Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 871: Được lòng người
Cập nhật lúc: 2026-01-19 23:20:34
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trận cãi vã kênh công cộng của đội thám hiểm lọt tai các giáo viên.
Đạm Đài Nhiêu Danh vốn thiện cảm với Hạ Sơ Kiến, liền hậm hực với Huệ Cố: “Cái cô Hạ Sơ Kiến đúng là mồm mép tép nhảy, chẳng đại cục là gì cả!”
Huệ Cố đỡ lời: “Cũng trách em , cố tình kiếm chuyện, em chỉ tự vệ thôi.”
“Hơn nữa, em đúng mà, mục đích chính của chúng đến đây là thu thập tài nguyên, chứ chuyên tâm giúp các em nâng cấp tinh thần lực.”
Lời nhắc nhở của Huệ Cố khiến Đạm Đài Nhiêu Danh bừng tỉnh.
ông vẫn cảm thấy mất mặt, bèn vặc : “ Thu T.ử Ninh phận gì chứ, Hạ Sơ Kiến mà cũng xứng đôi co với cô ?”
Huệ Cố im lặng.
Dù Thu T.ử Ninh phận tầm thường, nhưng rõ ràng là Thu T.ử Ninh cố tình gây sự , Hạ Sơ Kiến chủ động khiêu khích...
thấy thái độ của Đạm Đài Nhiêu Danh như , Huệ Cố cũng chẳng dại gì mà chỉ trích cấp .
Lúc , kênh công cộng lên tiếng giảng hòa, lái sang chuyện khác: “ nếu mang theo tàu bay thì nguy hiểm lắm, ở đây chỗ nào cũng núi lửa, lỡ dung nham b.ắ.n thì toi!”
“Tổng chỉ huy, thầy thật đấy chứ?!”
[Tổng chỉ huy Đạm Đài Nhiêu Danh]: Các em đừng vội! Tàu bay mang theo. các thành viên ngoài khai thác khoáng sản thể dùng robot thám hiểm phương tiện vận chuyển khoáng sản.
Trần Ngôn Quân mà ngứa cả tai: “Tổng chỉ huy! Không thì đừng ! Thầy xem thầy đang cái gì thế ?!”
[Tổng chỉ huy Đạm Đài Nhiêu Danh]: Chúng mang từ tàu thám hiểm gian bên ngoài khí quyển xuống cho các em những chiếc thuyền bay (tàu đệm khí) cỡ nhỏ, nhỏ hơn tàu bay nhiều, mỗi chiếc thuyền bay đủ cho hai mươi .
[Tổng chỉ huy Đạm Đài Nhiêu Danh]: Thuyền bay còn chức năng chiến đấu, nếu gặp nguy hiểm khi khai thác ở nơi hoang dã, các em thể kích hoạt lớp giáp và chế độ chiến đấu, trí tuệ nhân tạo sẽ giúp các em điều khiển.
Thấy phương tiện thế, mới thôi phàn nàn.
Hơn nữa hôm nay tất cả đều ngoài thu thập tài nguyên.
Thực tế là chỉ ít ngoài.
Đó là những tinh thần lực, và những tinh thần lực từ cấp S trở lên.
Chỉ hai nhóm là tinh thần lực nâng cao trong đợt .
Ví dụ như trong đội của Hạ Sơ Kiến, chỉ một cô.
cũng đều nhận thuyền bay.
Bởi vì dù hôm nay thì ngày mai cũng .
Dù ngày mai thì ngày nhất định cũng .
như Hạ Sơ Kiến , khi cơn hưng phấn qua , ai nấy đều hiểu rằng nhiệm vụ chính của họ vẫn là thu thập tài nguyên.
Còn việc nâng cấp tinh thần lực chỉ là một trong những tác dụng phụ của chuyến thám hiểm , mục đích chính.
Hạ Sơ Kiến cũng theo nhận một chiếc thuyền bay.
Thứ so với tàu bay của họ thì quả thực nhỏ bé vô cùng.
Kích thước bằng một phần mười tàu bay.
Bên còn thể treo một cái giỏ treo lớn lơ lửng, dùng kho chứa dự phòng.
Robot thám hiểm thể để trong đó.
Giờ đội của Hạ Sơ Kiến chỉ cô hoạt động nên càng rộng rãi.
Robot thám hiểm của cô thậm chí cần trong cái giỏ treo lộ thiên bên .
