Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 834: Múa rìu qua mắt thợ

Cập nhật lúc: 2026-01-19 03:08:10
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến thậm chí còn tinh quái mở kênh công cộng của đội thám hiểm, chia sẻ bộ phương án phân chia của tiểu đội cho cùng .

Sau đó, các đồng đội của cô liền “ thật việc thật” lên tiếng xác nhận những gì cô là đúng.

Tiếp theo, các tiểu đội khác cũng nhao nhao lên tiếng, cho tiểu đội của họ cũng chia đều tất cả tài nguyên thu thập .

Chỉ một ít tiểu đội mà đội trưởng lợi dụng “đặc quyền” để tăng phần chia cho bản .

Sau khi phương án phân chia của đội Hạ Sơ Kiến, các thành viên của những đội tìm kho báu đều tỏ thái độ bất mãn với đội trưởng của .

Mấy vị đội trưởng thấy các đội khác đều áp dụng phương án chia đều, dám chọc giận đám đông, đành lủi thủi sửa phương thức phân chia.

Thế là các thành viên của những đội đều nhắn tin cảm ơn Hạ Sơ Kiến kênh công cộng.

Họ cụ thể cảm ơn vì điều gì, nhưng ai cũng hiểu.

Hoắc Ngự Sân cũng đang ở tàu bay của nhóm Hạ Sơ Kiến.

Anh nhỏ: “...Cô lo mấy vị đội trưởng sẽ ghi hận cô ?”

Hạ Sơ Kiến đáp: “Người lo lắng chẳng lẽ là bọn họ ? Tại ?”

“Hơn nữa, cho dù họ bất mãn, thì càng nhiều bạn học cảm kích hơn.”

“Cân nhắc thiệt hơn, họ bất mãn thì cứ việc bất mãn, cũng chẳng .”

Hoắc Ngự Sân mỉm , : “Nghĩ thông suốt đấy. Chúng vĩnh viễn thể hài lòng tất cả , cũng đừng bao giờ nghĩ đến việc hài lòng tất cả.”

“Chúng chỉ cần khiến đại đa , đặc biệt là đại đa những cùng chung chiến tuyến với hài lòng, là đủ .”

Trần Ngôn Quân bên Hạ Sơ Kiến, rõ mồn một.

Cậu nhịn : “Đại sư Triều, ngài mấy câu chẳng giống thợ sửa cơ giáp chút nào, mà giống mấy ông bà cô bác trong nội các nhà ...”

Hoắc Ngự Sân ôn hòa và khiêm tốn : “Là múa rìu qua mắt thợ , mấy lời đều từ Đại sư Tố đấy. Đại sư Tố tuy là nhà khoa học, nhưng cũng là một triết gia.”

Nghe Hoắc Ngự Sân nhắc đến Tố Bất Ngôn, Trần Ngôn Quân tin ngay lập tức.

Bởi vì Tố Bất Ngôn xuất từ gia đình quý tộc hàng đầu, hơn nữa còn là thừa kế của gia tộc họ Tố.

Lớn lên trong gia đình như , dù tâm tư đặt chính trị, nhưng mưa dầm thấm lâu, những gì học cũng nhiều hơn khác.

Hạ Sơ Kiến đương nhiên sẽ bán phận thật của Hoắc Ngự Sân.

Hiện tại trong đội thám hiểm của họ, phận của Hoắc Ngự Sân là một thợ sửa chữa cơ giáp thế hệ 2 tên Triều Cẩn do Tố Bất Ngôn phái tới.

Mọi đều gọi là Đại sư Triều.

Mọi trò chuyện, Trần Ngôn Quân khởi động tàu bay.

Hòn đảo xanh mặt biển phía vốn trong tầm mắt thường.

Có tàu bay, chỉ trong nháy mắt là đến nơi.

Chỉ là lúc chọn địa điểm hạ cánh thì tốn chút công sức.

Địa hình của hòn đảo , Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân là thấy đầu tiên.

Toàn bộ hòn đảo là một hình tròn, hai dãy núi chạy dọc Bắc Nam và Đông Tây chia cắt ngay ngắn thành bốn phần.

Giống như một chiếc bánh kem tròn trịa cắt hai nhát d.a.o, chia thành bốn phần tư hình tròn bằng .

Tuy nhiên hai dãy núi chiếm diện tích quá lớn, phần đất bằng phẳng còn trong mỗi góc phần tư là vô cùng hạn chế.

Đầu tiên, họ cần tìm một nơi an để doanh trại, đỗ tàu bay.

Bây giờ tàu bay sử dụng , cần dựng lều ngoài trời nữa.

để đề phòng vạn nhất, vẫn chừa chỗ để dựng lều.

