Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 862: Điểm neo đậu
Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:59:53
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến tiếp: “ khi so sánh thành phần khoáng chất trong nước ở thượng nguồn, trung lưu và hạ lưu con suối, chúng phát hiện một hiện tượng kỳ lạ.”
“Đó là ở đoạn trung lưu con suối dường như hiện tượng nước ngầm phun trào bất ngờ, dẫn đến hàm lượng một khoáng chất lòng đất ở đây cao hơn nhiều so với hạ lưu.”
“Trong khi đó ở thượng nguồn loại khoáng chất .”
“ từ bề mặt con suối thì chẳng thấy vấn đề gì.”
Hoắc Ngự Sân trầm ngâm: “... Tại các chọn đúng con suối đó để thăm dò?”
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, đúng là trong nghề tay là ngay .
Câu hỏi đúng là gãi đúng chỗ ngứa.
Hạ Sơ Kiến đáp: “... Là do mâu thuẫn với Sam Cảnh Thắng, chuyện đuổi theo đàn Lộc Thục .”
Lúc đó, họ cãi ỏm tỏi kênh công cộng, ai cũng chuyện .
Hạ Sơ Kiến tiếp: “Chỉ là Sam Cảnh Thắng tìm thấy Lộc Thục, cũng tìm thấy nữa. Chỉ theo dấu chân của chúng đến gần con suối đó...”
“Chúng cứ như bốc khỏi thế gian , giờ nghĩ , tình huống đó giống với việc các sinh viên của chúng mất tích.”
Hoắc Ngự Sân nhíu mày: “Con suối đó ở , cô còn nhớ ?”
Hạ Sơ Kiến : “ đ.á.n.h dấu tọa độ radar của cơ giáp.”
Thực là Thất Lộc nhớ giúp cô...
Nói một cách hoa mỹ thì cũng coi như là radar cơ giáp nhớ giúp.
Hoắc Ngự Sân sắc trời bên ngoài cửa sổ tàu bay.
Mặt trời lặn, sương chiều buông xuống, mây đen che khuất ánh trăng, bầu trời đêm mấy sáng sủa.
Hoắc Ngự Sân : “Đưa tọa độ cho , xem một . Trời tối , cô đừng ngoài.”
Hạ Sơ Kiến cũng yên tâm để Hoắc Ngự Sân một , từ chối: “Không cho thì ai cả.”
Hoắc Ngự Sân kiên quyết: “Ở đây ban đêm, tinh thần lực ngoài.”
Hạ Sơ Kiến phản bác: “Không giấu gì ngài, hồi ở hòn đảo doanh trại Thôn Bóng Tối, ngoài ban đêm , còn g.i.ế.c một con Bạt nữa cơ.”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Biết ngay cô nàng sẽ ngoan ngoãn lời mà.
Bảo cô đừng ngoài ban đêm, cô cũng chỉ hứa suông, đến lúc cần thì cô vẫn cứ như thường.
Hoắc Ngự Sân đau đầu, nhưng cuối cùng đành thỏa hiệp: “Vậy sát bên cạnh , một chạy khỏi tầm mắt .”
Hạ Sơ Kiến gật đầu, nghiêm túc : “Ngài cũng thế.”
“ cảm thấy ở đây thực sự ưu thế. Cho nên mang theo tuyệt đối là một trợ lực lớn, gánh nặng .”
Hoắc Ngự Sân cũng lờ mờ cảm thấy như , nhưng vẫn quen lắm.
Anh thêm gì nữa, kích hoạt cơ giáp Đại Tư Mệnh Lưu Quang Kim, đồng thời chuyển sang trạng thái tàng hình.
Hạ Sơ Kiến dặn dò robot thám hiểm Tiểu Phi vài câu cũng bật chế độ tàng hình.
Hai cùng rời khỏi tàu bay.
Thư Sách
Hiện tại trong tàu bay của cô chỉ còn bảy đồng đội tổn thương tinh thần lực nghiêm trọng.
Tất cả đều đang hôn mê.
Vì thế họ rời mà ai .
Hai điều khiển cơ giáp, nhanh đến bờ con suối và hạ cánh.
Hạ Sơ Kiến chỉ một vị trí con suối : “Chính là chỗ , lúc đó chúng cảm thấy nước ngầm phun lên từ đây.”
Cánh tay máy của Hoắc Ngự Sân vươn , đầu mũi chuyển thành mũi khoan, khoan xuống vị trí tọa độ Hạ Sơ Kiến chỉ.
