Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 988: Nương tựa lẫn nhau

Cập nhật lúc: 2026-01-21 15:41:30
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến nghĩ , đột nhiên khống chế bản , tự chủ vươn ngón tay máy , lau nhẹ lên khóe miệng đứa bé, chùi sạch nước miếng.

Đứa bé tít mắt cô, còn dùng khuôn mặt bụ bẫm cọ cọ ngón tay máy của cô.

Cách lớp cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, Hạ Sơ Kiến cũng thể cảm nhận xúc cảm mềm mại khuôn mặt của "Thần".

Đứa bé còn nhỏ hơn cả Ngũ Phúc lúc cô gặp đầu tiên.

Ngũ Phúc lúc đó , .

Đứa bé vẫn chỉ là trẻ sơ sinh, , chỉ bò.

Cũng , chỉ kêu a a ê ê.

Hạ Sơ Kiến chút mềm lòng.

Tuy nhiên cô vẫn lơ là cảnh giác, chỉ lẳng lặng đứa bé, xem "Thần" còn giở trò gì nữa.

Lúc đứa bé nghiêng đầu cô một lúc, tự ý bò lên đùi cô đang xếp bằng.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Tên nhóc gì?

Muốn ôm đùi cô ?

còn cao bằng bắp chân cô.

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, nhưng thể đá văng một đứa bé đáng yêu như .

lai lịch của thần rõ ràng, khả năng lớn cũng con , nhưng thần cũng gây tổn hại chí mạng nào cho cô.

Ngược , dường như còn giúp cô.

Cùng tồn tại một hành tinh xa lạ, cô nên cùng đứa bé sơ sinh bí ẩn đột nhiên xuất hiện "nương tựa lẫn " ?

Đứa bé tìm một tư thế thoải mái, đùi Hạ Sơ Kiến, đưa một ngón tay nhỏ xíu miệng mút chụt chụt, trong miệng còn phát tiếng hừ hừ thoải mái, giống như một con heo con.

Hạ Sơ Kiến cúi đầu quan sát đứa bé "tự nhiên như ruồi" , rơi trầm tư.

Một lát , cô hái quả màu vàng kim ngọn cỏ thứ ba bên cạnh xuống, thuận tay đút cho đứa bé ăn.

Đứa bé rút ngón tay khỏi miệng, ôm lấy quả to bằng nửa cái đầu , hăm hở c.ắ.n một miếng.

Xấu hổ .

Chẳng c.ắ.n miếng nào, bởi vì thần mọc răng.

Chỉ để một vòng dấu răng nhỏ xíu quả màu vàng kim .

Hạ Sơ Kiến cạn lời.

Cô thở dài, nhận mệnh lấy quả từ tay đứa bé sơ sinh.

Sau đó, ngón tay máy bên trái biến thành một mô hình máy ép nước trái cây đơn giản, một cái ống nhỏ đ.â.m sâu quả, khuấy nát phần thịt quả bên trong thành nước, nhưng lớp vỏ bên ngoài vẫn nguyên vẹn.

Giống như một quả bóng chứa nước trái cây.

Sau đó rút ống , đưa quả bóng nước trái cây đến bên miệng đứa bé.

Đứa bé ngậm lấy chỗ chọc thủng, mút nhẹ một cái, nước thịt quả ngọt thanh thần hút miệng.

Sau đó nhanh nuốt xuống.

Tiếp theo, thần như phát hiện món ngon tuyệt thế, đôi mắt to trừng tròn xoe, híp .

Bàn tay nhỏ bụ bẫm dứt khoát tự ôm lấy quả bóng nước trái cây, ừng ực ừng ực mút lấy mút để.

Ngay trong lúc thần đang mút, Hạ Sơ Kiến trơ mắt thần lớn lên một vòng.

Sau đó, đứa bé nếm vị ngọt, lập tức tự thúc cho mọc một ngọn cỏ nữa, ngọn cỏ kết một quả màu vàng kim to đùng.

Rồi Hạ Sơ Kiến với ánh mắt mong chờ.

Hạ Sơ Kiến hiểu ý thần, theo cách cũ, "ép" một quả bóng nước trái cây cho thần mút.

Sau khi đứa bé mút liền chín quả bóng nước trái cây hoàng kim, đứa bé lớn đến mức thể .

Lúc trông sáu bảy tháng tuổi, giờ chắc một tuổi rưỡi.

Vài phút còn là "loài bò sát", giờ là "động vật v.ú" thẳng.

