Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 865: Sai số trong phạm vi cho phép

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:59:57
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy một lối thoát mới đột nhiên xuất hiện, đồng t.ử Hạ Sơ Kiến giãn hết cỡ nhanh ch.óng co .

Cô lập tức bay trở miệng hố ban nãy, với Hoắc Ngự Sân vẫn đang bất động ở đó: "Hoắc soái! Đi ! Bên một cái lỗ thông ngoài kìa!"

Cô của cô thường , khi một cánh cửa đóng , ắt sẽ một cánh cửa khác mở .

Quả nhiên sai!

Hoắc Ngự Sân vẫn sững ở đó như một ngọn núi trầm mặc, rằng.

Hạ Sơ Kiến gọi mấy tiếng, Hoắc Ngự Sân vẫn phản ứng.

Cô sốt ruột, bực bội : "Còn lề mề gì nữa?! Tiếc ngọn núi lưng nỡ bỏ xuống ?!"

Tuy trong lòng thầm mắng, nhưng cô cũng thể bỏ mặc Hoắc Ngự Sân.

Chưa đến việc một gánh vác cả ngọn núi để bảo vệ cô trong lúc nguy cấp nhất, chỉ riêng vị thế thể thế của ở Đế quốc Bắc Thần, cùng những chiến công hiển hách từng lập , cô cũng thể để một vị hùng như c.h.ế.t lặng lẽ ở chốn ...

Hạ Sơ Kiến c.ắ.n răng, điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh lao tới, túm lấy Hoắc Ngự Sân đang chắn ngang miệng hố.

Tấm chắn vươn từ cơ giáp của che kín mít phía .

Hạ Sơ Kiến giật mạnh hai cái, nhưng vẫn bất động, bất kỳ phản ứng nào.

Một dự cảm chẳng lành ập đến, sắc mặt Hạ Sơ Kiến sa sầm, môi mím c.h.ặ.t.

Lúc , màn hình kính mắt của cô hiện lên một dòng chữ nguệch ngoạc kiểu trẻ con của Thất Lộc.

[Thất Lộc]: Chủ nhân, cơ giáp Đại Tư Mệnh Lưu Quang Kim cạn kiệt năng lượng, rơi trạng thái ngủ đông .

Phản ứng đầu tiên của Hạ Sơ Kiến khi thấy dòng chữ là buột miệng : "Thất Lộc, mi sai chính tả ? Đại Tư Mệnh Lưu Quang Kim là cái gì? Không Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân ?"

[Thất Lộc]: ...

[Thất Lộc]: Chủ nhân, Thất Lộc sai , cơ giáp của Hoắc soái cao cấp hơn cơ giáp của chủ nhân một bậc...

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

Trước khi Hạ Sơ Kiến kịp nổi đóa, Thất Lộc vội vàng tiếp.

[Thất Lộc]: chủ nhân yên tâm, cơ giáp của chủ nhân Thất Lộc nâng cấp mấy , tính năng sớm vượt xa Đại Tư Mệnh Lưu Quang Kim của Hoắc soái!

[Thất Lộc]: Có điều chủ nhân đừng để khác nhé...

Hạ Sơ Kiến lúc mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn thấy chua chát.

Cô cứ tưởng Tố Bất Ngôn đưa cho cô bộ cơ giáp tối tân nhất trong tay thầy chứ!

Hóa cái xịn nhất đưa cho Hoắc Ngự Sân...

Hạ Sơ Kiến cũng chỉ ghen tị một chút thôi.

Hoắc Ngự Sân giỏi hơn cô, cơ giáp của xịn hơn cô cũng là lẽ thường tình, bàn cãi.

Hạ Sơ Kiến hồn, về phía Hoắc Ngự Sân, nhíu mày : "... Cơ giáp ngủ đông , Hoắc soái thì ?"

Giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên run rẩy trong mũ giáp kín: "Chủ nhân, Thất Lộc cảm nhận thở sự sống của Hoắc soái nữa."

Chính vì thế nó mới dám lên tiếng.

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

Cô kinh hãi: "Không ! Hoắc soái thể xảy chuyện! Tuyệt đối thể!"

Trong lúc cấp bách, Hạ Sơ Kiến điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, vươn cánh tay máy ôm lấy cổ cơ giáp của Hoắc Ngự Sân, dùng sức giật mạnh lên .

Sức mạnh của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh phát huy tác dụng, thế mà lôi cả bộ cơ giáp của Hoắc Ngự Sân .

Kéo theo đó là áp lực tựa núi đè nặng lưng , trong khoảnh khắc chuyển sang đè lên Hạ Sơ Kiến thông qua cơ giáp của Hoắc Ngự Sân.

