Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 891: Sự bối rối của Tiểu Phi
Cập nhật lúc: 2026-01-20 07:19:00
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy nhân viên an ninh của Tông Nhược Ninh mà cảnh giới bên ngoài cửa khoang.
Trong một căn phòng độc lập phi hành khí của Tông thị, một nữ nhân viên an ninh của Tông Nhược Ninh đồng thời cũng là vận hành khoang y tế.
Y thuật của vô cùng cao siêu, bản cũng giấy phép bác sĩ chuyên nghiệp.
Nếu Tông thị trả lương quá hậu hĩnh, hơn nữa dựa Tông thị thể mang lợi ích cho cả gia đình cô , thì cô thể đến các bệnh viện tư nhân hoặc công lập lớn nhất Đế quốc Bắc Thần để bác sĩ cao cấp.
Cô lịch sự hiệu với Hoắc Ngự Sân: "... Cởi bỏ cơ giáp của cô , khi khoang y tế mang theo bất kỳ vật dụng kim loại nào."
Hoắc Ngự Sân chút khó xử, : "Hạ Sơ Kiến, cô thể tự đồ ?"
Hạ Sơ Kiến: "..."
Cô nghĩ thầm, nếu cử động thì còn để bế kiểu trò mặt chắc?
Khi thấy tiếng của Trần Ngôn Quân và Giang Thắng, cô hận thể c.h.ế.t quách cho xong.
Hạ Sơ Kiến hít sâu một , tiên dùng giọng lệnh cho trí tuệ nhân tạo của cơ giáp thu hồi mũ bảo hiểm kín.
Chiếc mũ bảo hiểm tự động thu nhỏ , biến thành một chiếc vòng cổ đeo cổ, lộ khuôn mặt còn chút m.á.u của Hạ Sơ Kiến.
Tuy nhiên, vết bớt hình hoa Bỉ Ngạn đỏ rực trán cô lúc càng trở nên rõ ràng và dữ tợn.
Còn vết m.á.u nơi khóe miệng, cùng những vệt m.á.u mờ mắt và tai, cho thấy nội thương của cô quả thực nghiêm trọng.
Hạ Sơ Kiến thều thào : "Cho một căn phòng , đợi thu dọn xong, xin nhờ chị bác sĩ giúp đồ."
Tông Nhược Ninh gật đầu với nữ nhân viên an ninh của , : "... Nghe theo bạn học Hạ."
Nữ nhân viên an ninh họ Tô tên Mộ Già, trông vẻ văn tĩnh và nhã nhặn, thế nào cũng liên quan đến nghề vệ sĩ bưu hãn .
cô thực sự là một nhân viên an ninh xuất sắc, hơn nữa còn là tiến hóa gen cấp S.
Tuổi tác của cô thực gần năm mươi, nhưng trông chỉ như mới hai tám, hai chín, vô cùng trẻ trung.
Được Hạ Sơ Kiến gọi là chị, cô cũng vui vẻ, : "Không thành vấn đề, bên một căn phòng nhỏ chuyên dùng để đồ, an ."
Ý cô " an " nghĩa là trong phòng đó camera giám sát, thể bảo đảm đủ sự riêng tư.
Hạ Sơ Kiến đồng ý, để Hoắc Ngự Sân đưa cô đó.
Sau khi , Hoắc Ngự Sân yên tâm, lén dùng thiết dò tìm của cơ giáp Đại Tư Mệnh Lưu Quang Kim quét qua căn phòng nhỏ một lượt, xác định bất kỳ camera ẩn nào mới đặt cô xuống chiếc ghế sofa đơn trong phòng.
Căn phòng chỉ là một phòng đồ nhỏ, giường, chỉ một chiếc ghế sofa đơn và một chiếc ghế dài dựa tường.
Ngoài là một móc treo quần áo và tủ quần áo.
Hoắc Ngự Sân : "Cô thu hồi cơ giáp ở đây , nếu tự đồ thì tự ."
