Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 856: Mang bảo bối đến
Cập nhật lúc: 2026-01-19 09:16:39
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến cũng tò mò, bèn : “Được , để thử xem, nhưng nếu thì tại đấy, là tại các hết!”
Mọi ồ lên: “ đúng đúng! Lỗi tại chúng hết! Đội trưởng thử nhanh !”
Hạ Sơ Kiến nhắm mắt , lẩm bẩm: “ ăn quả Bích Ngọc, , Dương Xỉ Vảy Rồng cũng khá , cơ hội thu thập một cây nhỉ?”
Trần Ngôn Quân ngây thao tác của Hạ Sơ Kiến, khổ: “Đội trưởng, cô còn tham hơn cả !”
Cậu chỉ ăn quả thôi, còn đội trưởng thì cả gốc lẫn rễ!
Cả nhóm ngây đó đợi một lúc, nhưng xung quanh vẫn im lìm, chẳng động tĩnh gì.
Hạ Sơ Kiến dang tay nhún vai: “Thấy , chỉ là trùng hợp thôi.”
Trần Ngôn Quân đùa: “Hay là cao thủ màn chỉ trồng mỗi cây Hoàng Kim?”
Mọi hi hi ha ha, chờ đợi kỳ tích xuất hiện.
đợi nửa tiếng đồng hồ, vẫn chẳng thấy cây Bích Ngọc nào mọc lên.
Hạ Sơ Kiến : “Thôi , đừng thần hồn nát thần tính nữa, tất cả chỉ là trùng hợp thôi.”
“Chúng tiếp tục nào.”
Mặc dù cảm thấy chuyện chút quái lạ, nhưng cô cũng đến mức thực sự tin rằng khả năng “ gì nấy”.
Trùng hợp cũng là chuyện thường tình, chỉ cần vô tư thì cũng thấy trùng hợp.
Hạ Sơ Kiến dẫn đầu, nhanh ch.óng đường núi.
Lần cô khá nhanh vì bù nửa tiếng đồng hồ lãng phí.
Cô điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, chẳng mấy chốc bỏ xa phía .
Khi các thành viên phát hiện Hạ Sơ Kiến mất hút, ai nấy đều cuống cuồng đuổi theo.
Thực Hạ Sơ Kiến chỉ là rẽ sớm hơn một chút ở khúc cua phía .
Đường núi gập ghềnh che khuất tầm của những phía , ngay cả robot thám hiểm Tiểu Phi cũng kịp đuổi tới.
lúc , từ trong khu rừng bên , một cành cây dài của cây Bích Ngọc vươn .
Trên ngọn cành còn lủng lẳng vài chiếc lá xanh mướt như còn đọng sương sớm.
Nó vượt qua những tán cây khác, vươn thẳng đến mặt Hạ Sơ Kiến, lắc lư vài cái, giọt sương rơi xuống mặt cô, cành cây rụt .
Hạ Sơ Kiến vô cùng kinh ngạc.
Cô kìm bước theo hướng cành cây rút về.
Quả nhiên, cách đường mòn xa một cây Bích Ngọc.
Không nó vốn dĩ mọc ở đây từ , là thấy cuộc trò chuyện của họ nên mới đột nhiên mọc lên.
Mọi thứ đều mơ hồ khó đoán.
Thậm chí còn mang chút màu sắc quỷ dị.
Hạ Sơ Kiến bắt đầu cảnh giác.
Khi thở hổn hển chạy tới, gọi í ới “Hạ đội” đường mòn, Hạ Sơ Kiến lên tiếng gọi họ .
Và tất cả đều thấy cây Bích Ngọc .
Giang Thắng kích động reo lên: “ lầm chứ?! Thế mà cây Bích Ngọc thật !”
Mọi đồng thanh: “Cậu lầm ! Chúng cũng thấy mà!”
Hạ Sơ Kiến im lặng gì.
Cô luôn cảm thấy thứ gì đó đang rình mò, theo dõi , nhưng đối phương hề hại cô, ngược còn luôn chiều theo ý của cô, mang đến cho cô đủ thuận lợi.
Ban đầu còn đỡ, cô thể coi là may mắn.
khi những chuyện như thế xảy ngày càng nhiều, cô bắt đầu nghi ngờ.
Đạo lý “ lấy thì hết cho”, cô cũng hiểu.
Đối phương đến giờ vẫn chịu lộ diện, lén lút như , liệu đang mưu toan điều gì lớn lao?
Hạ Sơ Kiến chắc thứ đó ý đồ .
những cây ăn quả , nghĩ đến cao thủ màn thể trồng chúng, cô cảm thấy giống .
Bởi vì điều khiến cô nhớ đến Tam Tông.
ngay cả Tam Tông cũng thể khiến thực vật lớn nhanh như thổi thế !
