Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 845: Chuyện đã xảy ra
Cập nhật lúc: 2026-01-19 07:26:03
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Ngôn Quân robot thám hiểm Tiểu Phi của đội họ sớm thế linh kiện và tìm họ .
Tiếc là nó phân công ở trông coi doanh trại bên đảo Thôn Bóng Tối, thám hiểm cùng họ.
Bây giờ các đội khác đều robot thám hiểm, chỉ riêng đội , e rằng sẽ khiến đội rơi thế yếu.
Thế nhưng khi nhận hết robot thám hiểm của , Trần Ngôn Quân phát hiện vẫn còn một con robot thám hiểm trơ trọi một , đợi đến nhận.
Trần Ngôn Quân dụi mắt.
“Ủa? Đây chẳng là Tiểu Phi ?!”
Cậu vô cùng ngạc nhiên, nó cũng theo đám robot thám hiểm tới đây ?
Chẳng đám robot từ tàu thám hiểm ngoài tầng khí quyển xuống ?
Trần Ngôn Quân vội bước tới, hỏi: “Tiểu Phi? Sao em đến đây?”
Giọng điện t.ử tổng hợp của robot thám hiểm Tiểu Phi vẫn thật thà chất phác như khi.
Nó : “Anh Trần, Tiểu Phi là robot thám hiểm, cũng chịu sự chỉ huy thống nhất của đội thám hiểm.”
“Đội thám hiểm đồng ý cho robot thám hiểm theo, nên Tiểu Phi cũng cùng.”
Trần Ngôn Quân nhận sự lập lờ trong câu trả lời của Tiểu Phi.
Cậu chỉ thấy vui mừng, đội robot thám hiểm, đội cũng !
Như thì lo tụt hậu nữa !
Trần Ngôn Quân hớn hở : “Đến là ! Đến là !”
“À đúng , chúng cũng tàu bay , đều ở tàu bay.”
Tiểu Phi : “Thế thì quá, ở tàu bay thoải mái hơn ở trong lều.”
Trần Ngôn Quân hỏi: “Em cũng lều trại ? Em dựng lều ?”
Tiểu Phi đáp: “Tiểu Phi là robot thám hiểm, kỹ năng sinh tồn nơi hoang dã đều học qua, dựng lều chứ ạ.”
Trần Ngôn Quân ha hả: “Vậy xem kỹ năng sinh tồn của Tiểu Phi thế nào nhé!”
“Tiểu Phi, em , hôm nay chúng thu hoạch nhiều lắm nhé!”
“Chỉ mong tàu bay theo để cất đồ kho chứa.”
Cậu thấy nhiều quân nhân mặc đồng phục từ hai chiếc tàu bay bước xuống.
Robot thám hiểm Tiểu Phi cạnh Trần Ngôn Quân, tư thế y hệt những robot khác, chẳng điểm nào khác biệt.
Trần Ngôn Quân những quân nhân lượt bước xuống, tặc lưỡi: “Xem nơi quan trọng thật đấy, thêm nhiều đến thế ...”
Cậu dẫn Tiểu Phi về doanh trại của đội .
Hạ Sơ Kiến thấy Tiểu Phi đến cũng ngạc nhiên, vội chạy tới hỏi: “Tiểu Phi, em đến đây?”
Trần Ngôn Quân : “Đi cùng hai chiếc tàu bay đấy, họ mang hết robot thám hiểm của đến, chắc là sửa xong .”
Hạ Sơ Kiến nheo mắt.
Cô Tiểu Phi khác biệt.
Linh kiện của Tiểu Phi thế từ , nó tự từ ngoài tầng khí quyển xuống hòn đảo Thôn Bóng Tối.
Lúc đó, đám robot thám hiểm mới đến vẫn còn đang chờ thế linh kiện tàu thám hiểm ngoài tầng khí quyển...
Vậy thì Tiểu Phi thể cùng đám robot cùng một chuyến tàu bay ?
Hạ Sơ Kiến dò hỏi: “... Hai chiếc tàu bay ghé qua doanh trại ở hòn đảo cũ của chúng ?”
Màn hình mắt của Tiểu Phi lóe lên một tia sáng đỏ.
Hạ Sơ Kiến hiểu ý, hỏi thêm nữa.
Đợi Trần Ngôn Quân khỏi, cô mới thì thầm hỏi: “Tiểu Phi, rốt cuộc em đến đây bằng cách nào?”
