Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 882: Tức đến run người
Cập nhật lúc: 2026-01-20 03:53:40
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đêm mộng mị.
Sáng hôm , Hạ Sơ Kiến tạm biệt nhóm Tông Nhược Ninh và Cảnh Vũ Sức, một nữa lên đường bay về phía Nam.
Cả ngày bay tầm thấp nhưng vẫn chẳng tìm thấy bất kỳ mỏ khoáng sản nào.
Lương Bằng - phụ trách thăm dò khoáng sản - sắp phát điên lên .
Cậu cứ lải nhải mãi một câu: "Tớ thật ngốc, thật sự. Tớ cứ tưởng điều kiện địa chất giống sẽ sinh loại mỏ kim loại giống ."
"Tớ ngờ, điều kiện địa chất giống chỉ là điều kiện cần chứ điều kiện đủ để hình thành mỏ kim loại!"
Mọi lải nhải đến nhức cả đầu: "..."
...
Ngày thứ ba, họ về phía Bắc.
Lần họ mang theo thanh năng lượng dự phòng cho thuyền bay nên thể xa hơn một chút.
Trên đường , dù tìm thấy mỏ kim loại nào, nhưng khi gần đến mốc một vạn cây , họ bất ngờ gặp nhóm của Hoắc Ngự Sân.
Nhóm Hoắc Ngự Sân dường như cũng đang tìm kiếm thứ gì đó, cứ một đoạn dừng, tốc độ chậm hơn hẳn nhóm Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến nhận chiếc tàu bay phía mang ký hiệu của lực lượng thám hiểm tinh quân đội, liền gửi tin nhắn hỏi xem họ tin tức gì của "Đại sư Triều" .
[Hạ Sơ Kiến - Đội Tìm Kho Báu 1]: Các đồng chí phía ơi, khi rời doanh trại các đó nào ? Các Đại sư Triều đang ở tàu bay nào ?
Chiếc tàu bay chính là nơi các thành viên Địa Tổ của Cục Đặc An đang nhiệm vụ.
Thành viên phụ trách liên lạc thấy tin nhắn của Hạ Sơ Kiến liền vội báo cáo: "Triều đội, sinh viên trường quân đội tìm ."
Hoắc Ngự Sân liếc qua, thấy là Hạ Sơ Kiến, bình thản : "Đó là học sinh phụ trách bảo dưỡng cơ giáp thế hệ 2, chắc cơ giáp vấn đề, để xem ."
Anh về phòng riêng, đóng cửa gửi lời mời gọi video cho Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến đang đợi hồi âm thì thấy lời mời gọi video của Hoắc Ngự Sân hiện lên.
Cô mừng rỡ, đoán chắc Hoắc Ngự Sân đang ở ngay chiếc tàu bay phía .
Nếu trùng hợp thế ?
Hơn nữa ở Lục Mang nhiễu từ trường mạnh, chỉ khi ở gần trong phạm vi 50 mét mới thể kết nối tín hiệu.
Hiện tại hai chiếc tàu bay ở gần nên mới thể gọi video .
Hạ Sơ Kiến vội bảo Trần Ngôn Quân: "Trần Ngôn Quân, lái tàu bay nhé, về phòng nghỉ một lát."
Trần Ngôn Quân sảng khoái đáp: "Ok! Đội trưởng cứ !"
Cậu vốn ngay ghế Hạ Sơ Kiến theo dõi tín hiệu máy dò nên đổi chỗ nhanh.
Hạ Sơ Kiến về phòng, đóng cửa mới chấp nhận cuộc gọi video của Hoắc Ngự Sân.
Hai cùng hiện lên màn hình ảo của đối phương.
Vừa thấy Hoắc Ngự Sân, Hạ Sơ Kiến hỏi ngay: "Đại sư Triều, khi rời ngài doanh trại nào ?"
Hoắc Ngự Sân đáp: "Chưa, thế? Doanh trại xảy chuyện gì ?"
Hạ Sơ Kiến: "..."
Người cần nhạy cảm thế ?
Cô cảm thấy gì mà đối phương đoán ngay ?!
Cô á khẩu, nhất thời kịp điều chỉnh biểu cảm mặt.
Hoắc Ngự Sân vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên : "Đừng ngạc nhiên thế, , doanh trại ?"
Hạ Sơ Kiến trấn tĩnh , nhanh ch.óng kể những hiện tượng lạ ở doanh trại mà cô chứng kiến tối hôm đầu tiên , kết luận: "Tất cả những ở đều biến mất, cả tàu bay, thuyền bay và vật tư chúng thu thập nữa!"
