Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 940: Độc đáo

Cập nhật lúc: 2026-01-21 03:31:37
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến mở cửa hàng lúc mười giờ sáng, hàng dài xếp hàng cửa, cô lắc đầu ngao ngán.

lên bảng trắng: Mỗi ngày giới hạn chín mươi phần, ngoài chín mươi đầu tiên, xin đừng xếp hàng nữa.

Thế là lập tức đếm .

Những xếp vị trí thứ chín mươi, mặt mày ủ rũ như cha c.h.ế.t.

Bảo những sành ăn từ bỏ món ngon sắp đưa miệng, thực sự chẳng khác nào g.i.ế.c c.h.ế.t của họ.

lúc , Tần Vọng Lam cũng xe từ Trung tâm chỉ huy quân đoàn Vương thành.

Thấy cảnh tượng náo nhiệt , kìm xuống xe, về phía cửa hàng.

Tấm biển vải treo cửa hàng vô tình đập mắt .

Tiệm ăn Tiểu Hân.

Ánh mắt lơ đãng của Tần Vọng Lam bỗng dừng tấm biển vải đó.

Đây chính là tên của quán ăn ?

Trông... khá độc đáo.

Tần Vọng Lam bước thêm vài bước.

Bên , Hạ Sơ Kiến đang chuẩn mở bán.

Nắp hai nồi canh bột và mì sợi to bản lớn mở , một mùi thơm thanh khiết nồng nàn của thức ăn lập tức xông thẳng lên trời!

Đám đông đang xếp hàng lập tức nhốn nháo.

Ai nấy đều vươn cổ, nuốt nước miếng, sợ món ngon sắp đến tay bay mất.

Hạ Sơ Kiến múc bát canh bột đầu tiên trong ngày, đổ bát của xếp hàng đầu tiên.

Vì quán cô phục vụ ăn tại chỗ, nên cô chuẩn bát đũa.

Bất cứ ai đến mua đều tự mang bát theo.

Người đó bưng bát, kịp rời cúi đầu húp một ngụm nước dùng trong veo.

"Ngon quá!" Người đó hét lên một tiếng, mới rời khỏi hàng.

Tiếp theo là một khác.

Người cầm một cái bát tô lớn, mua một bát mì cá.

Nước dùng trắng sữa đặc sánh, như thể thêm sữa bò, nhưng thực chất đều ninh từ cá mà .

Người cũng thỏa mãn cúi đầu ngửi một cái mới rời .

Từng một xếp hàng tiến lên, từng một hài lòng mang thức ăn rời .

Tần Vọng Lam mặc bộ quân phục đen viền bạc, chắp tay lưng lặng lẽ bên cạnh, mặt thoáng hiện ý .

Thư Sách

Khuôn mặt chữ điền vốn khiến trong Vương thành kính sợ, lúc mang theo nụ xa xăm, như đang chìm đắm trong hồi ức tươi nào đó.

lúc ai chú ý đến .

Bởi vì sự chú ý của tất cả đều hai nồi lớn bên phía Hạ Sơ Kiến thu hút.

Ngay cả lính robot của Tần Vọng Lam lúc cũng đang phân tích ý nghĩa của mùi thơm trong bộ xử lý trung tâm, đó chuyển đổi thành biểu cảm khuôn mặt.

lâu , nó cũng lộ vẻ mặt thèm thuồng.

Thực ăn thức ăn của con , thức ăn của nó là năng lượng.

Hạ Sơ Kiến bán hết bát đến bát khác, đến khi chỉ còn mười bát mì cá thì cô dừng .

Cô ngó đầu về phía cuối con đường.

Thường thì giờ , Đại Tề sẽ cho nhà đến lấy mì cá .

Sao hôm nay vẫn thấy đến?

Nếu ông đến, cô nên giữ cho ông , là bán quách cho xong?

Trong lúc Hạ Sơ Kiến đang do dự, đột nhiên từ cuối con đường vọng tiếng c.h.ử.i rủa của một phụ nữ.

"Không mỡ lợn mờ mắt ?!"

"Chỉ là một bát mì thôi mà! Có đáng để ngày nào cũng tốn bao nhiêu tiền thế ?!"

"Lão già c.h.ế.t tiệt đó, để mắt đến con mụ chủ quán bán mì đó ?!"

"Hay là... trong mì của ả bỏ t.h.u.ố.c mê! Khiến các ăn là nghiện?!"

Người phụ nữ c.h.ử.i, những đến mua mì thấy đều biến sắc.

