Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 922: Thần Quyến Giả

Cập nhật lúc: 2026-01-20 15:32:17
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Sách Hạ Sơ Kiến : "Ân nhân, ăn chút gì ? Tay nghề canh bột của Tiểu Mặc là giỏi nhất ở đây đấy, nếm thử ?"

Tiểu Mặc ngại ngùng : "A Sách, ân nhân chỉ ăn một cục bột no , em lo do em nấu ngon ."

A Sách dùng đũa gắp một cục bột bỏ miệng, vẻ mặt lập tức lộ sự say mê.

Anh thật lòng cảm thấy canh bột ngon.

Tuy nhiên kiểm soát biểu cảm khuôn mặt khá , vẻ say mê kìm đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt.

Nếu Hạ Sơ Kiến chú ý quan sát thì sẽ thấy.

Tiểu Mặc lúc hỏi: "A Sách, ngon ?"

A Sách gật đầu lia lịa: "Ngon! Ngon lắm!"

Anh ăn : "Đây là bột từ bột mì nguyên cám, cần cho muối và dầu, cũng thể ăn ba bát lớn!"

"Tiểu Mặc, tay nghề của em ngày càng khá lên !"

Tiểu Mặc tít mắt.

Hạ Sơ Kiến bên cạnh, ánh mắt đảo quanh căn nhà tường đất .

Căn nhà trông vẻ như mới xây dựng lâu.

Ngọn đèn dầu leo lét, chiếu lên bức tường đất vàng càng thêm ảm đạm.

Trên bàn thờ kê bức tường nhà chính, đặt một lư hương, hai bên lư hương là hai cây nến đỏ khá lớn.

Trong nhà vẫn còn vương khí hỷ sự tưng bừng.

Hạ Sơ Kiến chỉ hai cây nến đỏ.

Tiểu Mặc thấy , khổ : "Để ân nhân chê , hôm nay vốn là ngày lành và A Sách thành ."

"Đáng tiếc gặp mấy tên súc sinh..."

Hạ Sơ Kiến vỗ nhẹ tay cô, tỏ ý an ủi.

Đợi A Sách ăn canh bột, Hạ Sơ Kiến nhân cơ hội thắc mắc của .

Cô tìm một cành cây khô cháy dở trong bếp của Tiểu Mặc, bắt đầu chữ nền đất nhà chính.

nhiều thắc mắc về nơi , nhân cơ hội hỏi cho lẽ.

[Hạ Sơ Kiến]: Tại nhà Thân Đồ là Thần Quyến giả?

Đây là điều Lão Mặc với cô lúc nãy.

Lúc đó cô đang giả câm nên tiện hỏi kỹ.

Tiểu Mặc bên cạnh A Sách, câu hỏi Hạ Sơ Kiến , cô chút chắc chắn : "Là vì nhà họ Chân Thần dõi theo chăng?"

Hạ Sơ Kiến tiếp: Chân Thần dõi theo là gì?

Tiểu Mặc sang A Sách đang ăn canh bột bên cạnh.

A Sách ăn thêm hai miếng, mới chằm chằm Hạ Sơ Kiến : "Ân nhân của Quyến Chi Quốc chúng đúng ?"

"Nếu là của Quyến Chi Quốc, cho dù vùng , cũng sẽ thể Thần Quyến giả là gì."

Hạ Sơ Kiến thản nhiên , gật đầu cũng chẳng lắc đầu, tỏ thái độ "liên quan gì đến ".

Tiểu Mặc , : "Ân nhân là , đối với chúng quan trọng."

"Chúng chỉ cần , ân nhân cứu chúng ."

A Sách gật đầu: "Tiểu Mặc đúng, nên hỏi câu đó."

"Có điều về Thần Quyến giả, kể cũng dài dòng."

"Quyến Chi Quốc chúng ba gia tộc Thần Quyến giả lớn - nhà Thân Đồ, nhà Tư Mã và nhà Hách Liên."

"Còn Quốc chủ ở Vương thành, xưng tụng là Quốc chủ cùng Thần Quyến giả cai trị thiên hạ!"

"Về các gia tộc Thần Quyến giả, từ lâu về khi Quyến Chi Quốc còn thành lập, cả vùng đất rộng lớn chỉ là một vùng cát hoang vu."

"Đừng trồng trọt, ngay cả cỏ cũng mọc nổi một cọng."

"Vào một đêm nọ, đột nhiên Chân Thần giáng thế, phát huy thần lực, cải tạo đất đai, phân chia núi sông, khiến vùng đất tưới tiêu đầy đủ và nguồn phân bón dồi dào."