Lòng Hạ Sơ Kiến rối bời.
Trần Ngôn Quân và Giang Thắng chạy một mạch nãy giờ nên khát khô cả cổ.
Thấy quả Bích Ngọc nổi tiếng nhiều nước ngọt mát, họ kìm mỗi hái một quả, lau qua bằng khăn giấy vô trùng c.ắ.n một miếng.
Mắt Trần Ngôn Quân sáng rực lên: “Oa! Nhiều nước thật! Ngon quá mất!”
“ tuyên bố! Đây là quả Bích Ngọc ngon nhất từng ăn!”
Giang Thắng ăn lấy ăn để, miệng nhồm nhoàm : “Đây chính là hương vị của quả Bích Ngọc ? Hèn chi đắt thế, đáng đồng tiền bát gạo thật!”
Ở Đế quốc Bắc Thần, quả Bích Ngọc coi là loại trái cây khá quý giá, với mức giá mà tầng lớp lao động bình thường chỉ dám mua một quả dịp lễ tết để cả nhà cùng nếm thử cho mùi vị.
Chỉ những gia đình đại phú đại quý mới thực sự coi quả Bích Ngọc là trái cây ăn hàng ngày.
Hơn nữa đây loại trái cây tầm thường, mà là loại cực kỳ sang chảnh, thể diện.
Trần Ngôn Quân xuất quý tộc, từng ăn quả Bích Ngọc ở Đế quốc Bắc Thần, nhưng tất cả quả từng ăn cộng cũng ngon bằng quả !
Thấy hai ăn ngon lành, các thành viên khác cũng tiến lên hái mỗi một quả ăn thử.
Chỉ Hạ Sơ Kiến là ăn.
Tuy nhiên cô cũng hái hai quả bỏ ba lô.
Cô kẻ đang giở trò gì, trong lòng thấy khó chịu thì đương nhiên sẽ chiếm hời của đối phương nữa.
Ăn xong quả Bích Ngọc, tiếp tục lên đường.
Lần bao xa, liên tiếp phát hiện một loài thực vật quý hiếm.
Tống Bảo Thái sung sướng chạy chạy , dùng cuốn "Bách khoa thư thực vật" mà đội thám hiểm phát cho để giám định giúp .
“Của là Đế Nữ Tang (Dâu Con Gái Vua), dùng t.h.u.ố.c thể trói c.h.ặ.t trái tim yêu đấy!”
“Của là Bạt Khế (Kim Cang Đằng), ở nước tuyệt chủng cả vạn năm , chỉ còn ghi chép trong sách cổ thôi.”
Thư Sách
“Của là Triều Thiên T.ử (Hướng Về Thiên Tử), cũng là loài thực vật trong truyền thuyết, giải bách độc, thật giả.”
...
Tống Bảo Thái như chuột sa hũ nếp, vui vẻ chạy lăng xăng khắp nơi giới thiệu về những loài thực vật quý hiếm tìm .
Hạ Sơ Kiến thu thập bất kỳ cây nào.
Cô chỉ đang suy nghĩ, những loài thực vật quý hiếm tìm thấy hôm nay tuy cũng quý giá, nhưng đều ghi chép trong tài liệu công khai của Đế quốc Bắc Thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-856-mang-bao-boi-den.html.]
Dù tuyệt chủng nhiều năm nhưng là dấu vết.
Còn những loài thực vật quý hiếm họ tìm thấy mấy ngày thì từng xuất hiện trong lịch sử Đế quốc Bắc Thần, cũng bất kỳ ghi chép nào...
Chỉ cuốn "Dị Thảo Tập" trong tay Thu T.ử Ninh là ghi chép.
Vậy cũng , cuốn "Dị Thảo Tập" của nhà họ Thu từ mà ?
Hạ Sơ Kiến cảm thấy nên thảo luận chuyện với Hoắc Ngự Sân, nhưng rõ ràng Hoắc Ngự Sân nhiệm vụ khác, mấy ngày nay thoắt ẩn thoắt hiện, chẳng chạy .
Hạ Sơ Kiến trầm ngâm suy nghĩ dạo mục đích trong rừng.
Đột nhiên, một tiếng "gù gù" vang lên.
Hạ Sơ Kiến theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy một con Sư Thứu Hải Đông Thanh đang cách cô xa.
Thấy cô sang, con Sư Thứu thả cây thực vật đang ngậm trong mỏ xuống đất, dang cánh bay .
Thân hình nó to lớn như , khi dang cánh bay tạo một luồng gió mạnh.
nó cẩn thận, tránh để gió thổi bay cây thực vật đất.
Hạ Sơ Kiến tò mò bước tới, dùng camera mũ giáp chụp hình dáng cây thực vật đó mới cúi xuống nhặt lên.