Đồ ăn ở Tiệm ăn Tiểu Hân quá ngon, những ăn một ăn nữa, chẳng ai nghĩ đến việc trong thức ăn bỏ t.h.u.ố.c !

Nếu quả thực là , thì thể giải thích tại ăn một dứt !

Lời của phụ nữ cũng khiến một chủ quán ăn khác trao đổi ánh mắt với .

Tiệm ăn Tiểu Hân tuy mới mở bảy ngày, hơn nữa bà chủ quán mỗi ngày chỉ bán một trăm bát mì, ảnh hưởng thực chất đến việc buôn bán của họ.

danh tiếng vang dội và sự săn đón nhiệt tình của đối với quán ăn là điều mà những chủ quán ăn như họ, mở quán mấy chục năm nay cũng từng nhận ...

Trong lòng họ sớm ghen tị đến phát điên .

Bây giờ thể bỏ t.h.u.ố.c, họ lập tức nhao nhao hưởng ứng: "Có lý!"

"Chỉ là canh bột từ bột mì bình thường thôi! Cho lợn nhà nó còn chẳng thèm ăn, khiến ăn ngừng ?!"

"Chắc chắn là bỏ t.h.u.ố.c !"

"Khẳng định là bỏ t.h.u.ố.c!"

"Mọi nên báo cáo lên bộ phận quản lý thị trường Vương thành, yêu cầu họ điều tra kỹ càng!"

"! Điều tra kỹ càng!"

"Điều tra kỹ càng!"

Đám đông càng lúc càng ồn ào, như thể tận mắt thấy bà chủ Tiệm ăn Tiểu Hân bỏ t.h.u.ố.c nước dùng !

Những khách hàng mua đồ ăn cũng bắt đầu do dự.

Chẳng lẽ ăn thứ đến vì nó ngon, mà là vì bỏ t.h.u.ố.c?!

Thế thì !

Những ánh mắt d.a.o động, nhưng vẫn nỡ vứt bỏ đồ ăn trong bát.

Từng một cúi đầu, ăn ngay tại chỗ.

Mọi : "..."

Các chủ quán ăn khác càng tức điên !

Đã bảo là t.h.u.ố.c mà vẫn ăn?!

Ngon đến thế ?!

Trong họ những vì giữ thể diện nên từng ăn đồ ăn ở chỗ Hạ Sơ Kiến.

Mà Tiệm ăn Tiểu Hân của Hạ Sơ Kiến cũng mới mở con phố ẩm thực một tuần thôi.

Thế là họ càng thêm phẫn nộ, thậm chí sự ghen tị mờ mắt, lén hiệu cho thuộc hạ của , xúi giục bọn chúng xông đập phá Tiệm ăn Tiểu Hân của Hạ Sơ Kiến, đập nát hết đồ đạc bên trong!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-940-doc-dao.html.]

Ngay khi một đám nhận chỉ thị, bắt đầu tụ tập về phía Tiệm ăn Tiểu Hân, Tần Vọng Lam bước lên một bước.

Vừa vặn chắn mặt đám định xông Tiệm ăn Tiểu Hân.

Hắn vóc dáng cao lớn, mặc quân phục Vương thành quân đoàn.

Lập tức khiến đám chùn bước, dám xông lên nữa.

Bọn họ các chủ quán ăn chống lưng, sợ bà chủ Tiệm ăn Tiểu Hân.

cho dù ông chủ lưng bọn họ mặt, cũng dám thẳng chuyện mặt quân đoàn trưởng Vương thành!

Bọn họ phanh , ánh mắt láo liên Tần Vọng Lam phía , từng bước lùi về phía Tiệm ăn Tiểu Hân của Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến vẫn luôn chú ý động tĩnh trong đám đông, cũng nhận đang ngấm ngầm liên kết, e là tấn công quán ăn của cô.

Cô đang định đậy nắp nồi , tránh bẩn chỗ nước dùng còn .

lúc , đám phía đột nhiên dừng bước, xông lên nữa.

Hạ Sơ Kiến ngước mắt, thấy một đàn ông mặc quân phục đen viền bạc đang tới.

Hạ Sơ Kiến đối với mặc quân phục luôn một thiện cảm khó .

Dù là ở cái nơi kỳ quặc .

Cô cũng thẳng , mỉm tới.

Cô nhận , chính là quân đoàn trưởng Vương thành quân đoàn, họ Tần.

Lão Mặc từng giới thiệu với cô.

Hạ Sơ Kiến vẫn giữ thiết lập nhân vật câm, mở nắp nồi đậy , Tần Vọng Lam với vẻ dò hỏi, như hỏi ăn gì.