Thần loạng choạng dậy, ngọt ngào với Hạ Sơ Kiến.

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, vỏ quả màu vàng kim vương vãi đầy đất, : "Không cần cảm ơn , đây là nỗ lực của chính ngươi."

Thần tự thúc quả mọc, tự ăn.

Cô cùng lắm chỉ đóng vai một cái "máy ép nước trái cây", cần cảm ơn.

Tên nhóc cũng mười một ngọn cỏ và chín cái vỏ quả hoàng kim mặt đất, chớp chớp mắt, đó dậm chân một cái.

Rất nhanh, mặt đất đầy vụn kim loại nứt một khe hở, "nuốt" chửng mười một ngọn cỏ và chín cái vỏ quả hoàng kim xuống.

Mặt đất nhanh ch.óng khép , sạch sẽ, chỉ còn một mảnh vụn kim loại, như thể từng chuyện gì xảy .

Hạ Sơ Kiến cảnh , chỉ cảm thấy quỷ dị đến cực điểm, nhưng cảm thấy dường như quá kinh ngạc.

Cảnh tượng nét tương đồng với tình huống cô gặp ở Lục Mang Tinh và Quyến Quốc.

lúc đó, cô đinh ninh là do công năng của "Mê Tân Hoàng Tuyền".

Còn bây giờ thì ?

Tên nhóc quan hệ gì với Mê Tân Hoàng Tuyền?

Thần là hóa của Mê Tân Hoàng Tuyền ?

Nghĩ như , cũng khả năng.

Mê Tân Hoàng Tuyền là kim loại dị chủng, kim loại dị chủng ý thức riêng.

từng kim loại dị chủng ý thức riêng còn thể hóa thành hình a!

Hạ Sơ Kiến lạnh lùng quan sát, vẫn cố gắng giữ cách với tên nhóc .

tên nhóc giữ cách với cô.

Khi cô rời khỏi "cây nấm" dò đường, tên nhóc theo cô.

Dù cô bay trời, tên nhóc cũng lẫm chẫm đất, men theo quỹ đạo bay của cô.

Tuy cô bay nhanh như , nhưng mỗi khi cô dừng , luôn thể thấy bóng dáng đứa bé mập mạp mặc áo ngắn quần đùi màu vàng đất mặt đất.

Thần cô đơn đó, mút ngón tay, hiền lành .

Hạ Sơ Kiến từng thấy nụ đơn thuần như mặt trẻ con.

Lúc đầu tiên gặp Ngũ Phúc, trong mắt Ngũ Phúc đều một tia cảnh giác và bất an.

đứa bé , , cô nên đ.á.n.h đồng đứa bé với Ngũ Phúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-988-nuong-tua-lan-nhau.html.]

Ngũ Phúc là trẻ con loài , tên nhóc tuy ngoại hình là nhưng chắc chắn con .

Có lẽ, thần lai lịch tương tự như A Uyên và A Vật?

Hạ Sơ Kiến tự chủ nghĩ đến A Uyên thể tùy ý biến thành hình dạng bé gái.

Tuy ngoại hình bé gái, nhưng ai trong họ coi A Uyên là bé gái loài cả.

Đứa bé chắc cũng .

Đặc biệt là Hạ Sơ Kiến tận mắt thấy thần khi mút chín quả nước thịt quả màu vàng kim, liền từ đứa bé sơ sinh chỉ bò, lớn thành đứa trẻ .

Khoảng chừng từ sáu bảy tháng tuổi, vụt lớn lên thành một tuổi rưỡi.

Hạ Sơ Kiến cảnh giác với thần, nhưng nhất cử nhất động của đứa bé luôn khiến cô thả lỏng cảnh giác.

Ví dụ như lúc , khi cô dừng từ cao, một tòa thành phố phế tích cắm nghiêng mặt đất phía đến xuất thần.

Tên nhóc lắc lư tới, vươn bàn tay nhỏ mập mạp, kiễng chân, nắm lấy một ngón tay máy cơ giáp của cô.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cô chỉ cần nhấc cánh tay máy lên, tên nhóc sẽ cô treo lơ lửng.

tên nhóc hề cảm thấy sợ hãi nguy hiểm, vẫn cô với vẻ mặt vui mừng.

Hạ Sơ Kiến thở dài, rút ngón tay máy của khỏi sự "nắm giữ" của tên nhóc .

về phía thành phố phế tích .