May mà cơ giáp của Hạ Sơ Kiến Thất Lộc nâng cấp, áp lực lớn như vẫn trong phạm vi chịu đựng của cơ giáp, cần đến sức lực của điều khiển.

Chỉ là lực ép từ xuống quá lớn, cô ôm lấy bộ cơ giáp đồ sộ của Hoắc Ngự Sân, theo đà rơi xuống đáy hố, ngay khi chạm đất, cô mạnh mẽ di chuyển ngang sang bên cạnh, tránh luồng áp lực khổng lồ từ giáng xuống.

Ầm!

Đất đá, cây cối khổng lồ còn vật cản, ầm ầm đổ xuống theo cái hố, bám sát gót Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân, nện mạnh xuống đáy hang, lấp kín mít cái hố, đồng thời tràn bốn phía mặt đất.

May mắn là ở phía bên hang động, luồng sáng khổng lồ từ khối vật chất màu vàng rõ tên mở cho cô một lối thoát mới.

Hạ Sơ Kiến lao nhanh như chớp qua hang động, hai tay ôm c.h.ặ.t cơ giáp của Hoắc Ngự Sân, tránh né đám bụi mù đất đá cuồn cuộn phía , lao v.út khỏi lối thoát mới mở!

Cuối cùng cũng thoát !

Hạ Sơ Kiến quanh bốn phía.

Trong khu rừng rậm rạp, ngọn núi cao sừng sững khi xưa giờ chỉ còn là một đống đất thấp lè tè.

Dòng suối nhỏ chôn vùi bên .

Chỉ lối thoát cô chui vẫn còn le lói ánh sáng vàng.

ánh sáng đó đang yếu dần , từ cột sáng đường kính mét rưỡi, dần thu nhỏ còn một mét, nửa mét...

Mặt đất vẫn rung chuyển, những vết nứt liên tục xuất hiện.

Cây cối đổ rạp từng hàng, những ngọn núi gần đó vẫn tiếp tục sạt lở.

Thêm nhiều hang động, khe suối đất đá sạt lở vùi lấp.

Khung cảnh lúc còn vẻ yên bình, trù phú của hòn đảo tài nguyên mười mấy phút .

Rõ ràng là điềm báo của một cơn bão táp, một đại họa sắp giáng xuống!

Hạ Sơ Kiến chỉ liếc một cái lập tức điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, mang theo Hoắc Ngự Sân còn thở sự sống, lao vun v.út.

Cô dốc lực điều khiển cơ giáp, đạt đến tốc độ vũ trụ cấp 1, chỉ mất một phút bay về đến doanh trại.

Lúc , đèn của tất cả tàu bay trong doanh trại đều bật sáng.

Cả kênh công cộng của đội thám hiểm lẫn các nhóm chat riêng của từng đội đều đang bàn tán sôi nổi, hoang mang chuyện gì đang xảy .

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến đầu , thấy nơi sập xuống đang phun những cột khói đen kịt.

Hơn nữa, dung nham đỏ rực đang tuôn trào từ đỉnh những ngọn núi sập.

Hòn đảo hình tròn đây hai dãy núi chiếm đến 80% diện tích đất liền.

Bây giờ, 80% diện tích đó đối mặt với núi lửa phun trào thì cũng là sạt lở đất!

Không còn một chỗ nào an !

Hạ Sơ Kiến thẳng kênh công cộng: "Hòn đảo sắp xảy dị biến , chúng cho tàu bay cất cánh ngay, về doanh trại Thôn Bóng Tối đó!"

Đó là một hòn đảo nhỏ khác mặt biển.

Kênh công cộng đang ồn ào bỗng im bặt trong giây lát, đó vang lên tiếng la hét hỗn loạn, mười mấy chiếc tàu bay lập tức bay lên trung.

Hạ Sơ Kiến sang mấy chiếc tàu bay của Bộ chỉ huy thám hiểm, thấy chúng cũng đang tranh cất cánh, bao gồm cả chiếc khoang trị liệu đang chứa Trần Ngôn Quân và Giang Thắng, lúc cô mới yên tâm về tàu bay của .

"Tiểu Phi, lập tức điều khiển tàu bay cất cánh, về doanh trại Thôn Bóng Tối!"

Lúc trong tàu bay của cô, các thành viên khác vẫn đang hôn mê.

Hoắc Ngự Sân sống c.h.ế.t rõ, chỉ robot thám hiểm Tiểu Phi là thể giúp cô.

Và ngay khoảnh khắc Hạ Sơ Kiến vác cơ giáp của Hoắc Ngự Sân , Tiểu Phi quét qua cơ giáp của .

