Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 873: Niềm vui nỗi buồn của nhân loại vốn chẳng giống nhau

Cập nhật lúc: 2026-01-20 02:12:48
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cấp độ tiến hóa gen của Tông Nhược Ninh vượt xa nhiều cái gọi là thiên tài!

Sáng sớm nay tỉnh dậy, phát hiện cơ thể những biến đổi thể tưởng tượng nổi.

Sau khi nhờ bác sĩ riêng kiểm tra, dựa những hiểu của về tiến hóa gen, cuối cùng xác định: thực hiện tiến hóa gen!

Sau đó, dùng thiết mang theo để đo lường, xác nhận cấp độ tiến hóa gen của là cấp A!

Ban đầu, định ở doanh trại vài ngày như các thành viên khác để củng cố cấp độ tiến hóa gen đột phá.

Thực tế là khi kiểm tra, ở trong phòng riêng tàu bay, cùng với đội trưởng đội vệ sĩ - cấp độ tiến hóa gen cao nhất bên cạnh - học cách thích nghi và sử dụng tinh thần lực mới .

Thế nhưng vài phút , đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh, mắt tối sầm, dường như cảm nhận một mối nguy hiểm cực lớn sắp giáng xuống.

Áp lực khổng lồ đó khiến nảy sinh bất kỳ ý định phản kháng tìm hiểu nào, trong tiềm thức chỉ chạy trốn, chạy trốn, và chạy trốn!

, lệnh cho phi công lập tức cất cánh, rời khỏi nơi với tốc độ nhanh nhất!

Do đó, dù tàu bay của gia tộc họ Tông rời cuối cùng, nhưng nhanh ch.óng vượt qua mấy chiếc thuyền bay của quân đội phía , lao v.út về phía Bắc.

Ngay khi cảm giác hồi hộp và áp lực trong lòng Tông Nhược Ninh biến mất, đầu , dùng kính viễn vọng công suất lớn tàu bay về phía doanh trại, và lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc.

Hiện tại họ cách doanh trại một km.

lúc , thấy bầu trời doanh trại hình tròn đột nhiên lóe lên một luồng ánh sáng trắng, bao trùm bộ doanh trại.

Giây tiếp theo, ánh sáng trắng lóe lên nữa.

Khi ánh sáng trắng biến mất, cả doanh trại trở nên trống trơn.

Tất cả tàu bay, thuyền bay, các thiết tạm thời và cả những để củng cố tinh thần lực đều biến mất.

Biến mất một dấu vết.

Nhìn thấy cảnh tượng , Tông Nhược Ninh mới hiểu cảm giác hồi hộp và áp lực đè nặng trong lòng rốt cuộc là vì .

Anh thẫn thờ hỏi đội trưởng đội vệ sĩ: "... tiến hóa gen cũng thể phát triển dị năng. Anh dị năng là gì ?"

Đội trưởng vệ sĩ đáp: "Dị năng là sản phẩm kèm của quá trình tiến hóa gen, nhưng tiến hóa gen nào cũng thể phát triển dị năng."

"Thực tế, tiến hóa gen dị năng là cực ít, thậm chí còn ít hơn cả tiến hóa gen cấp S."

"Nếu ai đó khi tiến hóa gen mà phát triển dị năng thì đúng là trúng độc đắc gen !"

Tông Nhược Ninh trầm ngâm.

Trước đây dù tiến hóa gen, nhưng mù tịt về dị năng của họ.

Giờ kết hợp với trải nghiệm của bản và kinh nghiệm của những tiến hóa gen cấp cao lão luyện , hiểu.

Đêm qua chỉ đột ngột tiến hóa gen, mà còn phát triển một loại dị năng.

Loại dị năng dường như giúp dự báo nguy hiểm vài phút...

Để kiểm chứng suy đoán của , đột ngột lệnh cho phi công: "Quay đầu , bay về phía doanh trại, nhưng giảm tốc độ xuống còn một phần tư tốc độ bình thường."

Phi công tuân lệnh theo.

Sau đó Tông Nhược Ninh phát hiện, khi tàu bay của sắp đến gần doanh trại trong phạm vi một dặm, cảm giác hồi hộp và áp lực xuất hiện.

Anh lập tức lệnh nữa: "Quay đầu, tăng tốc tối đa, bay về phía Bắc, dừng ."

Mặc dù doanh trại bên trống rỗng, nhưng mối nguy hiểm đó dường như vẫn còn.

Tông Nhược Ninh nhíu mày, mở kênh liên lạc của đội thám hiểm và lực lượng thám hiểm tinh , gửi tin nhắn cho từng bên.