Đây là điều Hạ Sơ Kiến mới nghĩ .
Cứ nghĩ đến hạt giống lúa, lúa mì hoang dã và những cây t.h.u.ố.c quý hiếm cô vất vả tìm giờ rơi tay kẻ nào, cô tức đến run ...
Thế giới còn gì nữa ?!
Hoắc Ngự Sân từ từ cau mày: "Cô cái gì?! Tất cả đều biến mất?! Có chắc là họ ... khai thác khoáng sản ?"
Hạ Sơ Kiến khẳng định: "Tuyệt đối thể. Cho dù khác khai thác thì ngài nghĩ Tổng chỉ huy của chúng ?"
Hoắc Ngự Sân: "..."
Dù thừa nhận nhưng lời Hạ Sơ Kiến cũng lý.
Hoắc Ngự Sân hỏi: "Thế còn các cô ? Quay đó tìm thấy manh mối gì ?"
Hạ Sơ Kiến lúc mới kể tiếp: "Doanh trại đó !"
"Chúng thử hai , cứ là trời xuất hiện một đốm sáng trắng, đó lan rộng thành cái l.ồ.ng ánh sáng."
"Ai nhốt trong đó là cử động , thể cứ mờ dần, thoắt ẩn thoắt hiện!"
"Hai đó nếu kịp thời nổ s.ú.n.g thì nghi những trong l.ồ.ng ánh sáng đó cũng biến mất luôn !"
Lông mày Hoắc Ngự Sân càng nhíu c.h.ặ.t hơn: "... Lồng ánh sáng trắng? Không cử động ? Chỉ cô cử động ? Cô còn nổ s.ú.n.g nữa?"
Bốn câu hỏi dồn dập khiến Hạ Sơ Kiến chột .
Cô cố trấn tĩnh, nghiêm túc đáp: "Vâng, chỉ l.ồ.ng ánh sáng trắng, còn thấy những bóng cao lớn trời, như đang xuống chúng ."
"Cái cảm giác từ cao xuống khiến khó chịu."
"Nên b.ắ.n những bóng đó, hình như còn b.ắ.n tan vài cái bóng nữa."
Hoắc Ngự Sân bật dậy: "Cái gì?! Trên trời còn bóng ?! Cô còn b.ắ.n trúng nữa á?!"
Hạ Sơ Kiến chớp chớp mắt: "Đại sư Triều, phản ứng của ngài chậm nhỉ?"
Hoắc Ngự Sân hít sâu một : "Cô thể một lèo cho hết chuyện ! Cứ ngắt quãng thế, cô tưởng đang kể chuyện ngắt chương đấy !"
Hạ Sơ Kiến ngượng ngùng: "Thì tại lúc nãy nhớ ... nhớ thì luôn mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-882-tuc-den-run-nguoi.html.]
Hoắc Ngự Sân thèm chấp nhặt, trầm ngâm: "Cô bảo bên quân đội cũng thấy, họ ?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Một Thiếu tá tên Cảnh Vũ Sức bảo ông nghĩ đó là khe nứt gian."
"Những từng trải qua đều đồng tình với ông ."
Hoắc Ngự Sân quả quyết: "Không thể nào. Nếu thực sự là khe nứt gian, chỉ cần xuất hiện một , năng lượng rò rỉ từ đó đủ khiến cả doanh trại tan biến ."
"Hơn nữa khe nứt gian thể xuất hiện liên tục ở cùng một địa điểm."
Hạ Sơ Kiến khẽ động tâm: "Vậy Đại sư Triều nghĩ đó là thứ gì?"
Thực trong lòng Hoắc Ngự Sân phán đoán, nhưng tận mắt chứng kiến thì thể kết luận bừa bãi.
Chỉ là chắc chắn đó khe nứt gian.
Khả năng cao là một lỗ sâu .
Hoắc Ngự Sân : "Việc thể chậm trễ, chúng về ngay."
Hạ Sơ Kiến vội : "Chúng đang định tìm ngài đây! Mọi bảo để hai chúng cùng doanh trại xem , phát hiện mới."
Hoắc Ngự Sân sa sầm mặt: "Ai bảo để hai chúng cùng ?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Thiếu tá Cảnh và thầy Tông ạ, thực cũng đồng ý, vì chỉ hai chúng sở hữu cơ giáp thế hệ 2."
