Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 915: Chuyện này cũng phải tranh

Cập nhật lúc: 2026-01-20 12:58:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thất Lộc sử dụng thiết radar cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân, bắt đầu quét môi trường địa lý trong phạm vi mười dặm xung quanh.

Một lát , giọng trẻ con của nó mang theo vài phần thấp thỏm, : "Chủ nhân, nơi chính là một mảnh đất phong thủy bảo địa ."

Hạ Sơ Kiến: "..."

chút tò mò: "Thất Lộc, mi phán đoán đây là đất phong thủy bảo địa?"

Thất Lộc chiếu hình ảnh môi trường mà nó quan sát lên màn hình mắt kính của Hạ Sơ Kiến.

Sau đó nó cẩn thận giải thích: "Chủ nhân, khác với tình trạng địa chất của hành tinh Lục Mang, nơi nhiễu loạn điện từ, cho nên Thất Lộc thể sử dụng hệ thống radar dò tìm kèm của cơ giáp để quét môi trường địa lý trong phạm vi mười dặm."

"Căn cứ ghi chép kiến thức về phong thủy trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc, kết hợp với môi trường địa lý quét, Thất Lộc phán đoán, nơi quả thực là một mảnh đất phong thủy bảo địa."

"Đầu tiên, địa hình nơi bằng phẳng, thế đất dày dặn, bất kỳ vành đai động đất nào."

"Trong tám trăm năm tới, nơi đều sẽ định, cần lo lắng các loại thiên tai phá hủy mộ phần của Tiểu Phi."

"Thứ hai, nơi tứ phía thoáng đãng, khí lưu thông tự do, thường xuyên ánh mặt trời chiếu , từ trường năng lượng định, lợi cho việc tụ vận và tạo thế."

"Cuối cùng, thấy thác nước đối diện ?"

"Phía thác nước hình thành một dòng sông nhỏ, uốn quanh nơi một nửa vòng, trong phong thủy, cái tên gọi riêng là 'Ngọc đai vi' (Thế ngọc đai bao quanh)."

"Lòng sông rộng rãi, đáy sông là đá sỏi, hề chút bùn cát nào bồi lắng."

"Nhìn thế của thác nước đối diện, dòng nước một vạn năm nữa cũng đứt đoạn, mà nơi nào nước, nơi đó sẽ tụ tài."

"Nơi như thế , trong phong thủy học gọi là 'Tài tụ bát phương, phú chí vân lai' (Tiền tài tụ về tám hướng, phú quý theo mây kéo đến), sẽ lợi cho tài vận của chủ nhân."

Hạ Sơ Kiến ban đầu còn thấy sửng sốt, cho đến khi câu cuối cùng của Thất Lộc, trán cô nổi vạch đen.

"Thất Lộc, đây là mộ của Tiểu Phi, vượng tài vận của ?"

Giọng trẻ con của Thất Lộc chắc nịch : "Bởi vì trong lòng Tiểu Phi, chủ nhân chính là của nó. Nó dùng tính mạng để bảo vệ chủ nhân, chẳng lẽ còn tiếc rẻ một chút tài vận ?"

Hạ Sơ Kiến cứ cảm thấy sai sai ở đó, nhưng khó lòng phản bác.

Một lúc , cô mới : "Dù đây cũng chỉ là mộ gió (mộ chôn di vật) của Tiểu Phi."

"Tiểu Phi thực sự, sẽ mang về nhà an táng."

Thất Lộc : "Ý chủ nhân là viên bi chip phá hủy ?"

Viên bi chip cháy đen thành một cục , đường kính đến một milimet, thực sự nhỏ đến mức thấy.

Hạ Sơ Kiến gật đầu: " , đợi về nhà , Thất Lộc hãy giúp Tiểu Phi thiết kế một ngôi mộ thực sự nhé."

Thất Lộc : "Được nha chủ nhân, Thất Lộc tra tìm bản vẽ thiết kế ngay đây."

Hạ Sơ Kiến : "Bây giờ, chúng cứ đào hố ."

Nếu Thất Lộc nơi , thì chọn nơi .

Thất Lộc rõ ràng do dự một chút, : "Chủ nhân, chỉ đào hố thôi ?"

Hạ Sơ Kiến hỏi: "Còn gì nữa?"

Thất Lộc hùng hồn : "... Tang lễ của con đều quan tài."

"Chủ nhân từng , Thất Lộc và Tiểu Phi đều là sinh mệnh thể giống như con ."

"Cho nên tang lễ của Tiểu Phi, cũng quan tài!"

Logic c.h.ặ.t chẽ đến mức thể phản bác.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cô đúng là từng Thất Lộc và Tiểu Phi đều là sinh mệnh.

từng , Thất Lộc và Tiểu Phi là sinh mệnh thể giống như con .

