Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 936: Có thể ngộ nhưng không thể cầu ă

Cập nhật lúc: 2026-01-21 02:03:51
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Mặc tiếp: "Ngân Quyến Tệ cỡ trung ở chỗ chúng đều là bổng lộc của các quan chức cấp cao trong Vương thành."

"Người bình thường nhiều nhất chỉ từng thấy Ngân Quyến Tệ cỡ nhỏ, còn Ngân Quyến Tệ cỡ trung thì từng thấy bao giờ!"

"Trên thị trường cũng Ngân Quyến Tệ cỡ trung lưu thông."

"Cô nương mới đến ngày đầu tiên mà nhận một Ngân Quyến Tệ cỡ trung, quả thực vận may !"

"Bởi vì thứ , là thể ngộ nhưng thể cầu!"

Lão Mặc xong, đặt hộp tiền tay Hạ Sơ Kiến, : "Vậy phiền cô nương ."

Hạ Sơ Kiến mỉm gật đầu, bên cạnh giúp Lão Mặc thu tiền.

Người xếp hàng sạp thịt của Lão Mặc đông, bình thường đều do một Lão Mặc bán thịt thu tiền.

Tay ông chuẩn, khách hàng bao nhiêu thịt, ông c.h.ặ.t một nhát là xong, phần lớn thời gian cần cân mà trọng lượng vẫn chính xác.

Sau đó ông đặt miếng thịt c.h.ặ.t lên cân treo để kiểm tra , thu tiền theo trọng lượng.

Hạ Sơ Kiến thu tiền cũng nhanh nhẹn, cần bất kỳ sự hỗ trợ nào, cũng gần như cần suy nghĩ, thể tính tiền theo phản xạ.

Hai phối hợp ăn ý, dòng xếp hàng sạp thịt lượt xách thịt rời .

Không lâu , một đàn ông mặc áo ngắn tay, phanh n.g.ự.c hề hề đưa cho Hạ Sơ Kiến một nắm Tích Quyến Tệ, với Lão Mặc: "Lão Mặc, cho hai cân thịt lợn cỏ!"

Một cân thịt lợn cỏ mười Tích Quyến Tệ, hai cân là hai mươi Tích Quyến Tệ.

Hạ Sơ Kiến Tích Quyến Tệ trong tay , chỉ mười một đồng, thiếu mất chín đồng.

Nếu chỉ thiếu một hai đồng, cô còn thể mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng thiếu chín đồng thì quá đáng quá .

Vặt lông cừu cũng thể vặt trụi lủi thế chứ!

Hạ Sơ Kiến lắc đầu với Lão Mặc, đưa tiền trong tay cho Lão Mặc xem, hiệu tiền đủ.

Người đàn ông thấy , lập tức chống nạnh, mạnh miệng : " rõ ràng đưa hai mươi Tích Quyến Tệ!"

"Cô nương , dám tham ô tiền của ngay mặt !"

Hạ Sơ Kiến tức đến nghiến răng, hận thể cho tên một tràng đạn!

Khuôn mặt hề hề của Lão Mặc lập tức sa sầm xuống, con d.a.o c.h.ặ.t thịt to bản và ngắn bổ mạnh xuống thớt cái "cạch", quát lớn với gã đàn ông: "Cút! Lão Mặc tao từ nay về ăn với mày nữa!"

"Thịt của tao, sẽ bao giờ bán cho mày nữa!"

Hạ Sơ Kiến vội trả mười một Tích Quyến Tệ cho gã đàn ông.

Gã đàn ông thẹn quá hóa giận, với Lão Mặc: "Lão Mặc, là khách quen của ông đấy!"

"Cả Vương thành bao nhiêu sạp thịt, chỉ mua thịt ở chỗ ông, ông đối xử với khách hàng lâu năm như ?!"

Lão Mặc lạnh: "Thôi xin ông! Ông chỉ mua thịt ở chỗ , chẳng lẽ vì ở chỗ ông chiếm nhiều lợi lộc hơn ?!"

"Lần nào đến ông cũng đưa thiếu tiền! Ông mua thịt một , lỗ một !"

"Từ nay về , ông thích thì !"

" hầu nữa!"

"Cút!"

Gã đàn ông Lão Mặc mắng cho mặt đỏ bừng tái mét.

Hắn đầu đám đông xung quanh, tìm bênh vực .

Kết quả những đó đều chỉ trỏ , còn nhạo .

: "Lão Tiền chính là cái đức hạnh , một ngày chiếm chút lợi lộc là cả khó chịu!"

" ! Cũng may Lão Mặc bụng, dễ tính, nếu thì... sớm đuổi !"

"Ai mà chẳng thịt ở sạp Lão Mặc là tươi nhất, cũng là thượng hạng nhất!"

