Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 842: Vật hiếm thì quý

Cập nhật lúc: 2026-01-19 04:42:58
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiển Trường Tín dám phản bác lời của Sam Cảnh Thắng.

Cậu lẳng lặng vươn cổ tay , lấy một tờ khăn ướt, lau sạch chất lỏng đó lượt bôi lên cổ tay các đồng đội.

Mặc dù ghét cái mùi , nhưng họ cũng hàng .

Không còn nghi ngờ gì nữa, thứ quả thực thể che giấu thở con , đối với thợ săn nơi hoang dã mà , đây tuyệt đối là bảo bối.

Sau khi lau sạch chất lỏng hai cổ tay và bôi cho đồng đội xong, Thiển Trường Tín mới tìm một con suối nhỏ gần đó, rửa sạch chất lỏng cổ và trán .

Chỉ để chất lỏng ở hai mắt và hai bên cánh mũi, cảm thấy những chỗ là bắt buộc.

Chỉ là khỏi bao lâu, mặt suối nhỏ đó, từng con cá c.h.ế.t từ từ nổi lên.

Dòng suối cũng dần đổi màu, chảy về một nơi vô định.

Ở nơi họ thấy, nước suối thẩm thấu xuống sâu trong lòng đất, mùi hương đó như đ.á.n.h thức một sự tồn tại nào đó.

“Gào ——!”

Một tiếng rít vang lên, vọng từ sâu trong lòng đất.

Thư Sách

Tiếng gầm rú lớn, ai thấy.

Lúc , đội Tìm Kho Báu 2 của Sam Cảnh Thắng bàn bạc xong phương án vây bắt con thú .

Sam Cảnh Thắng : “Chúng thử , hiện tại chúng thể tiếp cận con vật đó trong phạm vi năm mươi mét.”

“Gần hơn nữa thì thể , cũng thể .”

“Chúng cần thử nghiệm thêm.”

“Chi bằng và Trường Tín quân tiên phong, xem thể tiếp cận con vật đó .”

“Nếu , các hãy bao vây từ các hướng khác.”

“Mọi cùng lúc tung lưới, chắc chắn sẽ bắt nó.”

Mọi đều gật đầu đồng ý, dõi theo bóng lưng Sam Cảnh Thắng và Thiển Trường Tín rời .

...

Lần , Sam Cảnh Thắng và Thiển Trường Tín bò rạp bãi cỏ, mò mẫm đến vị trí cách con Lộc Thục đang ăn cỏ đầy mười mét.

Đột nhiên, con Lộc Thục ngẩng phắt đầu lên, cái đầu đầy lông tơ trắng dáo dác quanh, mũi liên tục phập phồng, rõ ràng là ngửi thấy mùi gì đó.

Thế nhưng nó bỏ chạy ngay như những ngửi thấy mùi đây.

Tuy nhiên, cái mùi rõ ràng cũng chẳng dễ chịu gì.

Sau khi hít sâu thêm một , nó bỗng nhiên bật nhảy lên thật cao.

Nó nhảy cao đến mức như vọt lên tận ngọn cây.

Ngay giữa trung, nó phát một tràng tiếng kêu, như đang hát về một hướng nào đó, nhưng tiếng hát vô cùng bi thương, khiến rơi lệ.

Thiển Trường Tín : “Nguy ! Nó đang báo tin cho đồng loại! Phải ngăn nó !”

Vừa , giơ khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa trong tay lên.

Đoàng!

Tiếng s.ú.n.g vang lên, viên đạn b.ắ.n tỉa lao vun v.út, b.ắ.n thủng một lỗ cổ con vật!

Con vật phát tiếng kêu bi ai cuối cùng, loạng choạng rơi xuống từ trung, ngã vật đất, bốn chân co giật nhắm nghiền mắt.

Sam Cảnh Thắng nổi trận lôi đình, tát bốp mồm Thiển Trường Tín, quát: “Chẳng bảo bắt sống ?!”

“Cậu b.ắ.n c.h.ế.t con duy nhất , chúng ...”

Lời còn dứt, họ thấy tiếng vó ngựa ầm ầm như sấm, tựa như thiên binh vạn mã đang lao tới từ sâu trong rừng.

Sam Cảnh Thắng ngẩng phắt đầu lên, về hướng tiếng vó ngựa vọng .

Sâu trong rừng, lá cây rậm rạp che khuất bầu trời, thậm chí kẽ hở cho ánh nắng lọt xuống.

Chính từ nơi đen tối đó, đất rung núi chuyển, cả hòn đảo như rung lên bần bật.

Trong rừng, các loài động vật nhỏ hoảng sợ chạy tán loạn khắp nơi.