Giữa sinh mệnh thể và sinh mệnh thể cũng sự khác biệt về bản chất mà.

Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút, Thất Lộc mất hứng, nghiêm túc : "Thất Lộc đúng, chúng nên cho Tiểu Phi một cái quan tài ."

Nói , cô để Thất Lộc tiếp quản cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, c.h.ặ.t cây quan tài ngay trong khu rừng .

cây ở đây cũng nhiều vô kể, qua là rừng hoang dã, cũng lo ai bọn họ là "lâm tặc"...

Thư Sách

Thất Lộc vô cùng hứng thú điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân của Hạ Sơ Kiến, lòng vòng trong rừng tìm kiếm.

Cuối cùng nó chọn một cây Kim tơ nam mộc đường kính năm mươi centimet, dương dương đắc ý : "Trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc, đây là loại gỗ mà các đế vương thời viễn cổ dùng để đóng quan tài cho , chúng sẽ dùng loại gỗ đóng quan tài cho Tiểu Phi!"

Hạ Sơ Kiến cây gì đặc biệt, chỉ thấy cây đặc biệt thẳng, thớ gỗ đặc biệt khít.

Cô gật đầu : "Được, lấy loại ."

Trong lúc chuyện, đầu cánh tay máy của cô chuyển sang chế độ cưa điện, nhắm cây đại thụ cao thẳng đường kính năm mươi centimet , cưa roèn roẹt.

Rất nhanh, cây Kim tơ nam mộc cắt ngang lưng, đổ xuống, gây một tràng tiếng động xào xạc trong rừng.

Hạ Sơ Kiến lười để ý, chỉ cùng Thất Lộc đóng quan tài cho Tiểu Phi.

Thất Lộc còn là một kẻ "cuồng nghiên cứu".

Nó đặc biệt cầu kỳ, quan tài nhỏ bằng gỗ Kim tơ nam mộc cho Tiểu Phi thế mà còn cả hai lớp quan và quách.

Khi nó điều khiển đầu cánh tay máy của cơ giáp, chạm trổ hoa văn roèn roẹt quan tài, Hạ Sơ Kiến cũng ngày càng thấy hứng thú.

Thất Lộc việc thật sự trò!

Có điều cơ thể máy của Tiểu Phi cũng chỉ cao bằng nửa , nên bộ quan quách lớn lắm.

Chỉ mất hai tiếng đồng hồ, quan quách xong.

Hạ Sơ Kiến bộ quan quách bằng gỗ Kim tơ nam mộc vàng óng ánh , hài lòng : "Vẫn là Thất Lộc hiểu nhất, thích cái màu vàng óng ."

Trước khi cưa cây đại thụ , Hạ Sơ Kiến thực sự bên trong nó màu vàng óng ánh như !

Thất Lộc : "Gỗ Kim tơ nam mộc ở đây chất lượng hơn nhiều so với bên Tinh hệ Bắc Thần."

"Thậm chí vượt qua tiêu chuẩn gỗ Kim tơ nam mộc dành cho đế vương đỉnh cấp trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc ."

Hạ Sơ Kiến : "Tiểu Phi xứng đáng với cỗ quan tài gỗ Kim tơ nam mộc nhất!"

Giọng trẻ con của Thất Lộc lộ vài phần vui mừng: "Chủ nhân đúng ạ!"

Sau đó nó điều khiển cơ giáp của Hạ Sơ Kiến, bắt đầu đào hố mặt đất.

Đào xong xuôi, mới đặt cơ thể tàn tích robot của Tiểu Phi trong quan quách gỗ Kim tơ nam mộc.

Rồi đặt bộ quan quách gỗ Kim tơ nam mộc trong hố đất đào.

Tiếp đó lấp đất .

Rất nhanh, nơi đắp lên một nấm mồ cao cao.

Để Tiểu Phi biến mất dấu vết, Hạ Sơ Kiến còn bảo Thất Lộc rừng tìm một tảng đá, định đẽo bia mộ.

Sau khi tảng đá đẽo xuống, Hạ Sơ Kiến phát hiện đây đá thường.

Đá , nếu theo tiêu chuẩn của Tinh hệ Bắc Thần, thì chính xác là ngọc Hoàng Long.

Màu sắc như vàng, cảm giác như băng, độ cứng như phỉ thúy, chất địa mịn màng, long lanh trong suốt.

Quan quách bằng gỗ Kim tơ nam mộc vàng óng, bia mộ bằng ngọc Hoàng Long vàng rực.

Hạ Sơ Kiến thật lòng cảm thấy, tâm tư của nhóc Thất Lộc nắm bắt thấu đáo.

Bất tri bất giác, tâm trạng u ám và suy sụp của cô vơi nhiều.