"Ở đây camera, kiểm tra ."
Nói xong ngoài, thuận tay đóng cửa .
Trong phòng nhỏ, Hạ Sơ Kiến nhỏ giọng lệnh đeo mũ bảo hiểm kín .
Sau đó gọi Thất Lộc trong mũ bảo hiểm , kiểm tra xem ở đây camera nào nên .
Mặc dù Hoắc Ngự Sân camera khác, nhưng Hạ Sơ Kiến lờ mờ cảm thấy trí tuệ nhân tạo của cơ giáp Hoắc Ngự Sân lợi hại bằng Thất Lộc, cho nên cô vẫn tin tưởng phán đoán của Thất Lộc hơn.
Thất Lộc dùng thiết dò tìm của cơ giáp kiểm tra một lượt, hiện một dòng chữ nguệch ngoạc kiểu trẻ con lên màn hình kính mắt của cô.
[Thất Lộc]: Chủ nhân, ở đây camera nào khác, quả thực an .
Thất Lộc , Hạ Sơ Kiến mới cố gắng nhấc tay lên, ấn chiếc vòng cổ hoa Bỉ Ngạn cổ.
Cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân lập tức trở nên trơn bóng như thủy ngân, nhanh ch.óng chảy ngược về, thu trong vòng cổ hoa Bỉ Ngạn.
Sau khi thu hồi cơ giáp, cô chỉ còn bộ quân phục do nhà trường cấp phát.
Một ngày hôm nay trải qua quá nhiều kích thích, nỗi đau đớn cơ thể e là còn nhiều hơn cả cuộc đời cộng .
Mồ hôi tuôn ướt đẫm quần áo, mùi mồ hôi chua chua nhàn nhạt bốc lên khá rõ trong căn phòng nhỏ.
Hạ Sơ Kiến cảm nhận tình trạng cơ thể , rốt cuộc hỏng hóc ở .
Xương cốt liệu gãy .
Nghiêm trọng nhất hẳn là nội tạng của cô, xuất huyết nội là cái chắc .
Vấn đề bây giờ là nghiêm trọng đến mức nào.
Vấn đề ở lưng thì còn đỡ, chỉ là trẹo nên vận động khó khăn, nhưng cột sống chắc là gãy.
Thứ cô dùng nhất bây giờ là loại t.h.u.ố.c cô của cô đưa cho.
Hiện tại lọ t.h.u.ố.c đó đang giấu trong túi áo trong của cô.
Không t.h.u.ố.c đó tác dụng .
Hạ Sơ Kiến mím môi, chịu đựng sự khó chịu dữ dội bên trong cơ thể, một tay run rẩy móc lọ t.h.u.ố.c nhỏ từ trong túi áo trong .
Vặn nắp lọ, đổ một viên t.h.u.ố.c, đó từ từ bỏ miệng, nuốt chửng.
Không nước uống cùng, cô nuốt khó khăn, suýt chút nữa thì nghẹn.
Tuy nhiên khi nuốt xong, tâm trạng của cô còn căng thẳng như nữa.
Bởi vì cô một niềm tin mù quáng trình độ của cô .
Cô cô cứu cô, thì chắc chắn sẽ cứu .
Hạ Sơ Kiến nhắm mắt , trong phòng, để nhịp thở bình trở mới cất tiếng gọi: "Chị ơi, thể giúp em đồ ?"
Tô Mộ Già vội bước .
Đóng cửa , cô nhanh ch.óng quan sát Hạ Sơ Kiến.
Tình trạng của cô quả thực tệ.
Với con mắt của bác sĩ Tô Mộ Già, cô gái hẳn là xuất huyết nội nghiêm trọng.
Vết thương như , cần nhất là truyền m.á.u.
Máu trong khoang y tế đủ ...
Tô Mộ Già nghĩ, lấy chiếc áo blouse trắng chuyên dụng trong khoang y tế xuống, : "Nào, để giúp cô cởi quần áo bên trong ."