[Tông Nhược Ninh - Giám sát viên]: Doanh trại biến! Đừng ! Đừng ! Đừng !

Lúc , các vệ sĩ, thư ký và trợ lý tàu bay của cũng phát hiện sự bất thường ở doanh trại.

Dù Tông Nhược Ninh nhanh ch.óng lệnh đầu, tiếp tục , nhưng họ cũng ngốc, đều dùng kính viễn vọng quan sát động tĩnh bên đó.

Kết quả họ chẳng thấy gì cả.

Doanh trại vốn chật kín và phương tiện.

Khắp nơi là tàu bay, thuyền bay, cùng bao nhiêu sinh viên, giáo viên và một nửa binh lính lực lượng thám hiểm tinh , cứ thế biến mất.

Kể từ lúc họ rời khỏi doanh trại, đầy năm phút.

Thư ký của Tông Nhược Ninh lo lắng : "... Rốt cuộc chuyện gì xảy ? Hay là những quyết định thu thập vật tư ?"

" họ bay hướng nào nhỉ? Sao chúng gặp chiếc tàu bay thuyền bay nào?"

Trợ lý của Tông Nhược Ninh thì thầm: " cảm thấy, họ biến mất..."

"Giống như tình huống ở hòn đảo 'Dương Chi Sơn' đó, đột nhiên thứ gì đó cuốn ."

Phải là cô đoán gần đúng sự thật .

Tông Nhược Ninh : "Bất kể ở đó xảy chuyện gì, chúng đều thể ."

Đội trưởng vệ sĩ hỏi: "Đại thiếu gia, chúng xem ? Biết tìm manh mối gì?"

Tông Nhược Ninh lắc đầu: " linh cảm, ở đó tìm thấy họ nữa ."

"Chúng chỉ là tự chui đầu lưới thôi."

Mọi , nghĩ đến đội thám hiểm đến đây quân diệt, khỏi rùng .

Sao Lục Mang cuối cùng cũng lộ nanh vuốt của nó.

Những chiếc tàu bay và thuyền bay rời tạm thời nhận tin nhắn của Tông Nhược Ninh.

Thứ nhất là do nhiễu từ trường ở đây quá nghiêm trọng, cách liên lạc điện từ giữa các bên thể chỉ là năm mươi mét, hoặc may mắn lắm là một trăm mét.

Thứ hai, đúng như Hoắc Ngự Sân , lục địa mới quá rộng lớn.

Những chiếc thuyền bay và tàu bay rời , dù mỗi chiếc một đường bay, vẫn còn nhiều nơi trống trải ai thám hiểm.

Tất nhiên, họ ở đây chỉ thám hiểm một ngày.

Những nơi còn trống, thể tiếp tục thám hiểm.

...

Niềm vui nỗi buồn của nhân loại vốn chẳng giống .

Trong những chiếc tàu bay và thuyền bay rời doanh trại, chuyện gì xảy ở doanh trại, vẫn đang tích cực tiến hành hoạt động dò tìm khoáng sản.

Robot thám hiểm họ mang theo đang phát huy tác dụng tìm kiếm khoáng sản của .

Do ảnh hưởng của địa từ, thuyền bay bay đủ thấp thì robot thám hiểm mới thể dò tìm thuận lợi.

Bay dọc đường , thấy những dòng sông dung nham đỏ rực mặt đất, ai nấy đều trầm trồ kinh ngạc.

"Nghe khi núi lửa phun trào sẽ hình thành nhiều tinh thể."

"Liệu ở đó nhiều mỏ kim loại quý hiếm nhỉ?"

"Khó lắm, dù điều kiện địa chất ở đây khác với hệ Bắc Thần."

Mọi bàn tán xôn xao, nhưng nhanh, robot thám hiểm quét sơ bộ một khu vực khả năng phân bố mỏ kim loại.

Những chiếc thuyền bay do quân đội điều khiển nhanh ch.óng lơ lửng một vùng đất cháy đen.

Những lính mặc đồ bảo hộ chuyên dụng từ thuyền bay bước xuống, cẩn thận tiến vùng đất cháy đen địa chất kỳ lạ .

Họ cầm thiết thăm dò đặc biệt, tỉ mỉ khảo sát môi trường xung quanh, tìm kiếm khoáng sản tiềm năng.

Hạ Sơ Kiến cũng ngoại lệ.

xuống khỏi tàu bay từ lâu, Tiểu Phi cũng xuống khỏi thuyền bay.

Hiện tại tàu bay và thuyền bay của cô đều đang lơ lửng ở trạng thái tĩnh trung.