"Giá cả còn chăng!"

"Chuyện đó thì khỏi bàn! Mọi cũng đấy, thịt ở sạp Lão Mặc bao giờ để qua đêm."

"Thịt bán hết, ông cho luôn những nghèo bệnh tiền mua thịt nhưng thèm chút thịt ăn..."

"Lão Mặc là bụng!"

"Khiến bụng nổi giận thế , chắc chắn là chọc Lão Mặc tức điên !"

" thế! Ai bảo Lão Tiền chọc ai chọc, chọc cô nương nhà !"

"... Bảo cô nương nhà ăn trộm tiền, nếu mà con gái , cầm d.a.o băm vằm luôn!"

Mọi nhao nhao bàn tán, khiến gã đàn ông xám xịt bỏ .

Hạ Sơ Kiến dỏng tai lên, chăm chú tám chuyện, nhận thức về Lão Mặc dần dần trở nên đầy đặn hơn.

Sau sự cố , những khách hàng xếp hàng ai giở trò quái gở như nữa.

Tay Lão Mặc chuẩn, Hạ Sơ Kiến thu tiền nhanh, hai phối hợp với , nhanh, thịt thớt bán hết sạch.

Sau nửa ngày, Lão Mặc phát hiện, hôm nay buôn bán đắt hàng lạ thường, những ế, mà ngay cả những phần thịt vụn cũng mua hết.

Ông lấy khăn lau mồ hôi trán, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Ông đang định bảo Hạ Sơ Kiến trong để ông dọn dẹp sạp thịt, thì thấy một thiếu niên mười một mười hai tuổi chạy tới.

Cậu bé sạp thịt trống trơn của Lão Mặc, thất vọng : "Bác Mặc, hôm nay bác thịt thừa ạ? Thịt vụn cũng !"

"Mẹ cháu bệnh, chỉ uống một ngụm nước canh thịt..."

Lão Mặc khó xử lắc đầu, : "Hôm nay may, ngay cả thịt vụn cũng bán hết ."

Thiếu niên mở to mắt, cái thớt, đột nhiên : "... Bác thể cho cháu cạo cái thớt của bác , cạo một ít vụn thịt cũng ..."

Lão Mặc mắng: "Nói bậy bạ gì đấy!"

"Thớt của bằng gỗ Thiết Hoành! Dao nào cũng c.h.é.m vỡ !"

"Đừng là vụn thịt, ngay cả một chút mỡ cũng dính !"

Thiếu niên mếu máo, sắp .

Lão Mặc vẫy tay gọi Hạ Sơ Kiến , lấy từ hộp tiền mười Tích Quyến Tệ, đưa cho thiếu niên, : "Tiểu Bằng, cầm sang sạp bên , mua cho cháu một cân thịt lợn cỏ, về ăn vài bữa!"

Thiếu niên tên Tiểu Bằng mừng rỡ, cầm mười Tích Quyến Tệ bằng hai tay, cúi đầu chào Lão Mặc, liên tục : "Cảm ơn bác Mặc! Cảm ơn bác Mặc!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-936-co-the-ngo-nhung-khong-the-cau-a.html.]

"Đợi cháu kiếm tiền, cháu nhất định sẽ trả bác ngay!"

Sau đó chạy sang sạp thịt khác mua thịt.

Hạ Sơ Kiến thấy tất cả, nhận thức về Lão Mặc thêm một tầng nữa.

Lúc Lão Mặc mới bắt đầu dọn dẹp thớt.

Ông kéo tấm chắn xung quanh thớt xuống, cả sạp thịt lập tức đóng kín, cách biệt với con phố bên ngoài.

Lão Mặc dẫn Hạ Sơ Kiến về căn phòng ông tầng hai phía .

Hạ Sơ Kiến đưa hộp tiền cho ông , hiệu ông kiểm .

Lão Mặc xua tay, đặt hộp tiền sang một bên, : "Không cần khách sáo thế."

"Cô việc, yên tâm, cần đếm."

Hạ Sơ Kiến mỉm , cũng kiên trì nữa.

cô cũng thu tiền ngay mắt Lão Mặc, thể giở trò gì, Lão Mặc kiểm cũng chẳng .

Lão Mặc hỏi: "Hôm nay cô đến Vương thành việc gì ?"

"A Sách và Tiểu Mặc thế nào? Chúng nó vẫn khỏe chứ?"

Hạ Sơ Kiến cảm thấy nhiều điều với Lão Mặc.

Chỉ dựa việc hiệu bằng tay thì quá mệt mỏi.

Cuối cùng cô hiệu hỏi Lão Mặc ở đây thứ gì thể chữ .

Lão Mặc mãi mới hiểu Hạ Sơ Kiến đồ chữ.

Ông gãi đầu khó xử, : " ít khi chữ, ở đây đồ ."

