Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 923: Dọn dẹp hậu quả
Cập nhật lúc: 2026-01-20 15:35:33
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bức tường thành cao ch.ót vót khác biệt với những bức tường bình thường.
Bởi vì nó quá rộng, rộng như một thành trì, bên đường (dũng đạo), thể cho hai cỗ xe ngựa song song.
Phía trong tường thành là từng dãy nhà san sát.
Bên trong trang viên bao bọc bởi tường thành, Hạ Sơ Kiến thấy những tòa kiến trúc cao lớn tường trắng ngói xám.
Tường đầu ngựa cao thấp nhấp nhô, gạch xanh ngói nhỏ, giếng trời sương phòng, hành lang uốn lượn, cửa sổ hoa rơi.
Dưới bầu trời đêm, trông giống như một bức tranh thủy mặc xa xăm.
Hạ Sơ Kiến tấm tắc khen ngợi, nhẹ nhàng nhảy từ tường thành xuống.
Nhà cửa bên trong tường thành dày đặc, nhưng mỗi ngôi nhà tường cao bao quanh, trong bức tường lớn bên ngoài, giống như thành trong thành.
Hạ Sơ Kiến quan sát từ một lúc, đến hoa cả mắt, bèn gọi Thất Lộc .
"Thất Lộc, mi thể tìm thấy điểm nào đặc biệt từ những ngôi nhà ở đây ?"
Thất Lộc hỏi: "Điểm đặc biệt là gì ạ?"
Hạ Sơ Kiến : "Vừa A Sách với , nhà Thân Đồ chiếc mũ giáp do đầu của Chân Thần hóa thành, xem nó là thứ gì."
Thất Lộc : "Nếu thứ đó thực sự tồn tại, chắc chắn sẽ đặt ở nơi quan trọng nhất, an nhất trong nhà."
"Nhìn từ quần thể kiến trúc ở đây, lẽ là ở trong nhà của gia chủ Thân Đồ."
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Gia chủ nhà Thân Đồ ở ?"
Cô vốn tưởng nhà của gia chủ chắc chắn là tòa nhà cao lớn nhất, sang trọng nhất ở đây.
Không ngờ đến nơi mới phát hiện, nhà cửa ở đây thế mà đều cùng một kiểu dáng.
Thực sự nhà ai cao quý hơn nhà ai.
Thất Lộc dùng radar quét và dò tìm kỹ lưỡng, cuối cùng đưa kết luận: "Mặc dù bề ngoài những ngôi nhà ở đây trông giống , nhưng ở bên trong khác ."
"Có những ngôi nhà ở đông , tới mấy trăm ."
"Có những ngôi nhà, cùng một kích thước kiến trúc, nhưng chỉ mười mấy ở."
"Liệu ngôi nhà nào ít nhất, chính là nhà của gia chủ ?"
"Bởi vì càng ít thì diện tích ở bình quân đầu càng cao."
"Thông thường nơi diện tích ở bình quân đầu cao nhất, chính là nơi ở của quyền cao chức trọng nhất trong cả khu vực."
"Cho nên Thất Lộc suy đoán, ngôi nhà như chính là nhà của gia chủ Thân Đồ."
Hạ Sơ Kiến : "Có lý, xem ."
Hiện tại cô đang ở trạng thái tàng hình, bay lượn giữa trung, nhanh đến ngôi nhà mà Thất Lộc tìm cho cô.
Nhìn bề ngoài thì khác gì những ngôi nhà khác.
bay trong mới thấy thực khác biệt.
Người ở đây quả thực nhiều.
Hai ba ở một cái viện t.ử (sân vườn).
Cách trang trí trong viện cũng rõ ràng là bất phàm.
Mỗi viện t.ử trông như một khu vườn Giang Nam tú lệ.
Trước cổng một viện t.ử treo đèn l.ồ.ng đỏ to.
Một đàn ông cao lớn, hai dẫn đường, đang về phía viện t.ử .
Người mặc áo trắng quần đen, tay xách một chiếc đèn l.ồ.ng sừng dê.
Người vóc dáng vạm vỡ, mặc đồ ngắn tay (đoản đả), thái dương nhô cao, cảnh giác quan sát xung quanh.
Người giữa mặc trường sam nho nhã, chắp tay lưng, thong thả bước .
Người xách đèn l.ồ.ng gõ cửa.
Cánh cửa kẽo kẹt mở từ bên trong, một ăn mặc kiểu hầu bên trong, cung kính : "Gia chủ, Thập Tam di nương đang đợi gia chủ đấy ạ."
Người đàn ông mặc trường sam giữa tủm tỉm bước .
Người xách đèn và mặc đoản đả bên ngoài hai bên đèn l.ồ.ng đỏ cửa, giống như hai vị thần giữ cửa.
Hạ Sơ Kiến bĩu môi, thầm nghĩ, nơi quả nhiên là chỗ ở của gia chủ Thân Đồ.