Tiểu Phi cũng hạ thấp giọng điện t.ử tổng hợp, thì thầm: “... Tiểu Phi tự bay tới.”
Sau đó nó cho Hạ Sơ Kiến xem một đoạn video.
Hóa nó tự bay từ doanh trại Thôn Bóng Tối sang đây.
Bay đến nơi, nó lặng lẽ nấp ở bờ biển chờ đợi.
Đợi đến khi đám robot thám hiểm xuống tàu, nó mới len lén trộn giữa đám đông.
Lúc chẳng ai để ý xem đám robot thám hiểm bao nhiêu con.
Dù cũng chở đến đây , đều rời khỏi khoang tàu bay, miễn thiếu là .
Ai rảnh mà quản xem thừa một con ?
Tiểu Phi dùng cách , lợi dụng thời điểm để khiến lầm tưởng nó cùng đám robot .
Tất nhiên, cách chỉ qua mặt những chuyện.
Còn những thành viên trong đội cô, ai cũng Tiểu Phi ở doanh trại Thôn Bóng Tối chứ tàu thám hiểm, nên thể lừa họ.
Tiểu Phi đành thú thật với Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến xem xong video những trách nó mà còn khen ngợi sự nhanh trí của nó: “Tiểu Phi giỏi quá!”
“Chúng thực sự cần em giúp một tay, như chị thể cùng Tiểu Phi dò đường !”
Màn hình mắt của Tiểu Phi nhấp nháy những tia sáng xanh đỏ đan xen, thể hiện sự vui sướng.
Hạ Sơ Kiến dẫn Tiểu Phi một phòng trống.
Lúc Hoắc Ngự Sân ở đây.
Khi hai chiếc tàu bay hạ cánh, Bộ chỉ huy thám hiểm gọi .
Vì trạm phát sóng tạm thời ở đây là do sửa chữa, nên cũng giúp kiểm tra xem tính năng của hai chiếc tàu bay cải thiện .
Hạ Sơ Kiến hỏi Tiểu Phi: “Em ở cùng Đại sư Triều ?”
Cái đầu của Tiểu Phi lắc như rang lạc, từ chối: “Không cần ạ, Tiểu Phi thể gác ngoài phòng Hạ đội.”
Hạ Sơ Kiến : “Sao thể để em gác ...”
Cô tiếp: “Nếu em ngại thì buổi tối thể phòng chị nghỉ ngơi.”
“ chúng cũng sẽ phiên trực đêm.”
Tiểu Phi kiên quyết: “Tiểu Phi cần ngủ, cứ để Tiểu Phi trực bên ngoài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-845-chuyen-da-xay-ra.html.]
Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ thấy cũng .
Robot thám hiểm của các đội khác thể trực đêm vì chúng chương trình chuyên dụng đó.
Hạ Sơ Kiến Tiểu Phi thì khác.
Với khả năng của nó, trực đêm chỉ là chuyện nhỏ.
Hạ Sơ Kiến mở màn hình ảo, gửi tin nhắn kênh chung của tiểu đội.
[Hạ Sơ Kiến]: Trước đó Tiểu Phi đến, nên bàn phiên trực đêm tàu bay.
[Hạ Sơ Kiến]: Giờ Tiểu Phi , nó xung phong trực đêm, cần chia ca nữa.
Mọi thấy tin nhắn thì mừng rỡ, thi khen ngợi Tiểu Phi hết lời trong nhóm chat.
Hạ Sơ Kiến , gửi thêm một tin nhắn nữa.
[Hạ Sơ Kiến]: Hôm nay đều mệt , họp hành gì nữa. Sáng mai ăn sáng xong chúng sẽ bàn bạc kế hoạch hành động tiếp theo.
Tất cả đều tán thành.
Hạ Sơ Kiến lấy một ống dịch dinh dưỡng cao cấp , chậm rãi uống.
Lúc , Phạn Thụy Ti thấy một tin nhắn từ Mạch Úc Thác gửi đến đồng hồ quang não của .
[Mạch Úc Thác]: Thụy Ti, bên đội Tìm Kho Báu 2 của Lớp Liên kết Tinh tế hình như một sinh viên mất tích, là Thiển Trường Tín của Đông Thiên Nguyên Thần Quốc.