Tên nhóc nhanh chậm theo cô.

Dù cô trèo cao xuống thấp trong thành phố phế tích, đầu luôn thể thấy một đứa bé mập mạp nghiêng đầu tò mò quan sát cô.

Mấy ngày , Hạ Sơ Kiến khắp mấy nơi lân cận, tên nhóc vẫn luôn theo cô.

Hạ Sơ Kiến cũng quen dần.

Có đôi khi đầu thấy củ cải nhỏ , còn thấy quen.

...

Hôm nay, thông qua hệ thống tính giờ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, Hạ Sơ Kiến ở đây 21 ngày.

Mười bốn ngày đầu, cô ấn tượng gì, như thể qua cánh cửa tốn mất từng thời gian.

Cô tỉnh cách đây bảy ngày.

Mấy ngày nay, cô ăn uống đều nhờ tên nhóc giúp đỡ.

ăn quả hoàng kim, thần liền thúc cho mọc quả hoàng kim.

ăn quả bích ngọc, thần liền thúc cho mọc quả bích ngọc.

Thư Sách

cô thậm chí ăn cơm, tên nhóc thật sự lúa gạo hoang dã cho cô!

Hạ Sơ Kiến trừng mắt tên nhóc , cuối cùng : "Ngươi sẽ thực sự là Mê Tân Hoàng Tuyền chứ?!"

Tên nhóc ngẩng đầu, hì hì cô, cũng thần hiểu .

Mấy ngày nay, Hạ Sơ Kiến bật loa ngoài giọng điện t.ử tổng hợp của Thất Lộc.

Bởi vì nơi quá cô tịch, tiếng của Thất Lộc, cô ảo giác nơi chỉ một .

Con đều cần bạn đồng hành.

đứa bé , Hạ Sơ Kiến cũng thể giao tiếp với thần, bèn để Thất Lộc dạy tên nhóc mập chuyện, nhưng dường như tác dụng.

Giọng Thất Lộc mang theo chút ảo não: "Chủ nhân, tên là đồ ngốc, thần học !"

"Thất Lộc mấy ngày nay đều cố gắng dạy thần chuyện, vô dụng!"

Thất Lộc dứt lời, tên nhóc như hiểu.

Thần lắc đầu, gật đầu.

Hạ Sơ Kiến thần cho ngơ ngác.

Rốt cuộc là a...

Trừng mắt thần một lúc, Hạ Sơ Kiến nhụt chí : "Sao cũng , ngươi là ai cũng , miễn là hại , hai thể chung sống hòa bình."

Tên nhóc cô với vẻ nửa hiểu nửa , nhanh, ngón tay mập mạp chỉ trỏ mặt đất, thúc cho mọc một hạt lúa hoang dã cho cô.

Hạt gạo dài một mét , nấu một hạt là đủ no cả tháng!

Hạ Sơ Kiến còn lo lắng vấn đề thức ăn nữa, cô hiện tại chỉ về nhà.

Thế là đến tối, Hạ Sơ Kiến lung tung cả ngày, cùng tên nhóc bên cạnh và Thất Lộc chuyện với .

"Thất Lộc, ngươi tra rõ tọa độ tinh tế của nơi ?"

"... Ta về nhà. mới thể về nhà đây?"

"Tên nhóc , ngươi chính là Mê Tân Hoàng Tuyền ? Ngươi quen thuộc nơi ? Lúc ở Rừng Cấm Địa của Quyến Quốc, ngươi cũng theo ?"

"Ngươi là biến trở về hình dạng Mê Tân Hoàng Tuyền , ngươi thế , rén..."

Hạ Sơ Kiến miệng rén, nhưng ngón tay thò khỏi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, xoa đầu tên nhóc mập .

Cái đầu tròn vo mập mạp , xoa lên xúc cảm cũng tồi.

Không tên nhóc hiểu lời cô .

Lại nhân lúc Hạ Sơ Kiến ngủ, thần phát vầng hào quang màu vàng đất, bao trùm Hạ Sơ Kiến trong.

Sau đó hình thần mờ , dần dần thấy nữa.

Đến ngày hôm , khi Hạ Sơ Kiến tỉnh , vầng hào quang màu vàng đất biến mất.

Tên nhóc đang ở ngay mặt Hạ Sơ Kiến, dựa cô, ngủ ngáy khò khò.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp, đôi lông mày nhỏ nhíu thành một đoàn, chép chép miệng, dường như đang gặp ác mộng gì đó.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...