Một đàn động vật hình ngựa đầu trắng vằn hổ đang gầm rú lao tới, cuốn theo bụi đất mù mịt và lá cây rơi lả tả.

Bờm trắng tung bay trong gió, cây cối nghiêng ngả vó ngựa của chúng.

Sam Cảnh Thắng kinh ngạc thốt lên: “Sao nhiều thế ! Đây còn là động vật quý hiếm nữa ?!”

Hắn đạo lý “vật hiếm thì quý”.

Bất kể là thứ gì, chỉ cần nhiều nhan nhản thì còn coi là quý hiếm nữa.

Thiển Trường Tín tái mặt, : “Thứ thực nhiều...”

Sam Cảnh Thắng tin, : “Không nhiều mà tạo khí thế rung chuyển trời đất thế ?! Cậu lừa ai đấy!”

Hắn nhảy vọt lên ngọn cây cao, giơ ống nhòm quân dụng lên quan sát kỹ phía .

Trong tầm của , tối đa cũng chỉ hơn hai mươi con, nhưng quả thực chúng đang chạy với khí thế của thiên binh vạn mã!

Tại ?!

Chúng đến để báo thù cho đồng loại Thiển Trường Tín b.ắ.n c.h.ế.t ?

Sắc mặt Sam Cảnh Thắng biến đổi liên tục.

Thế nhưng, khi đàn thú chạy qua chỗ họ, một con nào dừng để báo thù cho đồng loại đang c.h.ế.t mặt đất.

Chúng vẫn cứ chạy, tiếp tục chạy, chạy như gió, dường như phía một sự tồn tại vô cùng khủng khiếp đang truy đuổi chúng.

Sam Cảnh Thắng và Thiển Trường Tín cũng ngơ ngác hiểu gì.

Họ trơ mắt đàn thú lao tới từ xa, như gió cuốn lướt qua họ.

Hoàn để họ mắt.

Sam Cảnh Thắng ngửi ngửi mùi , vẫn là cái mùi hôi thối nồng nặc đến mức chính cũng khó mà chịu đựng nổi, dù ngửi bao nhiêu cũng thể quen .

Là do cái mùi ?

Sam Cảnh Thắng chắc chắn lắm.

Thiển Trường Tín cũng đang nhíu mày suy tư.

Chuyện là thế nào?

Cậu đầu về hướng đàn thú bỏ chạy, tim chợt đập mạnh, : “Cảnh Thắng quân, mau thôi! Đuổi theo đàn thú đó!”

Đồng thời cũng gửi tin nhắn cho các thành viên trong đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-842-vat-hiem-thi-quy.html.]

Thế là cả nhóm bám theo bước chân của Sam Cảnh Thắng và Thiển Trường Tín, chạy về hướng đàn thú bỏ trốn.

Sam Cảnh Thắng và Thiển Trường Tín chạy ở vị trí tiên phong.

Ngay khi họ đang phi như bay, lòng đất của mảnh đất , cũng một sự tồn tại nào đó đang điên cuồng lao tới.

Chẳng bao lâu , đàn thú phía đột ngột dừng bước.

Bởi vì ngay mặt chúng, lòng suối cạn bỗng nứt toác, một làn sương mù màu xanh lục sẫm bất ngờ phun từ khe nứt.

Đàn thú chạy đến đây, con nào con nấy sững sờ bãi cỏ bên bờ suối, như điểm huyệt, thể cử động.

Làn sương mù xanh lục sẫm trong nháy mắt cuốn lấy đàn thú.

Ngay trong tầm mắt của Sam Cảnh Thắng và Thiển Trường Tín, họ thấy đàn thú hình ngựa đầu trắng vằn hổ bao trùm trong làn sương mù xanh lục, cuốn lên trung.

Tiếp đó, từng bộ phận cơ thể của vài con thú liên tục rơi xuống từ giữa trung.

Máu tươi nhỏ giọt từ những cơ thể xé toạc, trong sương mù vọng từng tiếng kêu bi ai.

Bãi cỏ trống trải phía dường như trong khoảnh khắc biến thành địa ngục kinh hoàng.

Sam Cảnh Thắng và Thiển Trường Tín mà tim đập chân run, hai một cái cùng co giò bỏ chạy, đầu lao khỏi rừng cây.

Ngay khi họ đang liều mạng chạy trốn, Sam Cảnh Thắng cảm thấy miếng ngọc bội bạch ngọc n.g.ự.c đột nhiên nóng rực lên...

Nguy !

Đây là miếng ngọc bội gia truyền từ họ ngoại của , tác dụng kỳ diệu giúp tìm lành tránh dữ.

Sam Cảnh Thắng đeo miếng ngọc bội từ nhỏ, cũng từng gặp vài nguy hiểm, đều ngọc bội hóa giải .

