Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 836: Ai có thể so với chúng ta
Cập nhật lúc: 2026-01-19 03:08:12
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạch Úc Thác một gốc cây, lẳng lặng ăn hết ba quả Sa Đường lớn, đó khẽ với Phạn Thụy Ti: “Thụy Ti, bao nhiêu tiền? Có thể cho tớ vay một ít ?”
Phạn Thụy Ti ngạc nhiên hỏi: “... Úc Thác, định gì? Cậu mà cũng hết tiền á?!”
Mạch Úc Thác : “Tớ tiền, chỉ là lo đủ...”
Phạn Thụy Ti càng cảnh giác hơn: “Cậu , định gì?”
Mạch Úc Thác : “... Nhà đội trưởng nghèo quá, tớ giúp cả nhà cô chuyển đến Bắc Thần định cư.”
“Đó là thủ đô của Đế quốc Bắc Thần, bất kể phương diện nào cũng hơn cái hành tinh Quy Viễn lạc hậu xa xôi .”
Phạn Thụy Ti im lặng một lát mới : “Tớ để dành sáu mươi vạn tiền Nam Tinh, nếu đổi sang tiền Bắc Thần thì một trăm hai mươi vạn, còn đủ tiền đặt cọc một căn hộ nhỏ ở ngoại ô Đế đô Bắc Thần nữa.”
Nhà cô và Mạch Úc Thác tuy thiếu tiền, nhưng đó là tiền của gia tộc.
Đến tay bọn họ thì chỉ tiền tiêu vặt hàng tháng để lĩnh mà thôi.
Mạch Úc Thác : “Tớ một triệu tiền Nam Tinh, đổi sang tiền Bắc Thần là hai triệu.”
“Hai đứa gộp chắc đủ trả tiền cọc chứ?”
Phạn Thụy Ti lắc đầu: “Chỉ trả tiền cọc thì tác dụng gì? Cậu nghĩ nhà đội trưởng khả năng trả tiền vay mua nhà hàng tháng ?”
Mạch Úc Thác thở dài thườn thượt, : “Hay là, chúng giấu bớt một phần thực vật quý hiếm thu thập hôm nay...?”
Cậu nháy mắt với Phạn Thụy Ti.
Phạn Thụy Ti và lớn lên bên từ nhỏ, hiểu ngay ý .
Cô suy nghĩ một chút : “Thế lắm , dù đội trưởng là chia đều vật tư thu thập .”
“Hay là hỏi ý kiến đội trưởng xem?”
Mạch Úc Thác và Phạn Thụy Ti cứ tưởng hạ thấp giọng và xa đám đông để chuyện.
năng lực của tiến hóa gen cấp cao khiến thính giác của Hoắc Ngự Sân nhạy bén hơn thường nhiều.
Hai thì thầm to nhỏ gì đều rõ mồn một, khỏi giật giật khóe môi.
Anh cúi đầu, gửi một tin nhắn cho Hạ Sơ Kiến.
【Hoắc Ngự Sân】: Đừng mở mồm là than nghèo nữa, thành viên đội cô đang quyên góp tiền để giúp cô chuyển nhà đến Đế đô Bắc Thần kìa.
Hạ Sơ Kiến xong, mắt suýt lồi ngoài.
Thế thì , cô chỉ thuận miệng thôi mà...
Hạ Sơ Kiến nhanh trí, với Trần Ngôn Quân: “Có điều, từ khi trở thành Thủ khoa Đế quốc trong kỳ thi đại học, nhà trường trao một khoản học bổng lớn, bạn bè tặng thêm ít tiền mừng, thế là thể an cư ở Bắc Thần !”
Cô , đều thấy, bao gồm cả Mạch Úc Thác và Phạn Thụy Ti.
Mạch Úc Thác ngẩn , vội hỏi: “Đội trưởng thực sự định an cư ở Bắc Thần ? Là mua nhà ở Đế đô ?”
Ánh mắt Hạ Sơ Kiến đảo quanh, lấp l.i.ế.m: “Nhà ở Đế đô đắt đỏ thế nào chứ... Học bổng của mà mua nổi...”
Mạch Úc Thác đang định tớ giúp , thì Hạ Sơ Kiến tiếp: “ mà bạn nhà nhiều bất động sản, nên tặng một căn, ngay cạnh trường học luôn.”
“Sau rảnh mời đến nhà ăn cơm.”
Mạch Úc Thác: “...”
Mọi : “...”
Trần Ngôn Quân buột miệng: “... Ngay cạnh trường học?! Không là khu biệt thự siêu sang đó chứ?!”
Hạ Sơ Kiến tiếp tục lấp l.i.ế.m: “Hả? Chắc , cũng rõ nữa... là bạn tặng thôi mà... Ấy, khoan ? Kia là cái gì? Để xem thử!”