A Sách tiếp tục : "Chân Thần biến một vùng đất hoang thành ruộng đồng màu mỡ."

"Và lúc đó vùng đất ba gia đình, tình cờ đêm hôm đó thấy thần tích Chân Thần giáng thế, phát huy thần lực cải tạo đất hoang."

"Nghe khoảnh khắc cuối cùng, khi việc cải tạo thần tích thành, Chân Thần cạn kiệt thần lực, phân chia thành ba phần."

"Ba gia đình đó, tức là nhà Thân Đồ, nhà Tư Mã và nhà Hách Liên, lượt nhận ba bảo vật do thần thể của Chân Thần hóa thành."

A Sách cầm lấy cành cây khô từ tay Hạ Sơ Kiến, vẽ ba hình vẽ lên mặt đất.

Đó là một chiếc mũ giáp, một bộ giáp và một bộ giáp tứ chi.

A Sách chỉ ba hình vẽ : "Đây chính là bảo vật mà ba nhà đó nhận ."

"Nhà Thân Đồ nhận mũ giáp do đầu của Chân Thần hóa thành."

"Nhà Tư Mã nhận giáp do của Chân Thần hóa thành."

"Nhà Hách Liên nhận giáp tay và giáp chân do tứ chi của Chân Thần hóa thành."

"Ba món bảo vật lượt gọi là Thần Khôi (Mũ Thần), Thần Giáp (Áo Giáp Thần) và Thần Dực (Cánh Thần)."

"Nghe nếu hợp nhất ba món bảo vật , sẽ tạo thành một món thần khí vô địch thực sự, thể triệu hồi Chân Thần giáng lâm!"

"Ba nhà khi ba món bảo vật đó, từ đó bám rễ mảnh đất ."

"Họ ruộng, bất kể trồng cây gì, bất kể thời tiết thế nào, đều mùa bội thu!"

"Lâu dần, họ thu gom tất cả đất đai ở đây về tay ."

"Phần lớn là trực tiếp khoanh đất chiếm đoạt, một phần nhỏ là ép mua từ dân địa phương."

"Chẳng bao lâu , những địa chủ lớn nhất của cả Quyến Chi Quốc, ngoài Quốc chủ , chính là ba nhà bọn họ."

"Sau Quốc chủ lập quốc còn sự cho phép của ba nhà , đó còn chính thức phân chia vùng đất cho họ lãnh địa."

"Dân bản địa cũ lãnh địa, nếu trở thành điền nô của họ, thì rời bỏ quê hương, đến nơi khác."

A Sách xong, vẻ mặt đầy cay đắng: "Cha và thực là từ nơi khác đến."

"Mẹ gả cho cha , lãnh chúa thực hiện quyền đêm đầu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-922-than-quyen-gia.html.]

"Sau đó đứa con trai đầu lòng sinh cha ném c.h.ế.t."

" là con trai thứ hai của ."

"Sau khi sinh , cũng qua đời, cha lâu cũng vì lao lực quá độ mà c.h.ế.t đồng ruộng."

" từng thề, nhất định sẽ để tân nương của chịu nỗi khổ mà từng chịu đựng..."

Tiểu Mặc nắm lấy tay A Sách, khẽ : "A Sách, , chúng ..."

Hạ Sơ Kiến bất động thanh sắc hết câu chuyện, thầm nghĩ, thì chuyện đơn giản như .

Cô vốn tưởng cái gọi là nhà Thân Đồ chỉ là bọn cường hào ác bá địa phương bình thường.

Bây giờ nâng tầm lên thành một trong ba đại thế gia, còn thể cùng Quốc chủ cai trị thiên hạ, thì cường hào bình thường .

Loại gia đình , e rằng coi thể diện còn lớn hơn trời.

Cô treo xác nhà họ lên cổng thành, e rằng đối phương sẽ chịu để yên.

A Sách và Tiểu Mặc một cái, chữ đất.

[Hạ Sơ Kiến]: Hai nghĩ tới , g.i.ế.c Thân Đồ công t.ử, nhà Thân Đồ sẽ tha cho hai . Hai bỏ trốn ?

A Sách và Tiểu Mặc .

Tiểu Mặc : "Ân nhân, nhà Thân Đồ đưa bằng chứng chứng minh là ân nhân , càng đưa bằng chứng chứng minh là chúng ."

"Chúng sẽ ."

Hạ Sơ Kiến lẳng lặng họ, thầm nghĩ, thế cũng ngây thơ quá .