Đây là cây thực vật Sư Thứu mang đến, Hạ Sơ Kiến nghĩ chắc là độc.
Nếu độc thì con Sư Thứu c.h.ế.t ngắc .
Cô quan sát kỹ cây thực vật , phát hiện đó thế mà là một đoạn Thiên Ma Đằng!
Vẫn còn nguyên rễ, ở rễ còn dính chút đất mùn màu vàng...
Trong lòng Hạ Sơ Kiến khẽ động, lập tức lấy túi bảo quản thực vật , lén giấu đoạn Thiên Ma Đằng .
Đoạn Thiên Ma Đằng ngắn hơn nhiều so với cây mà đội cô tìm đó.
qua thì vẻ to hơn cả đống rễ cây ...
Hạ Sơ Kiến từng ý định lén giữ một đoạn mang về cho cô nghiên cứu.
đó là do cả đội cùng tìm , cô thể ích kỷ như nên cuối cùng vẫn nộp hết để tính điểm.
Lần , cô giữ , vì đây là quà Sư Thứu tặng riêng cho cô.
Hạ Sơ Kiến nhận lấy thản nhiên.
Cô về phía khu rừng phía , đó là hướng trung tâm hòn đảo, rừng cây rậm rạp hơn, càng sâu trong càng tối tăm, ánh nắng cũng lọt qua nổi.
Hạ Sơ Kiến ngại đó.
Cô định rời thì tiếng "gù gù" từ trời vọng xuống.
Con Sư Thứu Hải Đông Thanh về.
Hạ Sơ Kiến: "..."
Tên chơi trốn tìm với cô đấy ?
Hạ Sơ Kiến im nó.
Kết quả con Sư Thứu thả những cây thực vật đang ngậm trong mỏ xuống.
Lần là hai cây.
Một cây tỏa làn sương mù màu tím, làn sương như tạo thành một chiếc vương miện bao quanh cây.
Đây chính là T.ử Vụ Quan Miện.
Hạ Sơ Kiến vốn thứ , nhưng khi các đội tìm kho báu nộp vật phẩm thu thập , Bộ chỉ huy lập một bảng xếp hạng kênh công cộng.
Sắp xếp thứ hạng các vật phẩm dựa độ quý hiếm và điểm .
Đây chính là T.ử Vụ Quan Miện thứ tư bảng xếp hạng.
Cây thực vật quý hiếm mà Đội Tìm Kho Báu 7 thu thập , bảng xếp hạng còn chú thích: đây là loài thực vật mọc trong tổ rồng thần thời viễn cổ, chứa đựng lời chúc phúc của rồng thần.
Chỉ những đại khí vận và khí chất cao quý bẩm sinh mới may mắn sở hữu một cây T.ử Vụ Quan Miện.
Hạ Sơ Kiến ý định gì đặc biệt với cây , chỉ thấy nó khá .
Nếu trồng trong trang viên nhà thì sẽ hợp với cây Cỏ T.ử Lan Bồ Đề.
Giờ thấy Sư Thứu mang đến cho , trong lòng cô cũng thấy cảm kích.
Cây còn chính là Dương Xỉ Vảy Rồng.
Sự quý giá của thứ thì khỏi cần bàn cãi nữa.
Hạ Sơ Kiến mỉm gật đầu, một tiếng "cảm ơn".
Sau đó con Sư Thứu bay lên trung.
Tiếp đó, nó còn vài nữa, lượt mang đến cho Hạ Sơ Kiến vài loại thực vật lạ mà cô tên.
Một loại là cây non, chỉ cao chừng mười centimet nhưng đủ rễ, và lá...
Một loại là cỏ màu đỏ, lá trông như lông vũ của loài chim nào đó, cầm trong tay thấy ấm áp, tác dụng gì.
Còn một loại cỏ càng kỳ lạ hơn, nó chỉ một chiếc lá, nhưng chiếc lá đó hình dạng như chiếc chìa khóa.
Cuối cùng, thứ nó mang đến cho cô là một mặt dây chuyền bằng loại gỗ gì đó rõ.
Màu tím sẫm thuần khiết, bên còn tỏa vầng sáng màu tím mờ ảo, là loại gỗ cực kỳ đắt tiền.
Và hình dáng của mặt dây chuyền chính là hình một con Sư Thứu Hải Đông Thanh.
Tuy nhiên điêu khắc khá thô sơ, nếu Hạ Sơ Kiến đoán nhầm thì chắc là do chính con Sư Thứu dùng mỏ mổ từng chút một mà thành.
Tuy thô sơ nhưng cũng vài phần cổ kính.
Đặc biệt là chỏm lông vàng nổi bật trán, trông giống nó...
Hạ Sơ Kiến: "..."