Hạ Sơ Kiến nâng cánh tay máy lên, sự điều khiển của Thất Lộc, khắc lên bia mộ ngọc Hoàng Long lời điếu văn cho Tiểu Phi.

"Cánh chim bay lượn. Cuối cùng nó tự do bay lượn."

"Tri kỷ lập."

Hạ Sơ Kiến tên .

Cô cảm thấy hai chữ "Tri kỷ" càng thể diễn tả tâm trạng của hơn.

Hơn nữa cô , cái tên mà Tiểu Phi thích nhất, là "Cánh chim bay lượn" (Phi Tường Đích Điểu).

Đây là một robot mà nội tâm luôn khát khao tự do.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-915-chuyen-nay-cung-phai-tranh.html.]

Lúc Hạ Sơ Kiến cảm thấy thể hiểu tại Tiểu Phi thích đóng vai các nhiệm vụ robot khác .

Bởi vì nó chương trình giới hạn, nó giống như con , bất kể con đường phía , đều là sự lựa chọn của chính .

Thất Lộc vô cùng hâm mộ : "Chủ nhân, Thất Lộc cũng một tấm bia mộ như thế !"

"Chủ nhân nhất định điếu văn như thế : 'Chủ nhân lập cho Thất Lộc yêu dấu nhất của '!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cái đứa nhóc , chuyện mà cũng tranh cho bằng .

Cô mỉm : "Thất Lộc, mi hứa với điều gì? Mới đó quên ?"

Thất Lộc im bặt.

Làm xong việc , Hạ Sơ Kiến như trút một gánh nặng trong lòng.

tình trạng cơ thể cơ giáp của , rửa sạch bùn đất dính bên ngoài vỏ cơ giáp.

"Thất Lộc, bên thác nước, chúng xuống tắm một cái nhé?"

Thất Lộc vui vẻ đồng ý.

Hạ Sơ Kiến điều khiển cơ giáp, bay v.út .

Rất nhanh đến đầm nước phía thác nước.

Nhìn từ xa, thác nước giống như một dải lụa trắng từ trời rủ xuống.

đến gần mới phát hiện, quy mô của thác nước thực sự lớn bình thường.

Bọt nước b.ắ.n tung tóe từ cao, chỉ hiện một dải cầu vồng ánh mặt trời, mà xung quanh thác nước còn bao phủ bởi màn sương khói mờ ảo, mây mù lượn lờ, tựa như chốn tiên cảnh.

Hạ Sơ Kiến chỉ cảm thấy tâm trạng đầy mây mù của , trong khoảnh khắc gột rửa sạch sẽ.

Cô điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân của , bay trong thác nước.

Thác nước đổ từ trời xuống, lực xung kích hề nhỏ.

Cô chọn một nơi bọt nước quá mạnh, chỉ dám ở góc thác nước gần bờ, đưa cánh tay máy thử.

Ầm!

Dòng thác đổ từ trời xuống, dù chỉ vài dòng nước đ.á.n.h cánh tay máy, Hạ Sơ Kiến cũng cảm nhận sức nặng thể chịu đựng nổi.

Cô lập tức rằng, nếu thực sự chui thác nước để xối rửa cơ giáp trực tiếp, thì áp lực và chấn động từ cao dội xuống sẽ chẳng khác nào đạn b.ắ.n ...

Nghĩ đến cơ thể mới bình phục của , Hạ Sơ Kiến lập tức quyết định từ bỏ.

Thực cơ giáp của cô cũng chế độ tự sạch.

theo thói quen của con , cô vẫn rửa sạch bùn đất bên ngoài cơ giáp mới bật chế độ tự sạch.

Bây giờ thể rửa thác nước .

Hạ Sơ Kiến tiếc nuối bờ cạnh thác nước, đưa cánh tay máy cảm nhận uy lực của từng giọt nước b.ắ.n , đầm nước bên thác.

Diện tích của đầm nước quả thực nhỏ.

Khó mà tưởng tượng nổi chỉ dựa thác nước thể duy trì lượng nước tích trữ trong một cái đầm lớn thế .

Hạ Sơ Kiến suy đoán, nguồn nước của cái đầm chắc chắn chỉ một thác nước phía .

Hơn nữa nước trong đầm trong vắt vô cùng, dường như là màu, ngay cả những loài thực vật thiết yếu thường trong đầm nước tự nhiên như rong rêu tảo xanh cũng hề sinh trưởng.

Hạ Sơ Kiến tấm tắc lấy kỳ lạ.

Cô lùi khỏi thác nước, vòng từ xa đến phía bên đầm nước, dùng cánh tay máy vớt một ít nước trong, bảo Thất Lộc kiểm tra chất lượng nước ở đây.

Kết quả Thất Lộc kinh ngạc : "Chủ nhân! Chất lượng nước ở đây thực sự quá !"