Vì đều thể điều khiển từ xa nên Hạ Sơ Kiến lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-873-niem-vui-noi-buon-cua-nhan-loai-von-chang-giong-nhau.html.]

Tiểu Phi giờ chuyển sang hình dạng một chiếc xe kéo điện nhỏ, Hạ Sơ Kiến ở vị trí đầu xe, để Tiểu Phi tự lái.

Cô và robot thám hiểm Tiểu Phi cùng cầm máy dò về phía .

Đèn đỏ đầu máy dò nhấp nháy liên tục, phát tiếng tít tít, chỉ dẫn hướng cho cô và Tiểu Phi.

Trên con đường núi lởm chởm đá tinh thể, Hạ Sơ Kiến tò mò những tinh thể kết tinh hình dáng như thực vật.

Cô hỏi: "Đây là mỏ kim loại quý hiếm ?"

"Có mỏ vàng ?"

" xem mỏ vàng trông như thế nào lắm."

Tiểu Phi lịch sự giải thích: "Không , đây là tinh thể đá quý thông thường, kim loại, cũng dấu hiệu của mỏ vàng."

Hạ Sơ Kiến tiếc nuối lắc đầu, nhưng tỏ thích thú với một tinh thể kết tinh hình cây nhỏ cỡ chậu cảnh: "Tiếc quá, các loại kết tinh ở đây thật đấy."

Tiểu Phi : "Đây là cây kết tinh hồng ngọc, hồng ngọc ở đây độ tinh khiết cao, ngay cả ở Đế quốc Bắc Thần cũng thuộc hàng cực phẩm."

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: "Hóa đây thực sự là cây đá quý ! cứ tưởng là quá lên chứ!"

"Không , thu thập một cây hồng ngọc mang về!"

Hạ Sơ Kiến bảo Tiểu Phi: "Cây hồng ngọc , giúp đào mang về ?"

Cái đầu bán cầu của Tiểu Phi ở đầu xe giống như cái vô lăng, nó về phía Hạ Sơ Kiến, màn hình mắt lóe lên ánh sáng xanh.

Nó hỏi: "Hạ đội, chúng đến đây để thu thập mỏ kim loại quý hiếm. Chỗ xe hạn, nếu chất cây hồng ngọc lên sẽ giảm gian chứa mỏ kim loại quý hiếm."

Hạ Sơ Kiến : "Không , đằng nào chúng cũng chỉ thu thập mẫu khoáng sản mang về, chứ định mang cả cái mỏ về ."

"Hơn nữa chúng còn mang theo tàu bay mà, thể chứa thêm !"

"Không ! Không ! Cậu cứ đào giúp !"

"Cây hồng ngọc tuy gọi là cây, nhưng thực chỉ to bằng chậu cảnh, cao đến hai thước ."

Tiểu Phi , lặng lẽ vươn cánh tay máy, bắt đầu đào phần gốc của cây kết tinh hồng ngọc.

Hạ Sơ Kiến ngó nghiêng xung quanh, tràn trề hy vọng : "Cũng ở đây mỏ vàng , nếu thì tìm ở nhỉ."

Thực mặn mà lắm với các kim loại quý khác, chỉ vàng là tình yêu đích thực.

Lần khai thác, cô mong nhất là tìm một mạch mỏ vàng.

mang , cho mắt cũng đỡ thèm...

Màn hình mắt của Tiểu Phi hiện lên nhiều đường cong ngoằn ngoèo, thể hiện tâm trạng phức tạp của nó.

Sau đó giọng điện t.ử trầm ấm của nó vang lên: "Hạ đội, điều kiện hình thành vàng vô cùng khắc nghiệt."

"Khi hai ngôi neutron va chạm, phản ứng tổng hợp hạt nhân siêu tân tinh xảy mới khả năng sinh nguyên tố nặng như vàng."

"Vì vàng sinh chính hành tinh , cũng thể tái sinh, là kim loại quý danh bất hư truyền."

"Vàng mỗi hành tinh đều là kim loại ngoại lai."

"Đối với Lục Mang, thuở sơ khai khi mới hình thành, còn ở trạng thái nóng chảy nhiệt độ cao, nếu tiểu hành tinh mang nguyên tố vàng va chạm, sẽ nguyên tố vàng lưu ."

"Lại vì nguyên tố vàng là kim loại nặng, nên phần lớn nguyên tố vàng lưu sẽ chìm sâu lõi Lục Mang, thể thăm dò, càng thể khai thác."

"Lượng nguyên tố vàng lưu bề mặt hành tinh chỉ chiếm đến một phần trăm tổng lượng vàng của Lục Mang."