Tàu bay lượn lờ trung một lúc, cuối cùng dừng một vùng đất cao phía bãi cát ở góc Đông Nam của hòn đảo hình tròn.

Trần Ngôn Quân bật radar của tàu bay quét một lượt, tặc lưỡi : “Từ trường đảo quả nhiên vấn đề. Radar hình ảnh của chỉ quét cách tầm một trăm mét.”

Hạ Sơ Kiến : “Một trăm mét, dùng ống nhòm còn xa hơn chứ? Xem tàu bay vẫn sửa xong , cũng chỉ thể dùng cái lều trại thôi.”

Giang Thắng qua cửa sổ tàu bay vùng đất cao và bãi cát trống trải bên ngoài, tò mò hỏi: “Những khác ? Sao chẳng thấy bóng dáng ai thế?”

Ngô Hàng : “Hòn đảo thực khá lớn.”

“Hơn hai mươi chiếc tàu bay dân dụng của trường chúng , cộng với hơn một trăm chiếc tàu bay quân sự của lực lượng thám hiểm, thì thấy đen kịt một mảng, nhưng thực tế khi tản lên đảo thì chẳng thấy tăm .”

“Thầy Tông đúng đấy, kết nối mạng xem, phạm vi hiệu quả chỉ một dặm thôi, chú ý, đừng để lạc .”

Ngô Hàng là chịu trách nhiệm chính trong việc bảo trì trạm phát sóng tạm thời cỡ nhỏ mà họ mang theo.

Hạ Sơ Kiến : “ cơ giáp thế hệ 2, ngoài xem tình hình thế nào, an .”

“Các cứ ở trong tàu bay, đến mức vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối đừng ngoài.”

Hoắc Ngự Sân cô một cái, phản đối.

Hạ Sơ Kiến điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân bước khỏi tàu bay, tiên bật máy quét radar của cơ giáp dò xét bốn phía.

Khi hòn đảo “hình thành”, Thất Lộc dùng radar của Thiếu Tư Mệnh thử quét qua .

chỉ quét một vùng nhỏ, chính là cái thung lũng gần cô nhất lúc đó, hình như cũng ở gần đây.

Sau một hồi quét, cô phát hiện trong núi gần đây quả thực một loài động vật, nhưng mắt thì thấy mãnh thú cỡ lớn nào.

Từ bên ngoài trở tàu bay, Hạ Sơ Kiến : “Mọi cố gắng đừng tản , hành động tập thể. Địa thế ở đây rõ, nhiễu từ trường nghiêm trọng.”

“Ngô Hàng đúng, nếu cách giữa quá xa, một khi tản ngoài phạm vi một dặm là sẽ mất liên lạc.”

Để duy trì thông tin liên lạc thông suốt, mỗi tiểu đội đều mang theo một trạm phát sóng tạm thời cỡ nhỏ dùng cho kết nối mạng cục bộ, đủ cho hai mươi sử dụng trong phạm vi nhỏ.

Tiểu đội của họ mười một , trạm phát sóng mạng cục bộ tạm thời đó do Ngô Hàng điều khiển, vì đây là thế mạnh của .

Cậu giỏi về gây nhiễu điện t.ử, nhưng cũng tinh thông về kết nối mạng.

Mọi đều tỏ vẻ hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-834-mua-riu-qua-mat-tho.html.]

Hạ Sơ Kiến : “Trần Ngôn Quân, Mạch Úc Thác(Alto)và Phạn Thụy Ti, các lấy s.ú.n.g , nhớ lên đạn sẵn, đảm bảo thể b.ắ.n bất cứ lúc nào.”

Giang Thắng, Phương Thành Lượng những đây từng sờ s.ú.n.g, Hạ Sơ Kiến để họ cầm s.ú.n.g mà bảo họ lấy d.a.o găm quân dụng phòng .

“Lát nữa cùng ngoài, hoạt động theo đội hình phân công.”

Mọi cùng bước khỏi tàu bay.

Vì đường núi phía chật hẹp, quy mô tàu bay lớn như thể bay trong núi.

Chưa kịp núi những cây cổ thụ chọc trời chặn .

Chẳng lẽ c.h.ặ.t hết cây núi ?

Thư Sách

Họ đến để thu thập vật tư chứ để phá hoại môi trường.

Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân hai dò đường, những còn xếp thành đội hình 3-4-2 theo sự phân công của Hạ Sơ Kiến, theo họ.

Nơi Hạ Sơ Kiến đến nhất là chỗ Huyết Kỳ Lân.

Cô dẫn đường phía , đưa hướng về phía thung lũng , : “ đến phía xem , Đại sư Triều, phiền ngài trông chừng họ.”

Sau đó đợi Hoắc Ngự Sân trả lời, cô lập tức điều khiển cơ giáp Thiếu Tư Mệnh tăng tốc đột ngột, chớp mắt bay biến mất dạng.

