Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 846: Bọn họ xứng sao?
Cập nhật lúc: 2026-01-19 07:26:05
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đó Hạ Sơ Kiến là phát hiện , nhưng đó là mất dấu.
Chẳng lẽ là do Thiển Trường Tín phát hiện, đ.á.n.h rắn động cỏ, mới xảy chuyện ngoài ý ?
Tông Nhược Ninh tra cứu tài liệu, rõ giá trị của Lộc Thục.
Anh lập tức : “Các thành viên đội Tìm Kho Báu 2, sáng mai khoan hãy thám hiểm, đến Bộ chỉ huy , chúng chuyện hỏi.”
Sam Cảnh Thắng thì cuống.
Mặc dù chắc chắn lúc đó ngoài, ai Thiển Trường Tín gặp nạn thế nào.
các thành viên trong đội đều là cuối cùng thấy Thiển Trường Tín.
Nhỡ nhà trường máy phát hiện dối thiết tương tự, chẳng sẽ tự khai hết ?
Hắn tuyệt đối thể để nắm thóp !
Sam Cảnh Thắng c.ắ.n răng : “Tại đợi đến ngày mai? Chẳng lẽ hôm nay nhà trường phái tìm ?”
“Trường Tín quân là con trai quý tộc của Đông Thiên Nguyên Thần Quốc chúng , hơn nữa năng lực xuất chúng, ai thế !”
“Chúng tham gia hoạt động thám hiểm của các , dù ký thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm, nhưng bây giờ mất tích, các đợi đến ngày mai mới cho tìm ?!”
“Không thấy là quá muộn ?!”
Hạ Sơ Kiến nhịn cũng lên tiếng kênh công cộng: “Sam Cảnh Thắng, còn mặt mũi phàn nàn là quá muộn .”
“Các phát hiện Thiển Trường Tín mất liên lạc từ chiều, nếu lúc đó báo ngay cho giáo viên thì đến nỗi kéo dài tới tận bây giờ.”
“Nguyên nhân thực sự của chuyện là do các cố tình trì hoãn thời gian, đổ cho nhà trường?”
Vừa thấy Hạ Sơ Kiến là Sam Cảnh Thắng đỏ mắt, bao nhiêu thù mới hận cũ cùng ùa về.
Hắn nghĩ đến chuyện đám thú hoang đó thực chất là do Hạ Sơ Kiến chọc , mà cô chẳng hề hấn gì, trong lòng vô cùng khó chịu.
Lại thêm chuyện và cô cùng lúc phát hiện thực vật quý hiếm, nhưng cô quấy rối khiến trắng tay, càng nghĩ càng tức điên.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y, lớn tiếng : “Hạ Sơ Kiến, cô đừng giọng điệu mỉa mai đó! nghi ngờ sự mất tích của Thiển Trường Tín liên quan đến cô đấy!”
Hạ Sơ Kiến ngờ chỉ thuận miệng một câu mà chụp cho cái mũ to đùng như thế.
Hạ Sơ Kiến sa sầm mặt, bình tĩnh , thản nhiên : “Sam Cảnh Thắng, luôn thói quen đổ cho khác.”
“Anh thấy nên tự kiểm điểm bản ? Đồng đội của mất tích thì liên quan gì đến ?”
Sam Cảnh Thắng nghiến răng nghiến lợi: “Sao liên quan đến cô?!”
“Chính cô dụ dỗ chúng phát hiện đám thú đó, để Thiển Trường Tín một đuổi theo mới mất liên lạc!”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô cái logic vớ vẩn của Sam Cảnh Thắng chọc cho bật : “Hả? dụ dỗ các phát hiện đám thú đó á? Sao nhỉ? Hơn nữa tại thế?”
“Nếu là động vật quý hiếm, chắc chắn sẽ giữ cho đội , việc gì dụ các đến đó?”
Sam Cảnh Thắng : “Cô cố ý đấy! Cô đám thú đó nguy hiểm nên dám động , tuồn tin tức qua đồng đội của cô để dụ chúng !”
Hắn đang cố tình bóp méo sự thật.
Tin tức nhận về Lộc Thục, mà là về thực vật quý hiếm.
Và cũng chính vì họ lén lút ngóng tin tức của Hạ Sơ Kiến, cố tình bám đuôi cô, Thiển Trường Tín mới tình cờ thấy Lộc Thục.
Lúc , trong lòng Hạ Sơ Kiến chùng xuống. Chẳng lẽ trong đội của cô “tay trong” của Sam Cảnh Thắng?
Sẽ là ai đây?
Cô nheo mắt, ánh mắt lướt qua Phạn Thụy Ti.