Mùi thơm thức ăn theo nắp nồi mở một nữa tràn ngập mũi .

Không ít hít sâu một , mặt lộ vẻ tiếc nuối khó dứt.

Đồ ăn ngon thế , thực sự là bỏ t.h.u.ố.c ?

Hạ Sơ Kiến cầm bảng trắng lên, nhanh thoăn thoắt.

[Hạ Sơ Kiến]: Tần quân đoàn trưởng, xin hỏi ngài ăn gì ạ?

Tần Vọng Lam mỉm cô, : "Những trong đồ ăn của cô bỏ t.h.u.ố.c, cô còn dám cho ăn ?"

Ánh mắt Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên về phía những ánh mắt láo liên lưng Tần Vọng Lam.

Như thể đang thắc mắc tại những vu khống cô!

Cô lập tức nhanh: Tại bỏ t.h.u.ố.c? Thuốc đắt lắm, mua nổi .

Tần Vọng Lam: "..."

Vạn vạn ngờ tới, cô nương giải thích như !

Tuy vẻ kỳ quặc, nhưng vô cùng hợp lý.

Bởi vì , loại t.h.u.ố.c gây nghiện ở Quyến Chi Quốc đều giá trời.

Cô nương bán chút đồ ăn bình dân nhất, còn bỏ tiền trời để mua t.h.u.ố.c gây nghiện bỏ , là tiền nhiều quá tiêu ?

Hạ Sơ Kiến giải thích như , những khách hàng mua nước dùng của cô cũng đều thấy nhẹ nhõm.

Từng một ha hả.

" ! Bà chủ Tiệm ăn Tiểu Hân của chúng bỏ t.h.u.ố.c chứ?!"

"Một bát canh bột năm mươi Tích Quyến Tệ, t.h.u.ố.c đó mua đại một gram cũng tốn một Đồng Quyến Tệ !"

"Tự tính !"

"Người câu đó, tính toán đấy?!"

"Chắc chắn ! Biết còn chữ chứ!"

"Ha ha ha ha ha! Cũng thể là thấy buôn bán , tay nghề giỏi hơn, ghen ăn tức ở, cố tình tung tin đồn nhảm vu khống!"

Những lời khiến mặt mũi các chủ quán ăn đỏ bừng, lặng lẽ rút lui khỏi đám đông, dám đầu sóng ngọn gió nữa.

Tần Vọng Lam : "Chỗ còn là gì?"

Hạ Sơ Kiến lên bảng trắng.

[Hạ Sơ Kiến]: Mười bát mì cá, vốn là để dành cho . đối phương thể sẽ lấy nữa. Ngài ạ?

Tần Vọng Lam gật đầu: "Lấy hết cho . Sau canh bột và mì sợi to bản của cô, mỗi loại mười bát, mang đến Trung tâm chỉ huy quân đoàn Vương thành. -- Đây là tiền đặt cọc."

Nói , vung tay lên, một đồng Ngân Quyến Tệ rơi xuống bàn của Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến cúi đầu , suýt chút nữa c.h.ử.i thề.

Lại là Ngân Quyến Tệ cỡ trung!

Thứ chỉ để ngắm chứ tiêu !

Cô mím môi, lên bảng trắng.

[Hạ Sơ Kiến]: Ngài đưa nhiều quá, tiền lẻ trả . Ngài cứ đưa hai mươi hai Thiết Quyến Tệ, sẽ giao cho ngài một tháng.

Tần Vọng Lam , giơ tay ném một nắm Thiết Quyến Tệ lên bàn Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến sơ qua, hai mươi lăm Thiết Quyến Tệ.

Cũng , chỗ thừa , cùng lắm cô cho thêm chút cá phần ăn của .

Hạ Sơ Kiến gật đầu, tiếp tục lên bảng trắng.

[Hạ Sơ Kiến]: Được ạ, mỗi ngày sẽ mang đến cho ngài.

Tần Vọng Lam : "Mười bát mì cá còn hôm nay, cũng cho luôn."

Hạ Sơ Kiến trả lời bảng trắng.

[Hạ Sơ Kiến]: Được ạ, nhưng nhiều bát to như , ngài thể bảo thuộc hạ của ngài mang bát đến đựng mang ? Chỗ cho ăn tại chỗ.

Tần Vọng Lam cửa hàng nhỏ bé chật hẹp, chỉ đủ cho một xoay sở bên trong, : "Ừm, sẽ cho đến lấy."

Lại : "Mỗi ngày cũng sẽ đến lấy, cô cần mang ."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...