"Và vùng đất cháy đen , xét về điều kiện địa chất, hề bất kỳ dấu hiệu nào của mỏ vàng."

Hạ Sơ Kiến thất vọng "ồ" một tiếng.

gần như cùng lúc đó, ở nơi mà cả cô và Tiểu Phi đều thấy, một vầng sáng vàng sẫm lóe lên.

Sau đó, khi Tiểu Phi đào phần gốc cây kết tinh hồng ngọc lên khỏi lớp đất cháy, Hạ Sơ Kiến phát hiện trong đám đất đen đó lẫn một cục kim loại vàng óng.

Mắt Hạ Sơ Kiến sáng rực lên: "Cái gì đây?! Đừng bảo là vàng đấy nhé?!"

Tiểu Phi: "..."

Kiến thức khoa học thường thức bảo nó rằng, , thể nào, đây thể là vàng.

sự thật mắt, và kết quả khi nó dùng thiết kiểm tra với nó rằng, , đây chính là vàng.

Hơn nữa còn là vàng tự nhiên độ tinh khiết cực cao!

Những đường kẻ xanh đỏ trong màn hình mắt của Tiểu Phi nhấp nháy liên tục, cuối cùng nó mới ngập ngừng : ", đây là vàng."

"Ở đây tìm thấy vàng, lẽ là do... nơi khắp nơi núi lửa phun trào, dung nham tuôn chảy, mới mang nguyên tố vàng từ sâu trong lõi lên đây chăng..."

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến sướng rơn, nhận lấy cục vàng to bằng bàn tay từ cánh tay máy của Tiểu Phi, kích động : "Liệu bên một mỏ vàng nhỉ?!"

Tiểu Phi theo bản năng đáp: "Vùng là đất cháy, những nguyên tố vàng qua luyện nên độ tinh khiết cao, nhưng chắc chỉ là hiện tượng đơn lẻ, trữ lượng sẽ cao, càng thể mỏ vàng, vì ở đây phù hợp với điều kiện địa chất hình thành mỏ vàng..."

Đột nhiên, cánh tay máy đang đào xuống của nó khựng , như chạm vật cản gì đó.

Tiểu Phi cũng im bặt.

Hạ Sơ Kiến đang say sưa, vội hỏi: "Rồi nữa? Trữ lượng cao ? Vậy điều kiện địa chất như thế nào mới hình thành mỏ vàng?"

Tiểu Phi im lặng một lúc lâu, mới dùng giọng điện t.ử chút cảm xúc đáp: "Cần trải qua hàng tỷ năm hoạt động địa chất."

"Ví dụ như núi lửa phun trào, vận động vỏ trái đất v.v... mới thể đưa nguyên tố vàng từ sâu trong lõi lên lớp phủ và lớp vỏ bên ."

"Sau đó trải qua hàng tỷ năm biến động địa chất các loại, mới thể di chuyển nguyên tố vàng tập trung với , hình thành mỏ vàng."

" ở đây..."

Cái đầu bán cầu của nó một vòng quanh bốn phía, thực sự tìm thấy bằng chứng nào chứng minh cho lý thuyết hình thành mỏ vàng mà nó .

bằng chứng, thì thứ mà cánh tay máy của nó chạm bên là gì?

Những đường kẻ xanh đỏ trong màn hình mắt của Tiểu Phi nhấp nháy điên cuồng, cuối cùng đành với Hạ Sơ Kiến: "Tuy nhiên, vận may của đội trưởng quả thực vô cùng ."

"Ở nơi thể , mở mỏ vàng."

Nói , cánh tay máy của nó tăng lực, mở rộng cái hố nhỏ đào cây hồng ngọc thành một cái hố to.

Một lớp kim loại vàng óng ánh suýt lóa mắt hiện mặt Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến thốt lên kinh ngạc, chạy tới quỳ một chân bên miệng hố, vươn cánh tay máy của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh ấn ấn lớp kim loại vàng rực , kích động hỏi: "Đây thực sự là mỏ vàng ?!"

từng thấy mỏ vàng tự nhiên bao giờ!

Giọng điện t.ử của Tiểu Phi chút trầm xuống: "Vâng thưa đội trưởng, đây quả thực là mỏ vàng."

"Không, gọi là mỏ vàng thì với độ tinh khiết của nó."

"Chỗ nên gọi là vàng ròng tự nhiên hàm lượng 9999999, bởi vì vàng ở đây cần tinh luyện, tinh khiết hơn cả loại vàng tinh khiết nhất ở hệ Bắc Thần ."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...