Hạ Sơ Kiến : "Không cởi ạ? Em cứ mặc bộ trong ? Trên em kim loại nào khác, ngoại trừ cái vật chứa quang não lượng t.ử , em thể tháo ."
Tô Mộ Già : "Để dùng máy kiểm tra cho cô, nếu thì mặc áo blouse trắng ngoài là ."
Cô thể hiểu tâm lý của mấy cô gái nhỏ như Hạ Sơ Kiến, mặc dù cô tán thành lắm.
Cô là bác sĩ, đây là chữa bệnh, còn câu nệ chuyện cởi cởi quần áo, thực sự là quá hẹp hòi...
Tô Mộ Già dùng máy quét qua Hạ Sơ Kiến một lượt, xác định cô vật phẩm kim loại nào mà khoang y tế chấp nhận thì cũng đồng ý, để cô chỉ mặc áo blouse trắng khoác ngoài quân phục.
Cô dìu Hạ Sơ Kiến từ phòng nhỏ bên trong .
Hoắc Ngự Sân, Tông Nhược Ninh, Trần Ngôn Quân, Giang Thắng, robot Tiểu Phi và cả những nhân viên an ninh của Tông Nhược Ninh đều còn ở trong phòng đặt khoang y tế nữa.
Hạ Sơ Kiến Tô Mộ Già, hỏi: "Chị ơi, những nãy ạ?"
Tô Mộ Già : " họ Tô, cô cứ gọi là bác sĩ Tô là ."
Hạ Sơ Kiến lời sửa ngay: "Bác sĩ Tô, những nãy ạ?"
Tô Mộ Già đáp: "Họ ngoài , đang đợi ở bên ngoài."
Thực là lo Hạ Sơ Kiến hổ, Tông Nhược Ninh mới chủ động đề nghị mời họ ngoài uống chút gì đó.
Hạ Sơ Kiến hiểu ý, nhanh Tô Mộ Già bế trong khoang y tế.
Sau đó khoang y tế đóng , Tô Mộ Già bắt đầu dùng khoang y tế để chẩn đoán, đó lên phác đồ điều trị.
Vừa chẩn đoán, cô khỏi tặc lưỡi, thầm nghĩ, thương thế nghiêm trọng thế mà cô gái nhỏ còn thể , chuyện, tố chất cơ thể quả thật đủ mạnh mẽ.
cô cũng , cô gái là tiến hóa gen.
Cho nên những vết thương thể sẽ lấy mạng cô.
Khoang y tế nhanh ch.óng đưa chẩn đoán.
Tô Mộ Già những dữ liệu đó, lượng m.á.u dự trữ trong khoang y tế, chút do dự.
Cô bật khoang y tế lên để tiến hành điều trị bảo tồn , đó bước khỏi phòng, đến gian phòng bên ngoài.
Bên ngoài là một căn phòng rộng rãi hơn, giống như phòng khách của một gia đình bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-891-su-boi-roi-cua-tieu-phi.html.]
Tông Nhược Ninh và Hoắc Ngự Sân, cùng với Trần Ngôn Quân, Giang Thắng đang quanh một chiếc bàn tròn.
Tông Nhược Ninh đang uống cà phê, Hoắc Ngự Sân uống , Trần Ngôn Quân gọi một ly nước ép quả hoàng kim, Giang Thắng chỉ uống nước lọc.
Trần Ngôn Quân và Giang Thắng đều gì, đang Tông Nhược Ninh và Hoắc Ngự Sân chuyện.
Tất nhiên, họ đều tưởng đây là Triều Cẩn - Triều đại sư, ai phận thật của .
Khi Tô Mộ Già bước , sắc mặt khá nghiêm trọng.
Tông Nhược Ninh và Hoắc Ngự Sân cùng sang, ánh mắt đều sắc bén và bình tĩnh như .