Hạ Sơ Kiến dẫn Tiểu Phi thuyền bay, thấy bên trong hai hàng ghế, mỗi hàng mười chiếc, dựa hai bên vách thuyền.
Giữa hai hàng ghế là một lối hẹp dài, phía thông với buồng lái, phía là một kho chứa nhỏ.
Hạ Sơ Kiến chuyển một nửa v.ũ k.h.í từ tàu bay sang đây.
Cô để Tiểu Phi ghế lái, điều khiển thuyền bay cất cánh.
Tiểu Phi quả hổ danh là “robot vạn năng”.
Nó ghế lái, kết nối cánh tay máy với hệ thống điều khiển của thuyền bay, nhanh nắm cách lái.
Hạ Sơ Kiến tàu bay, dặn dò các thành viên trong đội: “Hôm nay một , cứ ở đây, tranh thủ củng cố cấp độ tinh thần lực.”
“Ngày mai chúng sẽ cùng .”
Nói xong, cô nhảy khỏi cửa khoang.
Hạ Sơ Kiến hiện kích hoạt cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, nên cũng chẳng khác gì tiến hóa gen.
Nhảy cao, nhảy xa, thậm chí bay lượn trung, cô đều tuốt.
bóng lưng cô đơn độc xa, Trần Ngôn Quân thấy nỡ.
Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y, : “Thực tinh thần lực của tớ cũng chẳng tăng lên bao nhiêu, tớ sẽ nhiệm vụ cùng đội trưởng, cứ tự nhiên nhé.”
Nói xong, cũng nhảy khỏi tàu bay.
Trần Ngôn Quân , những còn , cũng để Hạ Sơ Kiến lẻ loi một .
Họ lượt nhảy theo.
Khi đến chiếc thuyền bay mang ký hiệu “Đội Tìm Kho Báu 1”, Trần Ngôn Quân đang chuyện với Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến tỏ vẻ đồng tình: “Trần Ngôn Quân, đừng thế.”
“Tổng chỉ huy Đạm Đài một câu đúng, mài d.a.o lầm đốn củi.”
“Các thực sự cần tranh thủ cơ hội để củng cố nền tảng, như mới sức chiến đấu mạnh hơn!”
“Đến lúc đó, các cùng thu thập, mới thể độc lập tác chiến .”
Trần Ngôn Quân cau mày: “ đều , để đội trưởng một , bọn tớ yên tâm.”
Cậu dứt lời, vài chiếc thuyền bay cất cánh từ doanh trại, bay về các hướng khác .
Có chiếc bay về phía Bắc, chiếc về phía Nam, cũng chiếc về phía Tây và Đông.
Tuy lộ trình cụ thể khác , nhưng hướng đại khái vẫn giống .
Hạ Sơ Kiến nheo mắt một lúc : “Đó là thuyền bay của lực lượng thám hiểm tinh quân đội. Nhìn kìa, đông thế !”
“Đủ thấy lực lượng thám hiểm tinh quân đội đúng là ngọa hổ tàng long...”
Những đó chắc chắn đều là tiến hóa gen từ cấp S trở lên.
Hai đang chuyện thì Tống Bảo Thái và những khác cũng tới, bao gồm cả Mạch Úc Thác và Phạn Thụy Ti.
Thấy đều đến đông đủ, trong lòng Hạ Sơ Kiến vui.
Ít nhất thì cô đội trưởng cũng khá lòng .
đồng đội nghĩ cho cô, cô càng nghĩ cho đồng đội.
Hạ Sơ Kiến : “Mọi đừng hùa theo Trần Ngôn Quân loạn nữa, thật đấy, về , nghỉ ngơi cho khỏe một ngày.”
“Hơn nữa tinh thần lực của tổn thương nặng, đột ngột thăng cấp, thật sự chứ?”
“Nghe lời tớ, ở doanh trại nghỉ ngơi , hôm nay tớ chỉ thám thính đường xá thôi, xa . Mọi yên tâm.”
Trần Ngôn Quân nhất quyết chịu về.
Thư Sách
Cậu kiên định : “Đội trưởng, đây hệ Bắc Thần, đây là một hành tinh xa lạ.”
“Hơn nữa lục địa mới mới hình thành ngay mắt chúng .”
“Mọi thứ ở đây đều quá quỷ dị.”
“Tuy tinh thần lực của chúng tớ đêm qua đều nâng cao, nhưng đội trưởng thì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-871-duoc-long-nguoi.html.]
“Tớ ý coi thường đội trưởng, nhưng tớ cùng đội trưởng đối mặt với điều ở đây hơn.”