Vừa là ngủ với tiểu của ?
Đã xếp đến mười ba ?
Trong ngôi nhà cũng đến mười ba cái tiểu viện...
Hạ Sơ Kiến lơ lửng trung một lúc như đang xem kịch.
lúc , cô đột nhiên cảm thấy cổ tay trái nhói lên một cái!
Đó là nơi cô đeo đồng hồ quang não lượng t.ử!
Cơn đau nhói đó chính là lời nhắc nhở từ chương trình nhỏ mà Hoắc Ngự Sân chuẩn cho cô.
Có đang giải phóng tinh thần lực!
Hạ Sơ Kiến thầm kinh ngạc, chẳng lẽ phát hiện cô ?
Ở đây cũng tiến hóa gen ?!
Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng điều khiển cơ giáp bay lên cao, cho đến khi còn cảm thấy cơn đau nhói ở cổ tay nữa mới dừng .
Còn ngôi nhà xinh và yên bình bên bất kỳ dị thường nào.
Cứ như thể cơn đau nhói ở cổ tay cô chỉ là ảo giác.
Hạ Sơ Kiến nhịn hỏi Thất Lộc: "... Thất Lộc, mi cảm thấy điều gì bất thường ?"
Giọng trẻ con của Thất Lộc mang theo vài phần nghiêm túc: "Chủ nhân, Thất Lộc phát hiện tần tinh thần lực thuộc về Di chủng trong ngôi nhà đó!"
Hạ Sơ Kiến vô cùng phấn khích: "Di chủng?! Mi nhầm chứ?!"
"Ở đây thực sự Di chủng ?!"
"Nhà Thân Đồ, là Thần Quyến giả ?!"
Trước đó cô suy đoán, nếu nơi gì đặc biệt thì hẳn là liên quan đến Di chủng.
Bây giờ Thất Lộc xác nhận, cô cảm giác chuyện ngã ngũ.
Giọng trẻ con của Thất Lộc chắc nịch kiểu : "Đối với những bình thường rõ sự thật, Di chủng cũng thể coi là Thần."
"Di chủng cấp cao nhất vốn còn một tên gọi khác là Cựu Thần (Old God), hoặc Cổ Thần (Ancient God)."
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc đến mức thốt nên lời: "... Chỉ cái thứ xí đến mức dám thẳng đó, mà cũng gọi là... Thần ?!"
Thất Lộc nghiêm túc đáp: "Chủ nhân, Thần nhiều loại, loại gọi là Cựu Thần, còn gọi là Cựu Nhật Chi Phối Giả (The Great Old Ones - Kẻ Thống Trị Cũ), hoặc Chân Thần Vĩ Đại đến từ lĩnh vực cổ xưa, gọi tắt là Cổ Thần."
Hạ Sơ Kiến: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-923-don-dep-hau-qua.html.]
Cô cau mày : "Thất Lộc, mi những nội dung ? Cũng là trong cơ sở dữ liệu của mi ?"
"Nội dung trong cơ sở dữ liệu của mi, quá rộng ?"
Giọng trẻ con của Thất Lộc cũng mang theo vài phần bối rối: "Chủ nhân, Thất Lộc cũng thấy nhiều quá chứ!"
"Thất Lộc nhớ mang máng, cơ sở dữ liệu đây như thế ."
Hạ Sơ Kiến tò mò: "Vậy cơ sở dữ liệu đây như thế nào?"
Thất Lộc tiếc nuối: "Chủ nhân, Thất Lộc nhớ nữa."
"Sau khi cơ sở dữ liệu nâng cấp hoặc ghi đè, ký ức của Thất Lộc cũng sẽ sửa đổi."
Hạ Sơ Kiến hỏi: "Tại cơ sở dữ liệu của Thất Lộc đổi ?"
Thất Lộc luống cuống: "Chủ nhân, Thất Lộc cũng nữa!"
Hạ Sơ Kiến giật giật khóe miệng, : "Thôi bỏ , chúng cứ tìm di tích Chân Thần của nhà Thân Đồ xem , rốt cuộc là Thần là Di chủng."
Thất Lộc sửa : "Di chủng cũng thể gọi là Cựu Thần."
Hạ Sơ Kiến : "Mi từng , chỉ Di chủng cấp cao nhất mới gọi là Cựu Thần, hoặc Cổ Thần."
"Nhà Thân Đồ Di chủng cấp cao nhất ?"
Nếu , cô chuồn ngay lập tức.
Lúc Thất Lộc dứt khoát : "Cái đó thì , chủ nhân, nhà Thân Đồ Di chủng cấp cao nhất."
Hạ Sơ Kiến hài lòng : "Thế mới đúng chứ."
"Cái nơi khỉ ho cò gáy mà Di chủng cấp cao nhất thì thật phản khoa học!"
Thất Lộc lầm bầm: "Di chủng vốn dĩ thuộc phạm trù khoa học."