Giờ cảm nhận cảnh báo nóng rực hơn bao giờ hết, một nguy cơ lớn hơn nữa xuất hiện.

Cùng lúc đó, cảm thấy cách đỉnh đầu xa truyền đến một luồng ác ý âm hàn khó tả.

Hắn lập tức xác định, chắc chắn là làn sương mù xanh lục sẫm !

Là làn sương mù nuốt chửng đàn thú!

Sam Cảnh Thắng chút do dự vươn tay , túm lấy Thiển Trường Tín đang chạy bên cạnh, ném mạnh về phía nguồn gốc của luồng ác ý âm hàn đầu.

Cấp độ tiến hóa gen của Sam Cảnh Thắng cao hơn Thiển Trường Tín.

Nên cú túm của khiến Thiển Trường Tín thể giãy giụa.

Thiển Trường Tín sợ hãi làn sương mù xanh lục sẫm đang cuộn tới trung, chỉ kịp thốt lên một tiếng thét ngắn ngủi hút trọn trong, thậm chí giống như đám thú bộ phận cơ thể rơi xuống.

khi hút , làn sương mù xanh lục sẫm liền ngừng di chuyển, nhanh ch.óng rút về khe nứt lòng suối.

Tiếp đó khe nứt nhanh ch.óng khép , như từng chuyện gì xảy .

...

Sam Cảnh Thắng chạy một quãng xa, cảm thấy luồng ác ý âm hàn đuổi theo nữa mới dừng thở dốc.

Hơn nữa thấy tiếng bước chân của đồng đội .

Hắn đầu , về phía nơi xảy chuyện với ánh mắt u ám.

Hắn chắc chắn, lúc đó ở đó ai khác thấy gì...

Khi đám Thi Mễ Lặc đuổi tới nơi, chỉ thấy một Sam Cảnh Thắng đang loanh quanh ở đó.

Cổ Đức Mậu vội hỏi: “Cảnh Thắng quân, Trường Tín quân ? Còn đàn thú nữa?”

Sam Cảnh Thắng dang hai tay, : “ cũng , lợi hại bằng Trường Tín quân.”

“Cậu chạy , đuổi theo , đuổi đến đây thì mất dấu .”

Họ đều Thiển Trường Tín là con nhà nòi, giỏi săn b.ắ.n.

họ nghi ngờ lời của Sam Cảnh Thắng, chỉ nhao nhao quanh, : “Phía hình như là cuối đường núi , Trường Tín quân thể nhỉ?”

Sam Cảnh Thắng cúi đầu, đ.ấ.m đ.ấ.m hai chân : “Nghỉ một lát , mệt .”

“Đợi Trường Tín quân đuổi kịp đàn thú, sẽ gửi tin nhắn cho chúng .”

Mọi cũng đều mệt, đồng loạt tán thành, xuống lấy dịch dinh dưỡng cao cấp và thức ăn mang theo bắt đầu ăn.

Phan Nam Kiệt uống xong dịch dinh dưỡng, : “ đằng rửa tay, tiện thể tìm xem nước suối , hứng một ít về uống.”

Tim Sam Cảnh Thắng thắt , theo bản năng để Phan Nam Kiệt qua đó, nhưng nghĩ thì thế lộ liễu quá...

Nên cố nhịn, gì cả.

Cứ để Phan Nam Kiệt qua đó, nếu luồng ác ý âm hàn vẫn còn, thể diễn nốt vở kịch .

...

Phan Nam Kiệt theo con đường mòn trong rừng, đến bãi cỏ đó thì phát hiện ở đây hề dấu vết gì của đàn thú.

Gần đó một dòng suối nhỏ róc rách chảy, nước trong vắt thấy đáy, còn thấy cả sỏi đá lòng suối.

Cậu khoắng tay trong nước, dòng nước mát lạnh trôi qua kẽ tay, gì bất thường.

Phan Nam Kiệt nhíu mày, quanh bốn phía.

Đây là điểm cuối của con đường mòn, phía hết đường.

Chỉ một dòng suối nhỏ và ngọn núi lớn chắn ngang.

Dòng suối chảy từ chân núi, cứ thế chảy xuôi về hạ lưu.

Phan Nam Kiệt trở chỗ cũ, hội họp với đồng đội.

Sam Cảnh Thắng liếc Phan Nam Kiệt, dò hỏi: “Cậu phát hiện gì ở đó ? Tìm thấy suối ?”

Phan Nam Kiệt lắc đầu: “Chẳng gì cả, chỉ một bãi cỏ và ngọn núi lớn.”

“Bên cạnh bãi cỏ một dòng suối nhỏ, thấy nước lạnh lắm nên chỉ rửa tay thôi.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...