Nếu nhà Thân Đồ tên Thân Đồ công t.ử cuối cùng thấy là khi đến đây thực hiện quyền đêm đầu, thì cái c.h.ế.t của , dù thế nào nữa, nhà Thân Đồ cũng sẽ gán ghép cho đôi vợ chồng trẻ đáng thương .

Đối với những kẻ bề , bằng chứng quan trọng.

Quan trọng là, cảm thấy , thì chính là .

Ai sẽ lý lẽ với ?

Anh tưởng đang ở tòa án chắc?

Còn cho mời luật sư biện hộ, tranh luận nảy lửa tòa án ?

là nghĩ nhiều .

Hạ Sơ Kiến cảm thấy còn chút việc hậu sự .

...

Khi chuẩn ngủ, A Sách và Tiểu Mặc định nhường tân phòng của họ cho Hạ Sơ Kiến, tất nhiên cô đồng ý.

Cô ở phòng khách phía bên ngôi nhà.

Nói là phòng khách, thực là một căn phòng chứa đồ lặt vặt.

trong phòng xây giường lò (kang), một cô ngủ thành vấn đề.

Hạ Sơ Kiến cũng mất mấy ngày mới ngủ chiếc giường thực sự.

ngủ.

Hạ Sơ Kiến trong căn phòng chứa đồ tối tăm, tiên thu hồi cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân đang mặc bên trong áo khoác quân phục.

Sau đó giải phóng nó .

Lần , cô mặc trọn bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân bên ngoài bộ quân phục liền .

Bao gồm cả mũ giáp kín mít.

Mũ giáp đội lên, giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên.

"Chủ nhân! Nơi quỷ dị!"

"Tọa độ tinh hiển thị nơi là hành tinh Lục Mang, tần điện từ cũng khác với vùng đất Thần Giáng bên hành tinh Lục Mang!"

"Trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc cũng ghi chép về nơi ..."

"Chủ nhân cẩn thận ạ!"

Hạ Sơ Kiến : "Cảm ơn Thất Lộc nhắc nhở. Ta cũng nghĩ là vẫn còn ở hành tinh Lục Mang..."

chỉ cần Thất Lộc vẫn thể hoạt động bình thường, trái tim cô cũng bớt phần nào lo lắng bất an.

Thất Lộc cảm ơn, giọng trẻ con lộ vài phần vui sướng: "Chủ nhân khen ngợi Thất Lộc !"

"Thất Lộc trung thành sẽ mãi mãi ở bên chủ nhân!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cô kéo dài giọng : "Thất Lộc, diễn quá đấy!"

Vừa , cô kích hoạt chương trình tàng hình của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân.

Hệ thống tàng hình của cô thể thông qua việc bẻ cong ánh sáng để tạo sự tàng hình mắt thường, thể thông qua việc chắn nhiễu điện từ để tạo sự tàng hình giám sát điện từ hoặc radar.

Cô nhớ khẩu s.ú.n.g hỏa mai thấy khi đụng độ mấy tên công t.ử bột , suy đoán rằng ở cái nơi gọi là "Quyến Chi Quốc" , trình độ khoa học kỹ thuật lạc hậu.

Cho nên việc tàng hình điện từ của cô về cơ bản là thừa thãi.

Thư Sách

nơi cũng khác với khu rừng Cấm địa.

Khu rừng Cấm địa trông thì hung hiểm, nhưng ở đó ngoài cô thì gần như ai khác.

Cho nên cô vẫn vài phần lơ là.

nơi thì khác, khi "Thần Quyến giả" là cái thứ gì, cô cẩn thận đến mấy cũng thừa.

Do đó Hạ Sơ Kiến vẫn bật chức năng chắn nhiễu điện từ của cơ giáp.

...

Đêm khuya thanh vắng, cả ngôi làng đều tĩnh lặng như tờ.

Tất cả , và cả ch.ó trong làng đều chìm giấc ngủ.

Hạ Sơ Kiến lặng lẽ rời khỏi sân nhà A Sách và Tiểu Mặc, lao nhanh về phía trang viên rộng lớn bao quanh bởi tường thành của nhà Thân Đồ.

Có sự chỉ dẫn của Thất Lộc, cô lạc đường, nhanh đến phía bức tường thành cao ngất.

Lần , cô đủ thời gian để kiểm tra tình hình nơi đây.

Mặc dù lúc nãy cô đến một , nhưng khi đó quá vội vàng, hơn nữa dùng cơ giáp tàng hình nên cảnh nơi .

Bây giờ màn hình hiển thị kính mắt của cô, Thất Lộc chiếu hệ thống hình ảnh ba chiều quét bởi radar.

Loading...