Không khoan sâu bao nhiêu, Hoắc Ngự Sân đột nhiên : “Bên khoan trúng trống .”
Hạ Sơ Kiến giật : “Chẳng lẽ bên thực sự động thiên?”
Hoắc Ngự Sân đáp: “Không , để thả một con drone siêu nhỏ xuống xem .”
Nói , thu hồi cánh tay máy, thả một chiếc drone chỉ to bằng con chuồn chuồn xuống cái lỗ khoan.
Cái lỗ chỉ to bằng quả trứng gà, nhưng độ sâu thì rõ.
Khi drone xuống , Hoắc Ngự Sân chia sẻ hình ảnh từ drone cho Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến chiếu thẳng lên màn hình kính mắt mũ giáp của .
Chỉ thấy bên con suối , sâu bao nhiêu mét, tầm bỗng nhiên mở rộng.
Đó là một hang động do tự nhiên hình thành nhân tạo.
Trông khá rộng rãi.
Bên trong hang động âm u, đầy rẫy những khối khí màu xanh lục sẫm.
Hạ Sơ Kiến căng thẳng : “Chẳng lẽ sào huyệt của tên Gethos ở đây?!”
Hoắc Ngự Sân phủ nhận: “Không, đây sào huyệt của Gethos.”
“Làn sương mù xanh lục sẫm bên chỉ là sương mù thôi, phân của Gethos ẩn nấp trong đó.”
Hạ Sơ Kiến ngập ngừng hỏi: “... Hình dáng của Gethos là hai con mắt và một cái miệng trong làn sương mù, trong mắt và miệng đều là mặt đồng hồ ?”
Hoắc Ngự Sân xác nhận: “, chính xác là như . Cô đều thấy cả ? Không cảm thấy khó chịu? Hay tinh thần ô nhiễm nghiêm trọng ?”
Hạ Sơ Kiến đáp: “Có, mắt ô nhiễm nghiêm trọng, thấy bẩn thỉu quá.”
Hoắc Ngự Sân: “... Nói chuyện đàng hoàng .”
Hạ Sơ Kiến : “ thật mà, đau đớn, chỉ buồn nôn mà còn kinh dị nữa.”
Hoắc Ngự Sân liếc cô một cái, thầm nghĩ, bộ dạng của cô thì chẳng thấy kinh dị , nhưng buồn nôn thì chắc chắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-862-diem-neo-dau.html.]
Trong giọng điệu của Hạ Sơ Kiến, sự chê bai nồng nặc đến mức sắp tràn thành thực thể.
Hoắc Ngự Sân im lặng hồi lâu mới : “Cô , nếu thấy hình dạng của Gethos là cô, mà là bất kỳ ai khác, kể cả , thì bây giờ chắc chắn suy sụp tinh thần .”
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: “... Lợi hại thế cơ ? Là do đến mức thể chịu đựng nổi ?”
Hoắc Ngự Sân nhạt: “Ve sầu mùa hạ thể chuyện băng tuyết.”
Hạ Sơ Kiến: “... Nói tiếng , đừng c.h.ử.i xéo.”
Hoắc Ngự Sân thèm chấp cô nữa, chăm chú hình ảnh drone truyền về.
Trong hang động lòng đất, chiếc drone bay nhanh, lách qua từng đám sương mù xanh lục sẫm.
Tiếp đó, họ thấy nhiều hình ảnh hơn.
Trong hang động xuất hiện từng bộ xương, của động vật, cũng hình .
Còn một vật dụng ăn mòn đến mức kỳ dị, cái còn hình dạng, chắc là s.ú.n.g.
Có cái thì nhận là gì.
Ngay cả những bộ xương còn giữ hình dạng cũng ít.
Phần lớn đều là những đống đen sì vón cục với , chẳng hình thù gì.
Ngoài , bên trong bất kỳ dấu hiệu sự sống nào.
Hoắc Ngự Sân quyết định: “Vào xem thử.”
Nói , chuyển sang mũi khoan lớn hơn, chỉ mất vài phút mở rộng cái lỗ to bằng quả trứng gà thành một cái hố đường kính mét rưỡi.
Anh nhảy xuống .
Hạ Sơ Kiến cũng nhảy theo .
Cả hai đều cơ giáp thế hệ 2, khi nhảy xuống cơ giáp khởi động, chẳng khác gì nhảy cầu, chẳng mấy chốc đáp xuống mặt đất.
Trong hang tối lắm, vách đá bằng chất liệu gì nhưng phát ánh sáng trắng, như thể nguồn sáng ở đây.
