. Nguyên chủ từ nhỏ như một con chuột lủi lách lớn lên trong môi trường , hàng ngày đến bãi rác bới đồ ăn, tìm cách tranh giành sắt vụn với lớn để bán lấy tiền, tóm là dùng cách để sống sót.

Đáng tiếc, vì nguyên chủ quá nghèo, một trận bệnh đột ngột cướp sinh mạng của cô bé.

Ôn Cửu vốn khả năng thích nghi mạnh, dù cô cũng từng tận mắt chứng kiến sư tỷ dùng "chân trái đạp chân " để bay lên trời. Chỉ mất một đêm để tiêu hóa cảm xúc, ngày hôm bắt đầu tiếp tục công việc bới rác. Chẳng còn cách nào khác, nhặt rác thì sẽ c.h.ế.t đói.

Suốt nửa tháng qua cô đều sống như , nhưng nhờ tích lũy qua từng ngày, Ôn Cửu cũng đúc kết chút kinh nghiệm nhặt rác.

Ở những bãi rác nhỏ, tuy xác suất nhặt dịch dinh dưỡng và thức ăn bỏ là cao nhất, nhưng những kẻ lang thang là lớn xung quanh đều chằm chằm như hổ đói, thể cướp bất cứ lúc nào. Còn ở bãi rác khổng lồ , dù cũng nhiều lớn canh chừng để nhặt sắt vụn bán tiền, nhưng vì diện tích quá rộng lớn nên một đứa trẻ như cô vẫn thể dựa sự linh hoạt để nhặt chút ít mang về.

Tất nhiên, việc tranh giành đồ với lớn là thể nào. Dù nhặt cũng sẽ cướp mất, thậm chí còn đ.á.n.h. Trong tình cảnh ngay cả t.h.u.ố.c cũng mua nổi, một trận đòn đối với Ôn Cửu thể dẫn đến cái c.h.ế.t. Vì , cô đến đây để mạo hiểm tính mạng tranh giành vật giá trị, mà chủ yếu là để tìm chút đồ ăn. Dù , lấp đầy bụng thì mới sống tiếp .

Mãi đến khi một luồng sáng mạnh từ bầu trời đêm tối đen chiếu xuống, một chiếc phi xa chở rác khổng lồ dừng giữa trung, phát tiếng động cơ gầm rú. Ôn Cửu lập tức kéo chiếc túi lớn bên cạnh, chọn một vị trí thuận lợi, chờ thời cơ hành động.

Ầm ầm ầm...

Rác phi xa đổ hết. Theo ánh sáng biến mất, chiếc phi xa rời , Ôn Cửu như mũi tên rời cung lao thẳng bãi rác. Xung quanh cũng ít giống như cô, điên cuồng lao về phía đó.

Ôn Cửu nén cơn buồn nôn mùi hôi nồng nặc, nỗ lực tìm kiếm trong đống rác, đồng thời tránh để những kẻ lớn hung tợn như sói dữ phát hiện. Trong môi trường , cướp bóc là chuyện cơm bữa.

Vị trí cô đang là nơi cô đến nhiều . Vì cách khá xa khu trung tâm của núi rác nên hiếm khi tìm đến đây , thường thì họ bới xong những chỗ khác mới ghé qua.

Ôn Cửu dùng đôi bàn tay lấm lem bẩn thỉu nghiêm túc bới đống rác. Thực tế cô đói đến mức chân tay bủn rủn, đầu váng mắt hoa, chỉ còn dựa ý chí để chống đỡ. May mắn là vận khí của cô quá tệ, bên một con b.úp bê vải, cô tìm thấy một ống nghiệm nứt vỡ, đáy còn một lớp mỏng chất lỏng màu xanh lam. Ôn Cửu đưa lên mũi ngửi, xác nhận là dịch dinh dưỡng liền vội vàng đổ miệng.

Không vị gì, nhạt như nước lọc.

Đợi đến khi trong ống nghiệm còn sót một giọt nào, cô mới luyến tiếc vứt nó . Cảm giác choáng váng vì đói lâu ngày cuối cùng cũng dịu đôi chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-toan-nang-phat-tai-o-thoi-dai-tinh-te/chuong-1-khoi-dau-bang-viec-nhat-rac.html.]

Khi tỉnh táo hơn, Ôn Cửu tiếp tục tìm kiếm. Không hôm nay vận may mỉm , cô bới mấy hộp thịt lát bóc vỏ. Ôn Cửu nhanh ch.óng kiểm tra hạn sử dụng, là ngày mới hết hạn. Vậy là đồ nhặt hôm nay vẫn thể ăn tạm trong hai ngày tới. Cô lập tức nhét mấy hộp thịt túi, đó tiếp tục bới rác.