Nó cũng phát hiện bất kỳ dấu hiệu sự sống nào.

Màn hình mắt của Tiểu Phi lóe lên những tia sáng xanh, giọng trầm ấm vang lên: "Rõ, thưa đội trưởng."

Rất nhanh, tàu bay của Hạ Sơ Kiến cũng lao v.út lên trời, lượn vòng trung.

Chẳng bao lâu , tất cả tàu bay cao điểm đều bay lên, vặn chứng kiến cảnh tượng cả hòn đảo phun cột nước.

Như thể ai đó đục thủng đáy hòn đảo, chỉ khiến dung nham núi lửa đáy biển phun trào qua các khe nứt đảo, mà còn khiến nhiều nơi nước biển nhấn chìm trực tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-865-sai-so-trong-pham-vi-cho-phep.html.]

Chỉ trong nháy mắt, hòn đảo tròn rộng lớn chìm xuống đáy biển ngay mắt .

Hạ Sơ Kiến còn tâm trí mà thưởng thức kỳ quan địa chất .

Cô đang sự chỉ dẫn của Thất Lộc, mở cơ giáp Đại Tư Mệnh Lưu Quang Kim của Hoắc Ngự Sân .

Việc mở loại cơ giáp cần mật mã và dấu hiệu sinh học.

Với Thất Lộc, mật mã quá đơn giản.

Còn Hoắc Ngự Sân đang ở ngay trong cơ giáp, việc thu thập dấu hiệu sinh học cũng dễ như trở bàn tay.

đầy một giây , mũ giáp của Hoắc Ngự Sân bật mở, lộ khuôn mặt đeo mặt nạ da vẫn bình thường như khi.

Hạ Sơ Kiến tiếp tục lột mặt nạ da của , cuối cùng để lộ sắc mặt thật sự tái nhợt như băng tuyết ngàn năm ở Bắc Cực.

Hạ Sơ Kiến đưa ngón tay lên mũi Hoắc Ngự Sân kiểm tra.

Dường như tắt thở.

Tim Hạ Sơ Kiến thắt , kìm vạch mi mắt xem đồng t.ử giãn .

May mắn là đồng t.ử vẫn bình thường.

cảm nhận mạch đập, nhịp tim thở của .

Tuy nhiên lúc Thất Lộc với cô: "Chủ nhân, Hoắc soái chắc vẫn còn sống, chỉ là thở sự sống cực kỳ yếu ớt."

Hạ Sơ Kiến nhíu mày: "Vừa nãy mi còn bảo cảm nhận thở sự sống của ... Sao thế? Mi cũng chẩn đoán sai ?"

Giọng trẻ con của Thất Lộc đầy vẻ tủi : "Không Thất Lộc chẩn đoán sai, là do thở sự sống của quá yếu, cơ giáp Đại Tư Mệnh ngăn cách, nên Thất Lộc quét , đây là sai trong phạm vi cho phép."

Hạ Sơ Kiến nổi giận: "Đây là một mạng đấy! Mi lôi toán học thống kê chuyện với ?!"

"Còn sai trong phạm vi cho phép nữa?! Thất Lộc! Giữa sự sống và cái c.h.ế.t sai cho phép nào cả!"

Thất Lộc bao giờ thấy Hạ Sơ Kiến nổi giận lớn như , dường như cũng dọa sợ.

Một lúc , giọng trẻ con của nó mới lắp bắp: "Chủ... chủ nhân... ý của Thất Lộc là, tạm thời c.h.ế.t, nhưng cũng gần như c.h.ế.t ."

Hạ Sơ Kiến hít sâu một : "Nói rõ ràng! Thế nào là gần như c.h.ế.t ?!"

"Ơ..." Thất Lộc ngập ngừng một chút đành : "Tình trạng của Hoắc soái như thế , chắc là do tiêu hao quá nhiều năng lượng, giờ cơ thể sắp trụ nổi nữa ."

"Mặc dù cấp độ tiến hóa gen của cao đến mức vượt qua dữ liệu trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc, nhưng áp lực của ngọn núi hôm nay vẫn vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể ."

"Anh chỉ là tiến hóa gen, thần."

"Nội tạng của ở bên bờ vực sụp đổ, vỡ nát bộ, xuất huyết nội nghiêm trọng. Ngoại trừ xương và da, tổn thương bên trong cơ thể nghiêm trọng đến mức dù dùng khoang trị liệu nhất của Đế quốc Bắc Thần cũng khó mà cứu chữa."

"Chủ nhân nén bi thương nhé."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cô nén cơn giận mắng Thất Lộc một trận, hít sâu một hỏi: "Sao mi khoang trị liệu nhất Đế quốc Bắc Thần cũng bó tay? Mi lấy thông tin ở ?"