Hoắc Ngự Sân cảnh báo: “Bức xạ ở đây mạnh, ánh sáng trắng vách đá đều là đá phóng xạ.”
Hạ Sơ Kiến thông bức xạ hiện màn hình cơ giáp, tặc lưỡi: “Thực cũng bình thường, nồng độ bức xạ vẫn thấp hơn ở sâm lâm sương mù.”
Hoắc Ngự Sân : “Không so sánh với sâm lâm sương mù cả. Khi con tự tự chịu, hậu quả lẽ còn sánh ngang với sự tàn phá của Di Chủng Đẳng cấp thứ nhất.”
Hạ Sơ Kiến , sát bên Hoắc Ngự Sân, quan sát kỹ môi trường xung quanh.
Tại một góc lõm ở ngã rẽ hang động, chất đống một hài cốt, phần lớn là động vật, cũng vài bộ xương .
Nhìn mức độ tươi mới của hài cốt, chắc là của những sinh viên mất tích mấy ngày ...
Hạ Sơ Kiến đau xót : “Nơi ít nhất từng là cứ điểm của phân Gethos.”
“Những thứ ăn mòn hết đều ở đây cả?”
Hoắc Ngự Sân trầm ngâm: “... Gethos giáng lâm bằng phân , chỉ cần nơi nào sương mù là thể trở thành điểm neo đậu để giáng lâm. Về lý thuyết, cần một cứ điểm cố định.”
Hạ Sơ Kiến thắc mắc: “Vậy chuyện là thế nào?”
Hoắc Ngự Sân đáp: “Ở đây thể còn thứ khác.”
Hạ Sơ Kiến tò mò: “Còn thứ khác? Sao ngài ?”
Hoắc Ngự Sân suy tư: “Điểm neo đậu mà Gethos cần để giáng lâm là những làn sương mù xanh lục sẫm .”
“Và những làn sương mù thể chủ, nên cần trả thù lao.”
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: “Không chứ?! Chúa tể lợi hại như mà giáng lâm một chút cũng trả thù lao á?! Đáng lẽ sương mù trả thù lao cho mới đúng chứ!”
Hoắc Ngự Sân giải thích: “Điều cô là trường hợp bình thường.”
“Nếu vị thế của sương mù thấp hơn Gethos, thì Gethos thể tùy ý giáng lâm, cần trả thù lao.”
“ tương ứng, phân của Gethos sẽ phát huy bao nhiêu sức mạnh. Bởi vì giới hạn của chất lượng điểm neo đậu quyết định giới hạn của năng lượng phân Gethos.”
Hạ Sơ Kiến mà ong cả đầu, nhịn : “... Sao cái gì ngài cũng thế? Rõ ràng ngài bảo thông tin về Gethos ngay cả trong tài liệu tuyệt mật của Cục Đặc An cũng mà!”
Hoắc Ngự Sân đáp: “ là bí kíp gia truyền nhà mà.”
Hạ Sơ Kiến ghen tị, giọng chua loét: “... Nhà ngài mấy mỏ quặng thế? Bí kíp kiểu cũng ... Chắc từng giải cứu thế giới đấy chứ?”
Hoắc Ngự Sân thèm để ý cô lẩm bẩm, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng: “... Gethos là Chúa tể của Sương mù Vô danh, năng lượng của thể ảnh hưởng đến thời gian và gian.”
“Khi giáng lâm, cần trả thù lao cho điểm neo đậu giáng lâm của , những thứ chắc là thù lao!”
“Chủ nhân của làn sương mù xanh lục sẫm đang ở đây!”
Hạ Sơ Kiến cũng cảnh giác, sống lưng chợt lạnh toát như ai đó chằm chằm.
Cánh tay máy nhanh ch.óng nâng lên, chuyển sang chế độ s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Hủy Diệt Giả 1.
Cùng lúc đó, Hoắc Ngự Sân cũng chuyển sang s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Hủy Diệt Giả 1.
Hai tựa lưng trong hang động ngầm lòng đất, giơ s.ú.n.g lên, cùng chung vẻ mặt cảnh giác cao độ.
Bốn phía là ánh sáng trắng bức xạ từ vách đá, mặt đất rải rác xương trắng và cỏ khô, cùng những vệt m.á.u chuyển sang màu đen sẫm, và từng mảng lớn sương mù xanh lục sẫm.
Khung cảnh chẳng khác nào giấc mộng Tu La.
Ngay sự quan sát của họ, một làn sương mù xanh lục sẫm dần dần nhạt , để lộ một khuôn mặt .