Chưa tìm thêm bao lâu, cô bỗng thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ bên trái. Ôn Cửu cảnh giác kéo miệng túi, tìm một cái thùng dầu rỗng gần đó lẩn trốn trong.

Vừa trốn một lúc, cô thấy tiếng hai gã đàn ông bên ngoài đang c.h.ử.i bới om sòm.

"Mày chẳng bảo là ngày nào cũng đứa nhóc ở quanh đây ? Người ?"

"Mẹ kiếp, mấy hôm tao vẫn thấy mà, quỷ mới hôm nay thấy !"

"Thế mày gọi tao cái rắm gì! Tao theo mày chạy đến tận đây để hít khí ? Đến cũng trông chuẩn, đồ phế vật!"

"Mày im miệng ! Tìm tiếp xem! Có khi nó đổi chỗ ."

Nghe , Ôn Cửu thu trong thùng dầu, dám cử động, đồng thời nín thở, cố gắng che giấu động tĩnh. Quả nhiên là thế đạo hiểm ác, một kẻ nghèo kiết xác moi nổi nửa đồng tinh tệ như cô mà bọn chúng cũng cướp.

"Xì, chắc là c.h.ế.t cóng ở . Muốn tìm thì mày tự mà tìm, tao tìm đứa khác."

"Mẹ nó, mày cút , tao tự tìm."

Nói xong, tiếng bước chân của một xa dần. kẻ còn vẫn lảng vảng xung quanh, thỉnh thoảng phát tiếng lục lọi thô bạo. Ôn Cửu vểnh tai kiên nhẫn chờ đợi. Hiện tại cô còn quá nhỏ, đối đầu trực diện với lớn là quá khó khăn, trốn thoát vẫn là nhất.

Tuy nhiên, sự việc diễn như cô mong đợi. Gã tìm một hồi lâu vẫn chịu bỏ cuộc, những tiếng c.h.ử.i rủa khó vẫn ngừng . Ôn Cửu thầm mắng trong lòng, kẻ chịu thật sự lỡ thời gian nhặt rác của cô. Hơn nữa, việc co rúm trong thùng dầu cùng cái lạnh thấu xương gần như cô đông cứng.

Lại một lúc , tiếng c.h.ử.i bới và tiếng tìm kiếm cuối cùng cũng biến mất. Ôn Cửu chờ thêm một chút, khi xác nhận bên ngoài thực sự rời , cô mới cẩn thận hé nắp thùng .

ngay khoảnh khắc cô hé nắp, một đôi bàn tay thô ráp bất ngờ thò , túm c.h.ặ.t lấy mái tóc xơ xác như cỏ khô của cô, nhấc bổng cô lên như nhổ một củ cải.

"Mẹ kiếp, nhãi ranh trốn ở đây ."

Cơn đau từ da đầu khiến Ôn Cửu gần như phát điên, cô ngừng vùng vẫy trung. gã đàn ông trưởng thành đang nhấc cô lên như nhấc một con thỏ, cô thể thoát .

Gã đàn ông vạm vỡ với mấy vết sẹo mặt nhấc cô lên quan sát một hồi, gằn: "Lại còn là con gái, xem bán ít tiền ."

Ôn Cửu vẫn từ bỏ việc kháng cự. Cô cố gắng dùng bàn tay với những móng tay dài nhọn hoắt cào mạnh lên phía , khiến bàn tay của Trần Cương đau nhói.

"Đồ khốn!" Trần Cương hung tợn ném mạnh Ôn Cửu xuống đất. Nhìn thấy tay đầy những vệt m.á.u đỏ, gã nổi trận lôi đình, định giơ nắm đ.ấ.m lao về phía Ôn Cửu đang đất.

Ôn Cửu cho gã cơ hội đó. Dù ngã đau đớn đến cực độ, nhưng mạng sống quan trọng hơn. Trước khi nắm đ.ấ.m rơi xuống, Ôn Cửu nghiến răng xoay , lập tức bò dậy chạy thục mạng về phía xa.

cô vẫn chạy bao xa, phía một sợi dây thừng bay tới, quấn c.h.ặ.t lấy bắp chân trái khiến cô ngã nhào xuống đất. Ôn Cửu giống như một con mồi bắt, kéo lê nhanh ch.óng mặt đất.

Loading...