Người cô nghi ngờ đầu tiên đương nhiên là Mạch Úc Thác và Phạn Thụy Ti đến từ Lớp Liên kết Tinh tế.
Phạn Thụy Ti căng thẳng : “Không ! Hạ đội, tuyệt đối liên lạc với bên đó!”
Hạ Sơ Kiến cô một cái kênh công cộng: “Sam Cảnh Thắng, đừng hòng chia rẽ nội bộ.”
“ tin tưởng đồng đội của , sẽ bỏ rơi bất kỳ ai, càng bao giờ dùng đồng đội bia đỡ đạn cho !”
Câu của cô chọc trúng nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng Sam Cảnh Thắng.
Hắn từng dùng Thạch Tỉnh Hiếu bia đỡ đạn một , giờ Hạ Sơ Kiến nhắc chuyện chẳng khác nào ám chỉ rằng thể dùng đồng đội bia đỡ đạn nữa...
Mặc dù Hạ Sơ Kiến chỉ đoán mò mà trúng phóc, nhưng Sam Cảnh Thắng cô đoán bừa, sợ đến mức run rẩy.
Hắn lo lắng liệu Hạ Sơ Kiến thoắt ẩn thoắt hiện tình cờ cảnh dùng Thiển Trường Tín bia đỡ đạn !
Và đang chờ tự chui đầu rọ!
Môi Sam Cảnh Thắng run rẩy, mặt đỏ bừng vì tức giận tột độ, : “Hạ Sơ Kiến, cô ngậm m.á.u phun !”
Hạ Sơ Kiến nhún vai: “ chỉ thôi, kích động thế gì? Chẳng lẽ trúng tim đen của ?”
Sam Cảnh Thắng khua tay múa chân gào lên: “Cô chính là ngứa mắt với Đông Thiên Nguyên Thần Quốc chúng !”
“Cô đang tìm cơ hội g.i.ế.c từng chúng !”
“Đám thú hoang đó là do cô cố ý dụ chúng đến!”
“Trường Tín quân là con nhà nòi, thợ săn lão luyện! Cậu còn thoát khỏi đám thú đó, thì ngoài việc là cái bẫy do cô giăng , còn thể là gì nữa?!”
Hạ Sơ Kiến một tràng xối xả của cho cạn lời.
Bởi vì cô đúng là ngứa mắt với đám Đông Thiên Nguyên Thần Quốc thật.
Nếu cơ hội, cô cũng cho bọn họ đời nhà ma thật.
dùng Lộc Thục để dụ bọn họ...
Bọn họ xứng ?
Mạng của mấy tên cộng , trong lòng Hạ Sơ Kiến cũng quan trọng bằng đàn Lộc Thục .
Hạ Sơ Kiến còn chẳng nỡ hại đàn Lộc Thục, đời nào để cái đám Đông Thiên Nguyên Thần Quốc vô nhân tính tiếp cận chúng?
Cô nheo mắt, định mở miệng phản bác thì Tông Nhược Ninh lên tiếng.
Anh bình tĩnh : “Đàn thú đó gọi là Lộc Thục, là loài động vật tuyệt chủng trong truyền thuyết thượng cổ ở các tinh hệ bên ngoài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-846-bon-ho-xung-sao.html.]
Hoắc Ngự Sân xong việc, liếc kênh công cộng của đội thám hiểm, kết quả thấy hai chữ Lộc Thục...
Lông mày khỏi giật giật.
Lộc Thục, ở đây thế mà Lộc Thục?!
Hoắc Ngự Sân nhịn gửi tin nhắn riêng cho Hạ Sơ Kiến.
[Hoắc Ngự Sân]: Cô thực sự thấy Lộc Thục ? Sao cô đó là Lộc Thục?
[Hạ Sơ Kiến]: Hoắc soái, đó là Lộc Thục, nãy thầy Tông mới đấy chứ. Sao thế? Hoắc soái cũng Lộc Thục ? Hứng thú với nó ?
[Hoắc Ngự Sân]: Lộc Thục vô cùng quý hiếm, cô còn tìm nó ?
[Hạ Sơ Kiến]: Rất tiếc, để mất dấu chúng .
Hoắc Ngự Sân gì nữa.
Tông Nhược Ninh đang kênh công cộng: “Giá trị của Lộc Thục kém gì một nền văn minh thất lạc.”
“Hạ Sơ Kiến quả thực phát hiện chúng, cũng báo cáo với .”
“ đó, em để mất dấu đàn thú , cũng báo với .”
“ với Hạ Sơ Kiến rằng đàn thú quý giá đến mức nào, em thể nào từ bỏ chúng để dâng tận miệng cho đội Tìm Kho Báu 2 các em .”