Thất Lộc đáp: "Chủ nhân đừng để ý tiểu tiết. Vấn đề bây giờ là Hoắc soái thể trút thở cuối cùng bất cứ lúc nào."

Hạ Sơ Kiến bực bội dậy, mím môi : "Ta tin, thử xem !"

Hạ Sơ Kiến gửi tin nhắn cho Tông Nhược Ninh, chạy về phòng .

[Hạ Sơ Kiến]: Thầy Tông, khoang trị liệu của đội thám hiểm còn cái nào trống ạ?

Tông Nhược Ninh đang bên cửa sổ tàu bay, những biến đổi long trời lở đất bên ngoài đến mức sững sờ nên lời.

Vì thế để ý tin nhắn Hạ Sơ Kiến gửi đến.

Lúc mặt biển ngoài cửa sổ, một vùng đất nữa đang từ từ nổi lên.

Lần , nó còn lớn hơn hòn đảo tài nguyên "Dương Chi Sơn" đó ít nhất mười .

Nó sắp nối liền với hòn đảo doanh trại Thôn Bóng Tối của họ .

Mặt biển đột nhiên nổi lên một lục địa khiến mực nước biển dâng cao, nước biển tràn suýt nhấn chìm hòn đảo doanh trại Thôn Bóng Tối.

Chỉ thấy tòa lâu đài cổ vẫn sừng sững mặt biển.

Còn vùng lục địa nổi lên mặt nước , cũng là đất cháy đen, núi lửa rải rác khắp nơi.

Trên mặt đất những dòng sông trong xanh, mà là những dòng dung nham đỏ rực.

Hàm lượng lưu huỳnh trong khí tăng lên rõ rệt.

Họ thậm chí thể hít thở trực tiếp khí ở đây nữa.

Hạ Sơ Kiến lúc tâm trí quan tâm xem bên ngoài xảy chuyện gì.

Cô lao phòng , lục tìm trong hành lý hộp t.h.u.ố.c nhỏ mà cô của cô chuẩn cho.

Cô từng , bất kể cô thương nặng thế nào, chỉ cần gãy xương, bà đều thể chữa khỏi...

Mà chuyện gãy xương, cũng là do bó bột, cô sợ cô bó bột mà thôi.

Hạ Sơ Kiến c.ắ.n răng, lấy một viên t.h.u.ố.c, bóp mũi Hoắc Ngự Sân bắt mở miệng, nhét viên t.h.u.ố.c .

Viên t.h.u.ố.c thế mà tan ngay trong miệng, nhanh ch.óng ngấm cơ thể .

Hạ Sơ Kiến lấy nước định giúp nuốt t.h.u.ố.c.

Cạy miệng Hoắc Ngự Sân , cô thấy viên t.h.u.ố.c nữa.

Nghĩ ngợi một chút, cô vẫn đút cho Hoắc Ngự Sân một ngụm nước.

Tất nhiên phần lớn nước đều chảy ngoài, chỉ một ít chảy xuống họng .

Sau đó kiên nhẫn chờ đợi.

Thực Hạ Sơ Kiến cũng chẳng kiên nhẫn lắm.

Cô đợi một phút, thấy tình hình Hoắc Ngự Sân vẻ chuyển biến gì, bèn nhét thêm một viên nữa miệng .

Đợi thêm một phút nữa, nhét thêm một viên.

Ba phút , khi cô định nhét viên thứ tư, thở của Hoắc Ngự Sân từ chỗ yếu ớt đến mức cảm nhận , dần dần trở nên chậm rãi và nặng nề hơn.

Thất Lộc vẫn luôn duy trì chức năng quét, cũng reo lên: "Chủ nhân! Thuốc của cô Hạ hiệu nghiệm thật!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Tâm trạng cô phức tạp, "đó là cô của , cô của mi"...

giờ Thất Lộc trong lòng cô cũng chẳng khác gì nhà, nên cô chỉ khẽ "ừ" một tiếng.

Cô quan sát tình trạng của Hoắc Ngự Sân, thỉnh thoảng đưa tay hươ hươ mũi , cảm nhận thở dần trở nên đều đặn và sâu hơn.

, Hoắc Ngự Sân coi như qua cơn nguy kịch.

Lúc cô mới thời gian xem tin nhắn gửi cho Tông Nhược Ninh.

Vẫn hồi âm.

Chuyện gì thế ?

Là khoang trị liệu của đội thám hiểm kín chỗ, là thầy thấy tin nhắn của cô?

 

 

 

 

 

 

.

Loading...