"Nó còn hơn cả chất lượng nước suối thiên nhiên hảo nhất trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc!"

"Tất cả các vi sinh vật, bao gồm các loại vi khuẩn thường thấy nhất trong nước tự nhiên như E.coli, liên cầu khuẩn phân, trực khuẩn mủ xanh và trực khuẩn hoại thư sinh , vân vân, tất cả đều bằng !"

"Hoàn trong suốt màu, chút cặn khoáng chất nào, mùi lạ."

"Đây chính là nước tinh khiết hàng xịn đó!"

"Chủ nhân uống ?!"

"Có thể uống trực tiếp đấy ạ!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Thất Lộc thì thôi, cô liền thấy khát thật.

Lần cuối cô uống là một ống dịch dinh dưỡng cao cấp sáng hôm qua.

Đến giờ cũng một ngày một đêm nhỉ?

Trước đó cảm xúc của cô cái c.h.ế.t của Tiểu Phi chiếm giữ, ngoài đau lòng và khó chịu thì cảm giác gì khác.

Bây giờ tâm trạng đỡ hơn, thì sự khó chịu của cơ thể ập đến.

Vừa khát, đói.

nước trong đầm, cô vẫn chút do dự.

"Thất Lộc, nước , thật sự thể uống trực tiếp ?"

"Hay là tìm cái gì đó, đun sôi hẵng uống?"

Thất Lộc : "Chủ nhân, nước ở đây cần đun sôi."

"Nếu tìm đồ vật để đựng, khi còn ô nhiễm nguồn nước chứ!"

Hạ Sơ Kiến lúc thấy may mắn vì xối rửa cơ giáp ở đây, nếu sẽ ô nhiễm cái đầm nước thật.

, : "Không vội, chúng cứ tìm chỗ nào đó, tìm một con suối, dòng sông nhỏ hoặc vũng nước nhỏ sạch sẽ lắm, tắm rửa uống."

Hạ Sơ Kiến xong, điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân bay trở nơi lập bia cho Tiểu Phi.

quanh, định dựng tạm cái lều ở đây chỗ trú ẩn tạm thời.

Kéo mũ giáp diện xuống, cảm nhận khí trong lành cơn mưa trong rừng.

Ngẩng đầu, lặng lẽ lên đỉnh đầu... bầu trời xanh mây trắng lộ qua kẽ hở của tán cây.

Cây ở đây cao và rậm rạp, tán cây to lớn, màu sắc của lá cây phân tầng chuyển màu theo độ cao.

Phần thấp nhất của tán cây, nơi nối liền với cây, lá cây màu xanh rêu pha chút xám trầm lắng, ôn hòa và dày dặn.

Lên cao hơn một chút là những lá non, màu xanh nhạt dịu dàng thanh nhã.

Phía lớp lá non, phiến lá to như cái bồ đoàn, mang màu xanh biếc như nước hồ.

Đợi đến lớp lá ngoài cùng tiếp xúc trực tiếp với ánh mặt trời, thì là màu xanh lục đậm đà căng tràn sức sống.

Giống như hút no ánh nắng, sinh mệnh mới đang t.h.a.i nghén bên trong.

Những bụi cây thấp ngang gốc cây thì đủ loại màu sắc, là màu xanh.

Ngoài những bụi cây màu xanh lá giống cây thường xanh, Hạ Sơ Kiến còn thấy bụi cây màu đen sẫm, như nhuộm màu từ nơi thấy ánh mặt trời trở về.

Có bụi cây màu xám bạc, như dát đầy ánh trăng.

Còn bụi cây màu trắng, như trời đất tước sắc tố.

Cỏ mặt đất thì thuần một màu xanh lục, ngũ sắc, cũng màu.

những bông hoa thì khác.

Hoa kích thước lớn, bông nhỏ cũng to bằng nắm tay em bé, bông lớn đường kính thể lên tới nửa mét, to như cái cối xay.

Màu sắc của hoa cũng thiên kỳ bách quái.

Cánh hoa xếp chồng lên từ ngoài trong.

Cánh hoa ngoài cùng thể là màu đen mực, chuyển sang đen nhạt, tiếp đó là xám bạc, là xanh nhạt, dần chuyển sang xanh lục đậm, xanh thẫm, càng trong là màu đỏ bạc, hồng đào, và đỏ thắm, đỏ rượu vang ngày càng đậm.

Trên một bông hoa, hận thể mọc đủ bảy màu đỏ cam vàng lục lam chàm tím.

Cách phối màu hỗn loạn mang đến một vẻ kỳ lạ thể chê .

Hạ Sơ Kiến thậm chí còn cảm thấy, những bông hoa là vật vô tri vô giác, chúng... dường như cũng cảm giác.

Loading...