"Hay là thế , hôm nay dọn hàng sớm, đưa cô ăn trưa, đó đến phố tạp hóa mua cho cô một cái bảng đá, b.út đá mực và miếng giẻ lau nhỏ, cô thể chữ."

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến gật đầu lia lịa.

Tốt quá !

Có bảng đá nhỏ và b.út đá mực, cô thể chữ .

...

Lão Mặc phòng trong quần áo , dẫn Hạ Sơ Kiến rời khỏi con phố bán thịt, qua ba con phố nữa, đến khu phố ẩm thực gần khu Trung tâm Vương thành.

Khu phố ẩm thực thực thể coi là nơi tiếp giáp giữa khu Bắc và khu Trung tâm.

Bởi vì phía Bắc của nó tiếp giáp với khu Bắc.

Phía Đông một nửa diện tích chỉ cách khu Trung tâm nơi tòa tháp đen một con phố.

Hạ Sơ Kiến tò mò theo Lão Mặc, quan sát khu phố ẩm thực .

Hai bên đường phố ở đây là các loại nhà hàng quán ăn.

Có những nhà hàng sang trọng với mặt tiền rộng lớn, đến đây ăn giàu thì quý, hầu như ai một .

Họ thường mang theo phu xe hoặc tài xế, cùng một thuộc hạ và hầu đến đây ăn uống.

những nơi đều một cửa phụ thông bãi đậu xe phía .

Ở đó đậu xe ngựa do những con ngựa cao to kéo, hoặc lác đác vài chiếc ô tô.

Hạ Sơ Kiến chỉ thể thấy một chút manh mối qua khe cửa khép hờ.

Lão Mặc giới thiệu với cô: "Cô thấy mấy chiếc ô tô ?"

"Người bình thường tiền đến mấy cũng mua ô tô , chỉ sĩ quan quân đoàn Vương thành và các quan chức cấp cao quyền Quốc chủ Vương thành mới mua ô tô."

Hạ Sơ Kiến vô cùng tò mò.

Ô tô ở đây, thế mà là biểu tượng của đặc quyền.

Vậy ô tô, xăng ?

Hạ Sơ Kiến cũng hiệu chữ xăng thế nào, cố gắng diễn tả nửa ngày mà Lão Mặc vẫn hiểu.

Cô đành bỏ cuộc.

đó Lão Mặc tự nhắc đến chuyện .

Ông : "Nghe mấy chiếc ô tô đó vận chuyển từ nơi xa đến."

"Còn cần dùng một loại quặng đặc biệt hệ thống động lực."

"Hắc Tháp ở Vương thành bộ phận năng lượng chuyên trách kiểm soát loại quặng đặc biệt ."

"Cho nên bình thường, dù tìm cửa mua một chiếc ô tô, nhưng loại quặng đặc biệt đó thì cũng lái ."

"Loại quặng đặc biệt , Vương thành chỉ cung cấp cho sĩ quan cao cấp quân đoàn và quan chức cao cấp quyền Quốc chủ."

"Vì chỉ họ mới lái ."

Hạ Sơ Kiến gật đầu, thầm nghĩ cơ hội cũng tra xem loại quặng đặc biệt là gì.

Tại ô tô ở đây dùng xăng, mà chỉ dùng một loại quặng đặc biệt là thể hệ thống động lực...

quan sát, còn thấy những nhà hàng tầm trung mang phong cách riêng.

Đa phần một mặt tiền cỡ trung bình, bên trong kê bốn năm cái bàn ăn, thể cho khách ăn tại chỗ.

Còn là những quán ăn nhỏ, mặt tiền nhỏ đến mức kê nổi bàn ghế nào, chỉ thể bán mang về, hoặc kê vài bộ bàn ghế ở đất trống cửa cho khách ăn.

Nơi Lão Mặc đưa Hạ Sơ Kiến đến chính là một quán ăn nhỏ như .

Chỉ hai vợ chồng kinh doanh.

Bên trong quán là nơi nấu nướng, cửa dựng một cái lán, lán kê một cái bàn ăn nhỏ.

Lão Mặc tới, : "Lão Kim, ông xem đến, chẳng ai ủng hộ việc ăn của ông cả!"

Ông chủ quán tên Lão Kim mắng: "Cút! Ông đến, ăn còn khấm khá hơn!"

Lão Mặc ha hả, : "Đừng sĩ diện hão nữa! Hai ai còn lạ gì ai!"

Nói , vẫy tay gọi Hạ Sơ Kiến , : "Lại đây, quen với Lão Kim chút nào."

"Lão Kim, đây là bạn của con gái !"

Lão Kim : "Hóa là bạn của Tiểu Mặc! Không thành vấn đề, bữa cơm hôm nay của cô, bao."

Loading...