Nói , cô bật nhảy lên, điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân bay v.út trong rừng cây trong nháy mắt.
Mọi ngơ ngác, đó nhịn bật .
Giang Thắng : “Không ngờ đội trưởng cũng lúc ngại!”
Mạch Úc Thác tuy mới đến Đế quốc Bắc Thần nửa năm, nhưng cũng sức nặng của khu biệt thự hạng sang ngay cạnh Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất.
Lúc mới ngượng ngùng với Phạn Thụy Ti: “... Vậy rốt cuộc nhà Hạ đội là nghèo giàu thế?”
Phạn Thụy Ti đảo mắt: “Chắc tính là giàu, nhưng cái nhà ô dù to.”
Mạch Úc Thác tò mò: “Ô dù? Vậy chắc chắn là cực kỳ lợi hại !”
“Có thể tặng nhà ở khu đó, chắc chắn thường!”
Phạn Thụy Ti lười nhảm, dậy bảo: “Tớ thấy đằng hình như loại thực vật khá lạ, tớ qua xem thử...”
Rồi cô cũng bỏ .
Thực Hạ Sơ Kiến đột nhiên điều khiển cơ giáp bay cũng là kiếm cớ, bởi vì cô thực sự thấy một thứ trông quen mắt.
Tốc độ cơ giáp của cô nhanh như chớp, dù ở trong rừng cây rậm rạp vẫn tiến lui tự như.
Rất nhanh cô đến nơi thoáng thấy.
Đó là một mảng màu vàng rực rỡ, từ xa như một vầng hào quang vàng óng ánh.
Hạ Sơ Kiến gần mới phát hiện, đây thế mà là một ruộng lúa!
Cây lúa cao ít nhất hai mét, trông như cái cây nhỏ.
Bông lúa vàng ươm, trĩu nặng hạt, uốn cong cả cây cao hai mét.
Nhìn bộ dạng ruộng lúa cũng giống do nhân tạo canh tác, mà giống lúa hoang hơn.
Cô từng cùng Tam Tông trồng lúa Đương Khang Chúc Dư ở ruộng nhà, nên hạt lúa trông như thế nào.
Hiện tại loại lúa cây cao to thô kệch, một hạt gạo dài cả thước ( 30cm), trông như một chiếc quẩy béo ú, cô từng thấy ở Đế quốc Bắc Thần bao giờ.
Trong lòng Hạ Sơ Kiến vui mừng, thầm nghĩ, đây chẳng là một trong những nhiệm vụ thu thập chính mà nhà trường yêu cầu , loại lúa hoang dã điểm cộng lớn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-836-ai-co-the-so-voi-chung-ta.html.]
Bởi vì đây là loài liên quan đến lương thực chính.
Tuy nhiên cô chút nghi hoặc, vì chỗ chính là nơi cô lén đến thu thập Huyết Kỳ Lân.
Rõ ràng mảnh đất cô thu hái sạch sẽ, còn cố ý bới đất từ chỗ khác lấp để “ cũ” hiện trường.
Cô nhớ rõ, nửa ngày , chỗ vẫn là một bãi đất trống, tự dưng mọc nhiều lúa chín vàng thế ?
Hạ Sơ Kiến đội mũ giáp kín đầu , thắc mắc hỏi: “Thất Lộc, mi nhớ chỗ ?”
“Trong ghi chép tọa độ của mi, chỗ là nơi thu thập Huyết Kỳ Lân ?”
Giọng trẻ con của Thất Lộc cũng đầy vẻ khó hiểu: “ chủ nhân, đây chính là nơi ngài hái Huyết Kỳ Lân.”
“Lúc đó nơi thành đất trống, cũng mới trôi qua nửa ngày thôi.”
Hạ Sơ Kiến : “ thế! Đây là giống lúa gì ? Nửa ngày mà mọc cao hai mét?!”
Thất Lộc : “Trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc từng loại lúa như thế , nhưng tốc độ sinh trưởng nhanh đến thế.”
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: “Chẳng lẽ đây lúa hoang?!”
Thất Lộc đáp: “... Hiện tại chắc chắn tính là hoang dã , chẳng nó phát hiện ở nơi hoang dã ?”
Hạ Sơ Kiến bật , gật đầu: “Thất Lộc lý!”
Vốn dĩ cô còn lo hiện trường “ cũ” qua mắt Hoắc Ngự Sân, nhưng giờ mảnh đất mọc lên nhiều lúa thế , dấu vết của Huyết Kỳ Lân nhiều đến mấy cũng còn tồn tại nữa.
Hạ Sơ Kiến vô cùng thản nhiên gửi tin nhắn cho tiểu đội: “Mau đây! tìm thấy đồ !”
Cô gửi tọa độ về cho .
Mười lăm phút , tiểu đội của cô cuối cùng cũng đến nơi.