"Lúc đó họ ở trong l.ồ.ng ánh sáng trắng đều cử động , chỉ cử động , bảo là do cơ giáp thế hệ 2."
"Nên họ nghĩ để hai chúng cùng thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm."
Mặt Hoắc Ngự Sân xanh mét, quát nhẹ: "Cô cần xen , tự là ."
Hạ Sơ Kiến cũng xụ mặt: "Đại sư Triều, ngài coi thường ?"
" kém ngài chỗ nào? Tài b.ắ.n s.ú.n.g của còn chuẩn hơn ngài đấy!"
Hoắc Ngự Sân đau đầu, mắng nhẹ: "... Đừng ."
Sau đó ngắt kết nối với Hạ Sơ Kiến, thông báo trực tiếp cho phi công: "Lập tức về, tốc độ nhanh nhất."
Hạ Sơ Kiến bên hết câu thấy Hoắc Ngự Sân tắt máy.
Cô bĩu môi, khỏi phòng thì vặn thấy một chiếc tàu bay bay ngược chiều v.út qua tàu bay của họ, đầu trở về.
Hạ Sơ Kiến vội hô: "Quay về! Bay theo họ về!"
Họ cũng tăng tốc.
vì kéo theo thuyền bay nên tốc độ vẫn chậm hơn tàu bay đơn lẻ nhiều.
Khi tàu bay và thuyền bay của nhóm Hạ Sơ Kiến về đến doanh trại trong thung lũng, Hoắc Ngự Sân mặc quân phục lính thường, về phía doanh trại hình tròn cũ.
Hạ Sơ Kiến qua cửa sổ tàu bay, chỉ thấy bóng lưng cũng nhận ngay là Hoắc Ngự Sân.
Cô sốt ruột: "Ơ kìa! Sao đợi chứ! cũng !"
Nói cô mở cửa tàu bay, điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh bay thẳng ngoài.
Hoắc Ngự Sân bước vòng trong doanh trại thì Hạ Sơ Kiến cũng tới nơi.
Và đốm sáng trắng bầu trời sáng lên nữa.
Hạ Sơ Kiến ngẩng đầu thấy, chạy đến bên cạnh Hoắc Ngự Sân, khẩy: "Nhìn kìa, cứ như công tắc , thấy doanh trại động tĩnh là thả l.ồ.ng ánh sáng trắng xuống ngay."
"Trông chẳng khác gì cái lưới đ.á.n.h cá, chúng chính là cá trong lưới của gã đó!"
Vừa , cô chuyển sang s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Hủy Diệt Giả, nhắm đốm sáng trắng trời, chuẩn nổ s.ú.n.g.
Hoắc Ngự Sân giơ tay ngăn : "Khoan , cô ngoài , để xem rốt cuộc là chuyện gì."
Ngón tay Hạ Sơ Kiến đặt cò s.ú.n.g, : "Thì cứ xem chúng định giở trò gì ."
Trong lúc chuyện, những bóng cao lớn thoắt ẩn thoắt hiện bầu trời xuất hiện.
Chúng cao ba mét, vai rộng lưng dài, trông oai phong lẫm liệt, giống thường.
Lần do trời tối mà vùng trời nơi đốm sáng trắng xuất hiện sáng hơn hẳn ban ngày.
Do đó những bóng cao lớn cũng hiện rõ hơn ban ngày nhiều.
Lúc cả Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân đều rõ.
Những bóng cao lớn đó trông khá giống cơ giáp thông thường!
Cơ giáp thông thường so với cơ giáp thế hệ 2 thì kiểu dáng khó đổi hơn, loại thấp nhất cũng ba mét.
Ngoại hình thực sự giống những bóng .
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc thốt lên: "Những thứ thực là... mặc cơ giáp?!"
Cô cứ tưởng sự tồn tại đằng l.ồ.ng ánh sáng trắng cũng cùng đẳng cấp với Gethos cơ!
Hoặc ít nhất cũng cỡ Cực Ác Vương Mẫu.
Kết quả kẻ giật dây là con ?
họ đến Lục Mang lâu thế mà từng thấy sinh vật trí tuệ nào hành tinh ...
Vậy những "" mặc cơ giáp rốt cuộc từ chui ?
Thư Sách
Đầu óc Hạ Sơ Kiến xoay chuyển cực nhanh, chợt nhớ một chuyện, liền hỏi Hoắc Ngự Sân: "... Những đó, liệu là những mất tích mười chín năm ?"