Chỉ là ánh mắt của Hoắc Ngự Sân còn mang theo chút lạnh lẽo nhàn nhạt.
Tô Mộ Già : "Vết thương của bạn học Hạ nghiêm trọng hơn dự tính."
"Nội tạng của cô chịu va đập mạnh, xuất huyết nội nghiêm trọng, cần truyền m.á.u ngay lập tức."
" lượng m.á.u trong khoang y tế của chúng đủ."
Tông Nhược Ninh lập tức : "Cần rút m.á.u ? thể!"
Anh xắn tay áo lên, để lộ cánh tay.
Trần Ngôn Quân và Giang Thắng cũng đồng thanh : "Chúng cũng thể!"
Hai cũng lập tức xắn tay áo.
Hoắc Ngự Sân : "Cần bao nhiêu m.á.u cô cứ , bên còn một tiểu đội thể hiến m.á.u."
Tô Mộ Già : " m.á.u rút , dù cùng nhóm m.á.u thì ít nhiều cũng phản ứng đào thải."
"Ngoài truyền m.á.u , lá lách của cô cần cắt bỏ, gan cần tu bổ, dày cần cắt bỏ một nửa, tim cần lắp máy tạo nhịp."
" kinh nghiệm phẫu thuật cho bình thường, cần để trí tuệ nhân tạo của khoang y tế thực hiện bộ, đây là phẫu thuật rủi ro cao, cần nhà ký tên."
Tô Mộ Già là bác sĩ, vốn chuyên khám chữa bệnh cho tiến hóa gen.
vì cô cũng là nhân viên an ninh của Tông Nhược Ninh, mà Tông Nhược Ninh đây là bình thường, tiến hóa gen.
Nên cô cũng từng học qua các khóa khám chữa bệnh cho bình thường.
Tuy nhiên những khóa học đó đều là kiến thức nội khoa đơn giản, còn chuyện cầm d.a.o phẫu thuật cho bình thường thì cô thử bao giờ.
Hiệu suất cơ thể của tiến hóa gen và bình thường khác , nên cô cũng dám thể hơn trí tuệ nhân tạo của khoang y tế.
Cô xong, Trần Ngôn Quân và Giang Thắng liền kêu lên.
"Hả?! Sao thể chứ?! Đội trưởng Hạ cơ giáp thế hệ 2 mà! Ai thể chị thương ?!"
" ! Thân thủ đội trưởng Hạ như thế, thể thương nặng như ?!"
Hai ném ánh mắt nghi ngờ về phía "Triều Cẩn" - đưa Hạ Sơ Kiến tới đây.
Ngay cả ánh mắt của Tông Nhược Ninh cũng trở nên thâm trầm.
Hoắc Ngự Sân thản nhiên : "Lần may nhờ bạn học Hạ, chúng mới thể g.i.ế.c c.h.ế.t lũ di chủng ở đây."
" vì những con di chủng đó ẩn nấp trong cơ giáp thông thường, còn thể dùng tinh thần lực điều khiển cơ giáp nổ s.ú.n.g."
"Bạn học Hạ tuy cơ giáp thế hệ 2, thể chống đạn, nhưng thể chống rung chấn."
"Cô là tiến hóa gen, cho nên..."
Lúc họ mới hiểu chuyện gì xảy .
Trần Ngôn Quân suýt chút nữa thành tiếng: "Tại ! Tại ! Đội trưởng là như , tại là tiến hóa gen?!"
"Ông trời ơi ông lên cơn điên gì ?!"
Tông Nhược Ninh: "..."
Hoắc Ngự Sân: "..."
Khóe miệng Tô Mộ Già giật giật, chút đau đầu : "Mọi mau quyết định , bên phía bạn học Hạ thể đợi thêm nữa."
"Hiện tại đang để khoang y tế điều trị bảo tồn, thể kéo dài mười mấy phút."
"Thời gian lâu hơn nữa, cô sẽ cạn m.á.u mà c.h.ế.t."