Nói xong, Trần Ngôn Quân những đồng đội cùng, hỏi: “Tớ nghĩ họ cũng sẵn lòng nhiệm vụ cùng đội trưởng, ?”
Chưa đợi khác lên tiếng, Mạch Úc Thác cướp lời: “Nói thừa! Không thì bọn tớ theo gì?!”
Phạn Thụy Ti cũng gật đầu, kiên quyết: “Ý của Úc Thác cũng là ý của tớ.”
“Tớ quan tâm khác nghĩ gì, nhưng tớ nhất định ở bên cạnh đội trưởng!”
Giang Thắng, Phương Thành Lượng, Ngô Hàng, Tống Bảo Thái, Diêu Bình Nhạc và Lương Bằng cũng nhao nhao bày tỏ cùng tiến cùng lui.
Nhìn sự kiên quyết của họ, Hạ Sơ Kiến bảo cảm động là dối.
cô vẫn chút do dự.
Bởi vì nhiều thành viên đội khác đều sẵn sàng ở một ngày để củng cố cấp độ tinh thần lực, chứng tỏ việc cần thiết.
Cô vì mà khiến đồng đội tổn hại gì.
Hạ Sơ Kiến nỗi lo lắng của .
Trần Ngôn Quân : “Hay là thế , đằng nào chúng cũng nhiệm vụ cùng đội trưởng, cứ dùng tàu bay .”
“Đến lúc đội trưởng thám thính, chúng tớ sẽ ở trong tàu bay củng cố cấp độ tinh thần lực, thấy ?”
“Như vẹn cả đôi đường!”
Mắt Hạ Sơ Kiến sáng lên, hỏi: “... Như ?”
“Mọi đừng miễn cưỡng nhé, tớ tinh thần lực nên khi thăng cấp tinh thần lực thì cần những gì.”
“Mọi thật đấy, nếu lỡ xảy chuyện gì, tớ sẽ ân hận cả đời mất!”
Trần Ngôn Quân đáp: “Chúng tớ chỉ cần thiền một thôi, khi nâng cấp tinh thần lực đều trải qua quá trình .”
“Lúc thiền cần môi trường tuyệt đối yên tĩnh, quấy rầy.”
“Mà thiết cách âm trong tàu bay cực , nên ở trong phòng riêng là .”
Hạ Sơ Kiến sang các thành viên khác.
Họ đều gật đầu lia lịa: “Thật đấy, vả cũng cần nhiều thời gian lắm .”
“Nhiều nhất là vài tiếng đồng hồ thôi.”
Sau khi xác nhận xác nhận , Hạ Sơ Kiến mới đồng ý: “Thôi , chúng cùng .”
“Hay là mang cả chiếc thuyền bay theo luôn , tớ thấy khai thác khoáng sản quan trọng nhất là chỗ chứa.”
Phương Thành Lượng xung phong: “Không vấn đề! Tớ từng học lái thuyền bay , để tớ lái cho?”
Hạ Sơ Kiến vội can: “Không cần , robot thám hiểm Tiểu Phi của chúng lái , để nó lái. Cậu cứ về phòng thiền củng cố tinh thần lực .”
Thấy robot lái còn an hơn , Phương Thành Lượng đồng ý ngay.
Thế là cả nhóm về tàu bay.
Tiểu Phi lái thuyền bay theo họ.
Hạ Sơ Kiến đợi nhóm Trần Ngôn Quân về phòng riêng tàu bay, đóng cửa bắt đầu thiền, mới ghế lái tàu bay, khởi động động cơ.
Khi chiếc tàu bay mang ký hiệu “Đội Tìm Kho Báu 1” và chiếc thuyền bay của Hạ Sơ Kiến cùng cất cánh, trong doanh trại vẫn còn một thuyền bay của quân đội cất cánh, dường như vẫn đang mày mò học cách điều khiển.
Bởi vì robot thám hiểm chỉ thuần túy dùng để thám hiểm, hề nhiều chức năng như Tiểu Phi.
Hạ Sơ Kiến cảm thấy vớ báu vật .
Ngồi ghế lái tàu bay, cô liên lạc với Tiểu Phi đang lái thuyền bay qua hệ thống liên lạc nội bộ.
Cô hỏi: “Tiểu Phi, hôm nay chúng bay , kế hoạch gì ?”
Tiểu Phi đáp: “Thưa đội trưởng, ạ, cô kế hoạch gì ?”