[Phạn Thụy Ti]: Hả?! Sao mất tích?! Đội của ? Họ đợi về cùng ?
[Mạch Úc Thác]: Cụ thể tớ cũng rõ, Đốn Lực Hành và Ka Mi hối hận , chung đội với Sam Cảnh Thắng nữa, sang đội chúng , hỏi tớ xem đội còn nhận ...
Phạn Thụy Ti nhịn thành tiếng.
Cô sang phòng Hạ Sơ Kiến, hỏi: “Hạ đội, đội còn nhận ?”
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: “Đã bắt đầu mấy ngày , dù thì nhà trường cũng chẳng đồng ý .”
Phạn Thụy Ti bèn kể tin tức nóng hổi mà Mạch Úc Thác báo cho Hạ Sơ Kiến .
Lúc Hạ Sơ Kiến mới chuyện Thiển Trường Tín mất tích.
Cô nhíu mày: “Nhà trường ?”
Phạn Thụy Ti hỏi Mạch Úc Thác.
Mạch Úc Thác đang chat riêng với Đốn Lực Hành và Ka Mi.
Cậu vội hỏi họ.
Kết quả Đốn Lực Hành và Ka Mi đều bảo nhà trường vẫn ...
Nghe đến đây, Hạ Sơ Kiến cạn lời, nhưng tò mò: “Chẳng lẽ nhà trường điểm danh ?”
Phạn Thụy Ti : “Không nữa, ít nhất thì đều bận tìm chỗ đỗ tàu bay, cũng điểm danh nữa .”
Vài phút khi cuộc trò chuyện kết thúc, nhà trường quả nhiên bắt đầu điểm danh.
Từng đội tìm kho báu bắt đầu báo cáo sĩ .
Không chỉ mỗi gửi tin xác nhận, mà còn mở video kênh chung để giáo viên phụ trách điểm danh ghi .
Quả nhiên, khi đến lượt đội Tìm Kho Báu 2, giọng giáo viên trở nên nghiêm khắc: “Sáng nay lúc xuất phát đội các em mười , giờ chỉ còn chín, còn ?”
“Thiển Trường Tín ?”
Hỏi hỏi mấy , khuôn mặt đầy vẻ chắc chắn của Sam Cảnh Thắng mới hiện lên màn hình ảo của kênh chung.
Hắn bối rối : “Chiều nay Trường Tín quân phát hiện một đàn động vật quý hiếm nên đuổi theo .”
“Chúng em đuổi theo thì thấy nữa.”
“Bọn em giỏi săn b.ắ.n nên dám sâu , chỉ liên tục nhắn tin bảo tự về.”
Thư Sách
“ mãi đến giờ, trời tối mà vẫn thấy về.”
Sau đó lo lắng : “... Liệu Trường Tín quân gặp chuyện may ? Chúng em nên tìm ạ?”
Giáo viên tức đến méo cả mũi.
Thầy lạnh lùng : “Mất liên lạc từ chiều mà báo cáo sớm?!”
“Cậu đuổi theo con gì? Các em manh mối nào ?”
Sam Cảnh Thắng ngập ngừng: “Trường Tín quân đó là loài động vật từng thấy ở tinh hệ Bắc Thần, vằn hổ, đầu trắng, giống ngựa nhưng chắc chắn ngựa.”
“Bọn em nghi ngờ loài vật tấn công nên mới mất liên lạc.”
Hạ Sơ Kiến thì giật thót tim.
Đây chẳng là Lộc Thục ?!
Sau đó Sam Cảnh Thắng còn đưa tấm ảnh chụp qua ống nhòm quân dụng mà Thiển Trường Tín chia sẻ với họ lên màn hình ảo để bằng chứng.
Hạ Sơ Kiến xác nhận con vật quý hiếm mà Thiển Trường Tín nhắm tới chính là Lộc Thục.
Lộc Thục rõ ràng là loài ăn cỏ hiền lành, thể tấn công Thiển Trường Tín?
Hay là Thiển Trường Tín định hại chúng nên chúng tự vệ?
Hạ Sơ Kiến cảm thấy lũ Lộc Thục thà bỏ chạy còn hơn là “tự vệ”...
Hạ Sơ Kiến nghĩ mãi .
Còn Tông Nhược Ninh thấy tấm ảnh cũng hiểu ngay vấn đề.
Thiển Trường Tín cũng phát hiện Lộc Thục !