“Còn nữa, quan trọng hơn là, Lộc Thục là loài ăn cỏ, hiền lành, bao giờ tấn công con .”
“Ngay cả khi con tấn công, chúng cũng chỉ bỏ chạy chứ hề phản kháng.”
“Cho nên nếu Thiển Trường Tín đuổi theo Lộc Thục, thể nào mất tích vì Lộc Thục tấn công .”
“Chắc chắn xảy chuyện gì khác mà chúng .”
“Đội Tìm Kho Báu 2, nếu các em đợi đến sáng mai mới giải trình rõ ràng chuyện , thì thể nhân lúc rõ mặt .”
“Mọi cùng suy nghĩ, thể tìm manh mối gì đó.”
Các thành viên đội Tìm Kho Báu 2 lúc cũng nhận tính nghiêm trọng của vấn đề, ai cũng rũ bỏ hiềm nghi, nên lượt kể tình hình lúc đó.
Sau đó phát hiện , hóa Sam Cảnh Thắng cùng Thiển Trường Tín rời để đuổi theo đàn Lộc Thục.
Vậy nên, Sam Cảnh Thắng mới là cuối cùng thấy Thiển Trường Tín.
Trên kênh công cộng, thi đưa giả thuyết, đều cho rằng sự mất tích của Thiển Trường Tín liên quan đến Sam Cảnh Thắng.
Thư Sách
Sam Cảnh Thắng hoảng sợ tức giận, nhịn : “Lúc đó cũng theo kịp Trường Tín quân!”
“Cậu chạy nhanh quá! tụt phía !”
“Làm còn ai khác thấy ? Dựa mà là cuối cùng thấy ?”
“Hạ Sơ Kiến cơ giáp thế hệ 2, cô chạy nhanh hơn bất kỳ ai! Biết cô mới là cuối cùng thấy Trường Tín quân thì ?!”
Các thành viên trong đội của Hạ Sơ Kiến cũng nhao nhao lên tiếng bênh vực.
“Sam Cảnh Thắng, đúng là bịa chuyện ngượng mồm!”
“Theo thời gian các Thiển Trường Tín mất liên lạc, lúc đó Hạ đội đang cùng chúng thu thập thực vật hoang dã!”
“Chúng gặt hái, tuốt hạt, phơi nắng, công đoạn nào mà chẳng tốn thời gian?!”
“Anh tưởng đội chúng giống đội các , khác cắm đầu việc còn đội trưởng thì mát ăn bát vàng chắc?!”
“Chúng còn video bằng chứng đây , chứng minh lúc đó Hạ đội đang ở cùng chúng !”
Nếu là Hạ Sơ Kiến, cô sẽ “tự chứng minh sự trong sạch” như .
Làm thế là rơi bẫy của đối phương.
Cách hơn là khi đối phương đưa một vấn đề, bạn cũng ném một vấn đề khác, chứ để cuốn mạch suy nghĩ của họ.
thấy đồng đội nhiệt tình chứng cho , trong lòng cô cũng thấy vui.
Nên cô ngăn cản sự nhiệt tình của .
Nhìn phía Sam Cảnh Thắng, ai nấy đều vội vàng vạch rõ ranh giới với , một ai chứng cho .
Lúc , khanh khách : “Chuyện gì khó ? Tranh cãi gì cho mệt, cứ cho Sam Cảnh Thắng và Hạ Sơ Kiến cùng lên máy phát hiện dối là ngay ai mà... Hi hi...”
Lại là tiếng “hi hi”.
Hạ Sơ Kiến là ngay ai.
Chính là Thu T.ử Ninh, gây sự với cô lúc chập tối.
Thu T.ử Quân trừng mắt Thu T.ử Ninh, : “Chuyện liên quan đến em, em đừng lung tung.”
Thu T.ử Ninh bĩu môi khinh khỉnh: “Có cách đơn giản mà dùng, chỉ võ mồm, em đang hiến kế cho đấy chứ?”
“Thôi bỏ , thì em cũng chẳng thèm !”
Nói xong cô về phòng Thu T.ử Quân xuống.
Vốn dĩ cô tàu bay riêng, nhưng đêm đầu tiên ở hành tinh xa lạ , cô ở một nên mò sang chỗ Thu T.ử Quân.
Thu T.ử Quân vội vàng xin Hạ Sơ Kiến kênh công cộng: “Bạn Hạ, xin nhé, em họ năng lung tung, mắng nó .”
Hạ Sơ Kiến : “Không , liên quan đến bạn, Thu tiểu thư cần chịu trách nhiệm cho lầm của khác.”
Câu khiến Thu T.ử Ninh tức đến mức bật dậy khỏi giường.