Hạ Sơ Kiến giả vờ như thấy.
Dưới sự dò tìm của Thất Lộc, Hạ Sơ Kiến nhanh đến viện t.ử của gia chủ Thân Đồ.
Nơi cũng tường bao trong tường bao ngoài, nhưng Hạ Sơ Kiến bay từ mái nhà nên tường cao đến mấy, cửa khóa c.h.ặ.t đến cũng vô dụng với cô.
Cô tàng hình trong viện t.ử của gia chủ Thân Đồ, chỉ gặp vài hầu tuần đêm, dắt theo mấy con ch.ó mực lớn.
Tuy nhiên những con ch.ó mực tối nay đặc biệt im lặng, đường cũng cụp đuôi, như thể gặp thiên địch khắc tinh .
Hạ Sơ Kiến cũng mặc kệ đám ch.ó mực và hầu , sự chỉ dẫn của Thất Lộc, cô nhanh ch.óng đến phòng ngủ chính của gia chủ Thân Đồ.
Hôm nay tên gia chủ sang ngủ với bà mười ba, phòng ngủ của ai.
đèn vẫn sáng.
Sau khi trong, Hạ Sơ Kiến nhanh tìm thấy mật thất của gia chủ Thân Đồ.
Mật thất thế mà còn khóa mật mã.
Khóa mật mã kỳ lạ.
Thất Lộc thử hàng triệu tổ hợp trong nháy mắt nhưng vẫn phá mật mã.
Tuy nhiên Thất Lộc nhanh ch.óng phát hiện , khóa mật mã sử dụng thông tin gen sinh học mật khẩu!
Chứ đơn thuần nhập vài con là mở .
Sau khi tìm logic mật mã tầng cùng của khóa, Thất Lộc nhanh ch.óng tìm thấy vài sợi tóc rơi rụng giường của gia chủ Thân Đồ, giải mã thông tin gen sinh học của .
Nhập khóa mật mã, ổ khóa kêu "cạch" một tiếng mở .
Hạ Sơ Kiến khen ngợi: "Thất Lộc giỏi quá!"
Sau đó đẩy cửa bước , bên trong thế mà trống hoác, đối diện cửa chỉ một chiếc bàn thờ.
Trên bàn thờ quả nhiên đặt một chiếc mũ giáp màu vàng đất.
Hạ Sơ Kiến dò xét một lượt, xác định trong mật thất mai phục hệ thống giám sát nào khác mới yên tâm tới.
Trên bàn thờ, ngoài chiếc mũ giáp màu vàng đất còn một chậu hoa.
Trong chậu hoa cắm giàn trồng một loại cây dây leo, hoa nhỏ nhưng nở dày đặc.
Hoa màu trắng, tinh khiết long lanh, mịn màng ôn nhuận như ngọc mỡ cừu.
Hạ Sơ Kiến chỉ một cái, trong lòng liền dâng lên cảm giác buồn nôn và chán ghét.
Thư Sách
Rõ ràng là những bông hoa nhỏ màu trắng xinh , thuần khiết, nhưng cô thể nào thích nổi.
Hạ Sơ Kiến liếc , đột nhiên phát hiện những bông hoa trắng nhỏ đó bốc lên từng làn khói đen, quỷ dị và tà ác.
Hạ Sơ Kiến càng thêm ghét loài hoa .
Cô dời tầm mắt, hoa trắng nữa mà sang chiếc mũ giáp màu vàng đất.
Kiểu dáng của chiếc mũ giáp vô cùng cổ xưa, chất liệu mũ giáp cô nhận .
Dường như bất kỳ vật liệu nào cô từng .
Hạ Sơ Kiến đặt cánh tay máy lên chiếc mũ giáp, để Thất Lộc cảm nhận.
Thất Lộc : "Chủ nhân, niên đại của chiếc mũ giáp lâu đời."
"Nó chứa bất kỳ kim loại nào, trông như nung từ đất sét."
" trong loại đất sét vật liệu mà Thất Lộc , cho nên chất địa của nó còn cứng và dẻo dai hơn cả kim loại đặc chủng."
"Thậm chí độ cứng thua kém gì cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân của chủ nhân."
"Quan trọng nhất là nó còn chức năng chống chấn động."
"Điểm thậm chí còn hơn cả tính năng của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân."
Hạ Sơ Kiến cũng vô cùng kinh ngạc: "... Cái mũ còn thể chống chấn động ?!"
Thất Lộc : "Có thể, dữ liệu phân tích vật liệu cho thấy nó tính năng ."
Hạ Sơ Kiến hít sâu một , kích động : "Thất Lộc, lấy một ít mẫu từ chiếc mũ giáp xuống, mang về nhờ Tố đại sư phân tích kỹ càng xem !"
Cô nghĩ thầm, cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân của cô cuối cùng cũng thể chức năng chống chấn động !