Hạ Sơ Kiến : “Nơi ai từng đến, chắc cũng khó lên kế hoạch.”
“Hay là thế , hôm nay chúng cứ bay về hướng Đông, xem bay bao xa.”
Tiểu Phi báo cáo: “Dựa tốc độ và năng lượng dự trữ của thuyền bay, một bay mười vạn cây .”
Cấp bậc của thuyền bay thấp hơn tàu bay, nên khi xuất phát đương nhiên căn cứ tốc độ và cách của thuyền bay cấp thấp hơn để xác định.
Hạ Sơ Kiến: “... Có mười vạn cây thôi á? Thế bay bao lâu?”
Tiểu Phi đáp: “Tốc độ nhanh lắm, ba tiếng bay mười vạn cây .”
Hạ Sơ Kiến nhận xét: “Thế thì chậm thật, năng lượng vẻ cũng cao cấp lắm.”
Ít nhất là thấp hơn cấp bậc của tàu bay.
cấp thấp thì chi phí thấp, thế mới dùng để khai thác khoáng sản cho họ chứ...
Hạ Sơ Kiến cảm thấy hiểu vấn đề.
Cô lệnh: “Vậy bay năm vạn cây về.”
Tiểu Phi nhập hướng và cách hệ thống điều khiển của thuyền bay, cài đặt tốc độ để chế độ lái tự động.
Hạ Sơ Kiến cũng tương tự tàu bay.
Rất nhanh, một chiếc tàu bay và một chiếc thuyền bay cùng bay xa dần.
Có thấy một chiếc tàu bay bay thì lấy lạ.
Vì cứ tưởng ai ngoài cũng lái thuyền bay.
đó là đội của Hạ Sơ Kiến, và các thành viên đội họ đều báo cáo với Bộ chỉ huy, cả đội họ đều nên mới mang cả tàu bay theo.
Còn trong doanh trại thám hiểm, nhiều thuyền bay vẫn im mặt đất, cất cánh.
Bởi vì đa thành viên đội thám hiểm đều ở doanh trại để củng cố tinh thần lực thăng cấp.
Lúc , một chiếc thuyền bay mang ký hiệu “Đội Tìm Kho Báu 4” cũng bất ngờ bay khỏi doanh trại.
Thu T.ử Ninh ký hiệu chiếc thuyền bay đó, chớp mắt : “Ủa? Chị họ cũng ? Chẳng lẽ tinh thần lực của chị cũng thăng cấp?”
Cô quan sát thêm một lúc, thấy thuyền bay của quân đội bay một phần ba.
Còn thuyền bay của sinh viên thì chỉ hai chiếc bay , một chiếc của đội Hạ Sơ Kiến, một chiếc của đội Thu T.ử Quân.
Tất nhiên, đội Hạ Sơ Kiến còn mang cả tàu bay nữa.
Thu T.ử Ninh theo bóng thuyền bay của Thu T.ử Quân khuất dần, bắt đầu mất kiên nhẫn, liên tục thúc giục hai vệ sĩ Thu Thập Ngũ và Thu Thập Bát: “Sao các ngu thế hả?!”
“Có mỗi cái tàu bay mà học mười mấy phút vẫn lái!”
Bởi vì ba họ riêng một chiếc tàu bay.
Đi nhiệm vụ đương nhiên tàu bay sướng hơn.
Thu T.ử Ninh bao giờ nghĩ đến chuyện dùng cái thuyền bay tồi tàn .
Thu Thập Ngũ đang căng thẳng quen với các chức năng của tàu bay, gần như thể phân tâm chuyện.
Thu Thập Bát ghế phụ lái, sang với Thu T.ử Ninh: “Quý nữ T.ử Ninh, chúng từng học lái tàu bay, là xin Bộ chỉ huy thám hiểm một lái ?”
“Chỉ và Thập Ngũ, đến lúc đó bảo vệ cô còn kịp, lấy thời gian mà lái tàu?”
Thu T.ử Ninh gật gù chiều suy nghĩ: “Ngươi cũng đúng, giờ tìm Đạm Đài Nhiêu Danh ngay.”
Nói , cô gửi lời mời gọi video cho Đạm Đài Nhiêu Danh.
Họ đang ở trong doanh trại, dù vẫn nhiễu từ trường nhưng trong cách ngắn vẫn thể dùng mạng nội bộ liên lạc.
Đạm Đài Nhiêu Danh thấy lời mời của Thu T.ử Ninh liền đồng ý ngay.