Tông Nhược Ninh nhíu mày: "Nghiêm trọng ?!"
lúc , robot thám hiểm Tiểu Phi đột nhiên trượt , lao thẳng căn phòng đặt khoang y tế.
Nó liền đóng cửa phòng , đồng thời khóa trái.
Hoắc Ngự Sân phát hiện đầu tiên, lập tức đuổi theo: "Tiểu Phi! Ngươi gì?!"
vẫn chậm một bước.
Hành động của Tiểu Phi một tiếng động, đến khi thấy thì Tiểu Phi trượt trong phòng.
Sau đó cánh cửa đóng sầm mặt .
Tiểu Phi trong, thẳng đến khoang y tế.
Trên cái đầu hình bán cầu của nó, màn hình hiển thị ở phần mắt nhấp nháy đủ loại ký tự, dường như đang tải chương trình gì đó.
Chỉ mất mười giây, nó kết nối cánh tay máy của với bảng điều khiển của khoang y tế.
Giọng điện t.ử tổng hợp ôn hòa, đầm ấm và chất phác của Tiểu Phi vang lên trong khoang y tế nơi Hạ Sơ Kiến đang .
"Bạn học Hạ, là Tiểu Phi, hiện tải xong chương trình y tế."
"Nếu bạn học Hạ đồng ý, thể vận hành khoang y tế để phẫu thuật cho bạn."
Hạ Sơ Kiến lúc đang mơ màng buồn ngủ.
Sau khi uống t.h.u.ố.c cô cô đưa, cô bắt đầu buồn ngủ.
Chỉ là đối phương định điều trị cho thế nào nên vẫn cố gượng.
Nghe thấy tiếng của Tiểu Phi, Hạ Sơ Kiến mơ hồ : "Tiểu Phi? Phải phẫu thuật gì cơ? Vết thương của rốt cuộc thế nào?"
Tiểu Phi thấy giọng cô qua loa thoại của khoang y tế, : "Tiểu Phi thể dùng khoang y tế chẩn đoán cho bạn học Hạ một nữa."
Sau đó, Tiểu Phi thao tác thành thạo khoang y tế, bắt đầu kiểm tra thứ hai cho Hạ Sơ Kiến.
Nếu Tô Mộ Già ở đây, sẽ phát hiện mức độ quen thuộc của Tiểu Phi với khoang y tế còn cao hơn cả chính cô .
Tiểu Phi chỉ mất năm giây để thành kiểm tra diện.
Sau đó các đường nét màn hình mắt của nó bắt đầu đan xen hỗn loạn.
Thư Sách
Một lúc , nó : "Bạn học Hạ, vết thương của bạn dường như đang tự lành."
"Dữ liệu kiểm tra cho thấy tình trạng hơn nhiều so với dữ liệu kiểm tra của vị bác sĩ cách đây năm phút."
"Bạn học Hạ, là do phương pháp điều trị bảo tồn của khoang y tế tác dụng? Hay là bạn uống loại t.h.u.ố.c nào khác?"
Hạ Sơ Kiến lập tức tỉnh táo hẳn.
Cô tò mò hỏi: "Tiểu Phi, khoang y tế ngay cả việc uống t.h.u.ố.c gì cũng kiểm tra ?"
Tiểu Phi xem xét dữ liệu kiểm tra, : "Không trực tiếp kiểm tra , mà là suy luận từ dữ liệu kiểm tra."
"Ví dụ như năm phút , lượng m.á.u của bạn giảm xuống mức ranh giới đáng sợ, giảm thêm chút nữa là bạn sẽ t.ử vong."
" hiện tại, lượng m.á.u của bạn đang hồi phục định."
(PS của tác giả: Tạo hình kinh thế hãi tục ở chương , bạn nào hình dung ? Chính là chị Hạ đè xuống đất, Hoắc soái ôm chị từ phía , cho nên là "ngực áp lưng", chứ tựa lưng .)