Khi thấy những cây lúa vàng óng cao hơn hai mét, ai nấy đều chấn động đến mức thốt nên lời.
Một lúc lâu , Trần Ngôn Quân mới vui mừng reo lên: “... Đây là lúa hoang ?! Thân cây cao thế ! Hạt gạo dài thế , từng thấy bao giờ!”
Hoắc Ngự Sân cũng ngạc nhiên, ngờ hòn đảo nhỏ nhiều thực vật quý hiếm đến ...
Chẳng lẽ hòn đảo mà hoàng tộc một ngàn năm đặt chân đến thực sự là hòn đảo ?
hòn đảo rõ ràng mới “mọc” từ chất lỏng đen khi Hóa Xà c.h.ế.t.
Thư Sách
Với sức chiến đấu và dị năng của con Hóa Xà đó, hoàng tộc năm xưa chỉ dựa sức thì đ.á.n.h .
Vậy nên chuyện một ngàn năm rốt cuộc là thế nào?
Hoắc Ngự Sân trầm ngâm, bước tới sờ cây lúa cao hơn hai mét, to như cây .
Sau đó bóc lớp vỏ trấu của một hạt lúa dài cả thước, hạt gạo trắng như ngọc bên trong, : “Đã chín , là lát nữa hấp thử một hạt ăn xem ?”
Hạ Sơ Kiến : “Chúng mười một , hấp năm hạt .”
Hoắc Ngự Sân gật đầu: “Có mang dụng cụ ?”
Mọi : “...”
Dịch dinh dưỡng cao cấp đều mang theo , ai còn mang nồi nấu cơm gì...
Hoắc Ngự Sân : “Vậy cứ thu hoạch , về tàu bay nấu.”
Mọi cùng gật đầu, đó lấy dụng cụ bắt đầu gặt lúa.
Mảnh đất lớn, chỉ nửa sào.
Mười một cùng tay, đến mười lăm phút gặt xong.
Sau đó họ dùng túi bảo quản thực vật cỡ lớn mang theo để đựng.
Thứ tốn diện tích, nhưng khi tuốt hạt thì cũng miễn cưỡng nhét .
Còn phần cây thì vứt ruộng phân bón luôn.
Hạ Sơ Kiến để ý quan sát, về cơ bản xác định tâm của ruộng lúa chính là nơi mọc Huyết Kỳ Lân đó.
Tất nhiên, bây giờ còn bất kỳ dấu vết nào của Huyết Kỳ Lân nữa.
Hạ Sơ Kiến thầm thở phào nhẹ nhõm, lấy dịch dinh dưỡng cao cấp , ngửa cổ uống ừng ực hết nửa ống.
Mọi cũng mệt, lượt tìm chỗ xuống nghỉ ngơi, bắt đầu uống dịch dinh dưỡng.
Ngô Hàng chịu trách nhiệm duy trì trạm phát sóng tạm thời.
Cậu nghỉ ngơi xem tin nhắn trong nhóm, đồng thời ngóng đang bàn tán gì kênh công cộng của đội thám hiểm.
Một lát , tổng kết: “Chúng lẽ là đội thuận lợi nhất.”
“Rất nhiều tiểu đội vẫn trắng tay, vẫn đang trong quá trình thăm dò địa hình.”
Trần Ngôn Quân đắc ý : “Đội trưởng chúng cơ giáp thế hệ 2, khoản thăm dò ai thể so với chúng chứ!”
Mạch Úc Thác và Phạn Thụy Ti đang lén lút xem trộm lịch sử trò chuyện trong nhóm của Lớp Liên kết Tinh tế.
Mạch Úc Thác đắc ý : “Thụy Ti, vẫn là tớ mắt nhé!”
“Nếu theo Hạ đội, giờ chúng vẫn đang lòng vòng trong núi đấy!”
Phạn Thụy Ti : “Lần đúng là đáng biểu dương.”
“ tớ cũng ngờ Sam Cảnh Thắng ăn hại đến thế... Mấy chắc hận c.h.ế.t !”
Trần Ngôn Quân ở bên cạnh thấy, tò mò hỏi: “Sam Cảnh Thắng chuyện gì thiên nộ nhân oán nữa ?”
Mạch Úc Thác kể: “Tiểu đội của bọn họ vốn dĩ sắp đến một nơi thực vật quý hiếm sinh trưởng, nhưng Sam Cảnh Thắng cứ khăng khăng phía hết đường , dẫn xuống núi sang chỗ khác.”
“Kết quả đầy năm phút , một tiểu đội khác theo con đường cũ của họ, chỉ thêm mười mấy mét, rẽ một cái là tìm thấy Cỏ Gia Vinh!”
Hạ Sơ Kiến trong lòng xao động, : “... Cỏ Gia Vinh? Đó cũng thực vật quý hiếm gì lắm? Trong Rừng Dị Thú ở quê cũng mà.”