Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 838: Đừng có lại gần

Cập nhật lúc: 2026-01-19 04:14:24
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến thậm chí còn hỏi Thất Lộc: "Thất Lộc, mi nhận thấy thứ gì đang theo ?"

Thất Lộc thăm dò một hồi đáp: "Phụ cận ai. Ở xa thì tính ạ?"

Hạ Sơ Kiến hỏi: "Xa bao nhiêu?"

Thất Lộc : "… Khoảng một dặm."

Hạ Sơ Kiến: "..."

"Xa quá , tính."

Nghĩ nghĩ vẫn thấy yên tâm, cô hỏi tiếp: "Có là bạn học của ?"

Thất Lộc trả lời: " , là các bạn học cùng tham gia thám hiểm ."

Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi: "Đều đến để thu thập vật tư, cùng một hướng cũng gì lạ."

" cảm nhận thứ gì đó đang rình mò , ngay gần đây thôi, tuyệt đối cách xa tận một dặm như ."

Thất Lộc dùng hệ thống quét tích hợp của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, quét qua bộ khu vực trong phạm vi năm trăm mét, báo cáo: "Thất Lộc phát hiện bất kỳ sinh vật trí tuệ nào."

"Tuy nhiên, ở phía hai trăm mét một bầy động vật trông giống ngựa vằn, nhưng ngựa vằn, mà là Lộc Thục. Bởi vì vằn của chúng màu đen trắng, mà là vằn hổ."

Hạ Sơ Kiến vô cùng ngạc nhiên: "Lộc Thục là loài vật gì? Sao từng qua?"

Thất Lộc giải thích: "Trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc, Lộc Thục là một loài vật tuyệt chủng từ thời thượng cổ, từng xuất hiện ở tinh hệ Bắc Thần."

Hạ Sơ Kiến "ồ" lên một tiếng, bắt đầu thấy hứng thú: "Nghĩa là, ở tinh hệ Bắc Thần, nó coi là động vật cực kỳ quý hiếm?"

Thất Lộc đáp: " thưa chủ nhân, hơn nữa cô Hạ chắc chắn sẽ thích Lộc Thục."

Hạ Sơ Kiến lấy lạ: "Tại chứ? Cô của kiểu thích nuôi thú cưng."

Thư Sách

Nếu bảo Hạ Viễn Phương nuôi thú cưng, nhất là loại vật đó tự nuôi sống , vì bà nhiều thời gian để chăm sóc.

Thất Lộc : "Theo ghi chép, thời thượng cổ, Lộc Thục là một loại thụy thú (thú lành). Nghe nếu lột da nó quần áo mặc thì thể tăng cường khả năng sinh sản."

Hạ Sơ Kiến liên tục gật đầu: " đúng! Cô của về hỗ trợ sinh sản, Lộc Thục quả thực đáng để nghiên cứu!"

một con vật to lớn thế , cô giấu để mang về nhà đây?

Nghĩ đoạn, Hạ Sơ Kiến thử nhắn tin hỏi Tông Nhược Ninh.

[Hạ Sơ Kiến]: Thầy Tông, em hỏi chút, nếu tìm thấy động vật quý hiếm thì coi là vật sở hữu riêng của chúng em ? Không tính điểm tích lũy ạ.

[Tông Nhược Ninh]: Lần thực sự nhiệm vụ săn bắt động vật quý hiếm, nhưng nếu em tìm thấy, thể báo cáo cho , chúng sẽ quyết định dựa mức độ quý hiếm của nó.

[Hạ Sơ Kiến]: Hình như em thấy Lộc Thục , mức độ quý hiếm định thế nào ạ?

[Tông Nhược Ninh]: ... Lộc Thục? Là loài vật gì? từng qua, để tra cứu .

Hạ Sơ Kiến cũng để ý đến phản ứng của thầy nữa. Cô hỏi Thất Lộc: "Nếu bắt Lộc Thục thì bắt thế nào?"

Thất Lộc : "Lộc Thục là loài vật tính tình ôn hòa. Vì lớp da của nó thể tăng khả năng sinh sản nên thời thượng cổ, nó luôn con săn lùng."

"Về Lộc Thục tuyệt chủng lẽ cũng vì lý do ."

"Vì , Lộc Thục sợ con , tuyệt đối sẽ gần con trong phạm vi một dặm."

Hạ Sơ Kiến vị trí Lộc Thục mà Thất Lộc hiển thị màn hình, im lặng một lúc hỏi: "Con Lộc Thục gần nhất đang ở ?"

Thất Lộc khựng , giọng trẻ con ngượng nghịu: "… Năm mươi mét."

Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Chẳng mi nó sẽ gần con trong phạm vi một dặm ? Có khi nào là vì nó thấy ?"

Thất Lộc thành thật đáp: "Không ạ, Lộc Thục cảm nhận con dựa thị giác."

"Nó thể cảm nhận thở của con trong vòng một dặm."

Hạ Sơ Kiến tò mò: "Vậy mà nó ở cách đầy năm mươi mét. Ta qua xem thử, chứ?"

Thất Lộc : "Được thưa chủ nhân, hướng ạ."

Nó hiển thị một lộ trình ngoằn ngoèo màn hình kính mắt của Hạ Sơ Kiến. Cô theo đường kẻ , nhanh ch.óng tiến đến gần một bãi đất trống.

Hạ Sơ Kiến nấp một cái cây lớn, ló đầu quan sát.

Trên bãi cỏ phía một con vật hình dáng giống ngựa, nhưng đầu màu trắng, vằn giống như hổ. Trông nó hiền lành dũng mãnh, mang một cảm giác vô cùng mâu thuẫn.

Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm: "Đây chính là Lộc Thục ?"

Thất Lộc xác nhận: "Vâng, đây chính là Lộc Thục."

Hạ Sơ Kiến lẳng lặng quan sát, con Lộc Thục dấu hiệu gì là nhận ở đây.

Một lúc , Hạ Sơ Kiến đột nhiên : "Có vì hiện tại đang mặc bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh, nên thở của đều cơ giáp che giấu ?"

Thất Lộc lưỡng lự: "… Hình như cũng lý. Vậy chủ nhân thử tháo mũ giáp xem ?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Để thử."

Cô tháo bỏ lớp mũ giáp kín mít, hít một thật sâu.

Lúc , con Lộc Thục đang vẫy đuôi gặm cỏ bãi đất trống bỗng ngẩng đầu lên, cái đầu trắng muốt quanh quất, mũi khịt khịt như đang đ.á.n.h thứ gì đó.

Hạ Sơ Kiến vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ, hóa Lộc Thục thực sự dựa khứu giác để nhận con ?

im cây quan sát con vật, tính toán xem nếu nó bỏ chạy, cô nên điều khiển cơ giáp đuổi theo , còn tìm cả gia đình nhà nó?

Hạ Sơ Kiến còn đang mải suy nghĩ thì thấy con Lộc Thục hướng đầu về phía cái cây cô đang nấp, cất tiếng kêu vài tiếng như đang hát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-838-dung-co-lai-gan.html.]

Hạ Sơ Kiến: "..."

Đây là nó đang gọi đồng bọn ? Hạ Sơ Kiến nhất thời căng thẳng.

khi kêu vài tiếng, con Lộc Thục từng bước, từng bước tiến về phía Hạ Sơ Kiến đang ẩn nấp. Cuối cùng, nó vòng cây, Hạ Sơ Kiến trân trân.

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

Có một cảm giác lúng túng và tội như kẻ rình mò bắt quả tang...

Trước đó Hạ Sơ Kiến tính toán kỹ là sẽ bắt con Lộc Thục về cho cô nghiên cứu. khi con vật ngay mặt, cô nỡ tay.

Mặc dù vằn của Lộc Thục trông dữ dằn như hổ, nhưng đôi mắt nó sáng long lanh, trong xanh như một dòng suối, vô cùng thuần khiết và vô hại.

Hạ Sơ Kiến, đó cúi đầu, dùng lớp lông trắng đầu cọ nhẹ cánh tay cô. Rõ ràng là một hành động tỏ ý thiện.

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

Đừng thế, con dân sợ lắm!

Hạ Sơ Kiến đổi ý , cô bắt nó nữa. Người đang sống thế , mắc mớ gì bắt về nghiên cứu? Thậm chí bây giờ cô còn hối hận vì lỡ miệng với Tông Nhược Ninh.

Hạ Sơ Kiến khẽ lùi bước, nhỏ: "Ngươi mau về nhà , mấy ngày tới đừng ngoài nữa. Có... ngoài hành tinh đến đây thu thập vật tư đấy, đừng để họ bắt mất ngươi."

Con Lộc Thục dường như nhận cô sắp rời , nó bỗng ngẩng đầu, đôi mắt to tròn thuần khiết kêu lên hai tiếng. Tiếng kêu như một bản tình ca buồn, khiến tim cô thắt , suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

Hạ Sơ Kiến càng thấy khó chịu hơn, cô : "Ngươi mau về , gặp hạng như thì chạy cho nhanh, vì bọn đều đến để bắt ngươi đấy!"