Hoắc Ngự Sân theo hướng Hạ Sơ Kiến xa, với các thành viên còn : “Đi theo đội trưởng của các , đó chúng phát hiện một nơi ở đây nhiều thực vật quý hiếm.”

Mọi lập tức phấn chấn hẳn lên, thậm chí còn chạy chậm theo Hoắc Ngự Sân đang bay là là giữa trung.

Hoắc Ngự Sân cũng đang mặc cơ giáp Đại Tư Mệnh Lưu Quang Kim của , cấp độ cao hơn cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của Hạ Sơ Kiến.

chuyển đổi ngoại hình và màu sắc của cơ giáp cho giống với cơ giáp của Hạ Sơ Kiến, ngoại trừ kiểu dáng mũ giáp khác , còn thể giống.

Vì bản là thợ sửa chữa cơ giáp thế hệ 2, là đến từ phòng thí nghiệm của Tố Bất Ngôn, nên việc cơ giáp thế hệ 2 coi là chuyện bình thường.

Trần Ngôn Quân thậm chí còn hào hứng : “Chỉ riêng tiểu đội chúng hai chiếc cơ giáp thế hệ 2!”

“Chiến thắng thuộc về đội Tìm Kho Báu 1!”

Phía , Giang Thắng cũng hùa theo, mấy họ thế mà hô vang khẩu hiệu.

Tiếng hô lập tức kinh động một đàn chim rõ tên trong rừng cây.

Trần Ngôn Quân thấy thì ha hả, nhưng giây tiếp theo, nổi nữa.

Bởi vì một con chim bộ lông vô cùng sặc sỡ, do hoảng sợ nên bay loạn xạ trong rừng, đ.â.m thẳng một cái tổ ong khổng lồ.

Sau đó, từ trong tổ ong, đàn ong vò vẽ bay rợp trời dậy đất. Chúng đuổi theo con chim hung hăng lao thẳng về phía nhóm Trần Ngôn Quân.

Hoắc Ngự Sân lập tức quát: “Đội mũ lên, bảo vệ !”

Nhóm Trần Ngôn Quân cơ giáp, nhưng họ bộ đồ bảo hộ liền chống nước, cách nhiệt và chống bức xạ.

Hơn nữa khi đội mũ trùm đầu lên thì cũng là kín mít.

Ngoài còn mũ bảo hiểm liên lạc chống đạn chuyên dụng.

Họ vội vàng đội mũ bảo hiểm lên, hạ kính chắn gió xuống, đeo găng tay và xà cạp bảo vệ chân, như đều bọc kín.

Đợi đến khi đàn ong vò vẽ bay tới mặt, đều mở rộng tầm mắt.

Hóa kích thước của loài ong vò vẽ , mỗi con to bằng cả con chim sẻ!

Khi chúng lao tới, liền vây kín lấy Giang Thắng đang đầu tiên.

Sau đó từ phần đuôi phóng những cây kim châm sắc bén, đ.â.m phập bộ đồ bảo hộ của .

Mọi vốn tưởng đồ bảo hộ là an tuyệt đối.

nhanh, Giang Thắng hét lên t.h.ả.m thiết: “... Á á á! Thứ b.ắ.n xuyên qua đồ bảo hộ của !”

“A ——! Đau quá! Tê quá!”

Sau đó "bịch" một tiếng, ngã vật xuống đất, rõ ràng là kim độc của ong tê liệt đến mức ngất xỉu.

Phía Trần Ngôn Quân cũng một con ong lao tới, nhưng nhiều như Giang Thắng chịu đựng.

Mọi lập tức nâng cao cảnh giác, bắt đầu phản kích.

Mạch Úc Thác ở phía cùng nhanh ch.óng lao lên, tay cầm một bình xịt khí gây mê, phun xối xả đàn ong.

Lũ ong trúng chiêu, từng con từng con rơi rụng xuống, thế mà rải đầy một lớp dày con đường núi ...

Hoắc Ngự Sân điều khiển cơ giáp Đại Tư Mệnh hạ xuống từ trung, kiểm tra tình trạng của Giang Thắng.

Đồ bảo hộ của Giang Thắng châm thủng lỗ chỗ, mặt mũi sưng vù đỏ ửng.

Hoắc Ngự Sân lập tức lấy từ trong cơ giáp một bình xịt, lật mũ bảo hiểm và mũ trùm đầu của Giang Thắng lên, xịt một cái mũi .

Giang Thắng chẳng bao lâu tỉnh , vết sưng đỏ mặt biến mất, cũng hết đau nhức.

Cậu lắc lắc đầu, vẫn còn sợ hãi : “Đó là ong vò vẽ ?! Đó là kim độc thì !”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...