Con Lộc Thục cúi cái cổ dài xuống, dùng mũi chạm chiếc ủng cơ giáp chân Hạ Sơ Kiến. Sự chạm nhẹ của nó vô cùng dịu dàng, như sợ cô đau.

Sau đó nó ngẩng đầu thẳng cô, ánh mắt dịu dàng như một vầng trăng.

Hạ Sơ Kiến nhịn mà xoa nhẹ cái đầu lông tơ của nó, : "Ngươi về , ngươi ác ý."

Lộc Thục dùng đầu húc nhẹ lòng bàn tay cô, dùng ánh mắt hiệu bảo cô leo lên lưng nó. Nó thế mà cõng cô.

Hạ Sơ Kiến bắt đầu thấy tò mò, cô con vật định gì. Vì thế, cô gửi một tin nhắn cho Hoắc Ngự Sân.

[Hạ Sơ Kiến]: Mười phút nữa nếu em nhắn tin thì hãy đến đây tìm em.

Sau đó cô gửi định vị cho . Cả cô và Hoắc Ngự Sân đều dùng cơ giáp thế hệ 2, khả năng liên lạc mạnh hơn nhiều so với trạm phát sóng tạm thời.

Hạ Sơ Kiến nhảy lên lưng Lộc Thục, xem nó định đưa .

Con Lộc Thục bỗng nhiên bật nhảy, bắt đầu lao vun v.út trong rừng. Nó chạy nhanh mà hề xóc nảy, giống cảm giác khi cưỡi ngựa đây.

"Chuyện ?" Hạ Sơ Kiến nhịn cúi đầu xuống.

Kết quả cô phát hiện, con Lộc Thục đang chạy bộ, mà nó thực sự đang bay! Bốn vó đạp , phi hành giữa trung.

Chẳng mấy chốc, Lộc Thục đưa cô sâu trong rừng. Hạ Sơ Kiến trợn tròn mắt.

Đây là ổ của Lộc Thục ?!

Trên cả một bãi đất trống, lướt qua ít nhất hơn hai mươi con Lộc Thục! Đủ kích cỡ, già trẻ lớn bé đều .

Hạ Sơ Kiến bước xuống khỏi lưng con vật, đó chút luống cuống. Cô con Lộc Thục dẫn đến đây gì, nhưng đến cô cũng đầu chạy ngay. Loài vật tồn tại ở tinh hệ Bắc Thần , cô thêm vài nữa.

Kết quả là sự dẫn dắt của con Lộc Thục , cả đàn đều vây quanh cô.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Thế thì quá đáng nhé. Các ngươi định ?

Hạ Sơ Kiến vội lùi cho đến khi tựa lưng một cây lớn. Sau đó, cô vẫn đàn Lộc Thục vây kín ở giữa. Những con Lộc Thục nhỏ dùng cái mũi ướt át chạm mu bàn tay cô. Những con lớn thì dùng lớp lông trắng đầu cọ cánh tay cô.

Hành động của chúng đều vô cùng dịu dàng, vẻ hung dữ, khó thuần của động vật hoang dã.

Hạ Sơ Kiến quen chút nào, cô bối rối : "Chào các ngươi, đây là đầu tiên đến hành tinh , mang theo quà cáp gì cả. Các ngươi thiện thế thấy ngại quá."

Nói xong cô cúi chào chúng một cái.

Kết quả là đàn Lộc Thục phát những tiếng kêu hoảng hốt, như thể một đám đông đang hát khúc bi ca. Hạ Sơ Kiến mà lòng càng thêm chua xót. Cô vội giơ tay hiệu trấn an: "Mọi đừng kêu nữa! Đừng kêu nữa!"

Bầy Lộc Thục lúc mới ngừng tiếng, im cô trân trân.

Hạ Sơ Kiến : "Ta tại các ngươi thiện với như , nhưng bảo các ngươi điều : hại thì nên, nhưng phòng thì thể thiếu."

"Sau thấy hạng như , đừng gần, đừng gần, đừng gần! Nghe rõ ?"

"Thấy hạng như đến gần khu vực các ngươi, nhất định chạy thật xa!"

"Chẳng truyền thuyết các ngươi cảm nhận con trong vòng một dặm là sẽ chạy mất tăm ?"

"Các ngươi giữ vững truyền thống đó! Biết ?"

"Không lời già, chịu thiệt ngay mắt đấy! Đây chính là bài học xương m.á.u mà tổ tiên các ngươi đ.á.n.h đổi bằng mạng sống mới rút !"

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...