Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 819: Tôi đâu có định an ủi các cậu (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-01-18 13:47:04
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

Hạ Sơ Kiến thừa nhận, chỉ lảng sang chuyện khác: "Hèn chi tối nay nhiệt độ bỗng nhiên tăng cao đến phát điên, hóa là do thứ giở trò."

Trong lúc chuyện, nhiệt độ bên ngoài giảm xuống nhanh ch.óng. Lúc nãy còn gần 60 độ, giờ chắc chỉ còn 40 độ.

Nhiệt độ bên trong lâu đài cổ càng giảm nhanh hơn. Chẳng bao lâu , Hạ Sơ Kiến thấy tiếng ai đó mở cổng lâu đài, tò mò hỏi: "Ủa? Sao tự nhiên mát thế nhỉ?"

Đó là giọng của Trần Ngôn Quân.

Ngay đó, thấy Hạ Sơ Kiến và Tông Nhược Ninh đang bậc thềm, đồng thời cũng thấy sinh vật hình màu xanh lơ cao một mét , lập tức hét toáng lên: "Đội trưởng! Chị săn về đấy ?!"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Ừ, săn, tiếc là thứ ăn ..."

Trần Ngôn Quân thò đầu ngó nghiêng đ.á.n.h giá một hồi, còn dùng đồng hồ quang não lượng t.ử chụp một bức ảnh: "Đây là con gì thế? Động vật đặc hữu ở đây ?"

Hạ Sơ Kiến lắc đầu: "Không, đặc sản ở đây . Đây là một loại quái vật khá lợi hại, tên là Bạt, mối liên hệ nội tại nhất định với Di Loại."

Trần Ngôn Quân chấn động, nhịn lùi vài bước: "Vậy ở đây cũng Di Loại ?!"

Hạ Sơ Kiến gật đầu, nghiêm túc : "Rất thể sẽ , cho nên dù là tiến hóa gen thì buổi tối cũng đừng ngoài, bên ngoài quá nguy hiểm."

Nói xong, cô thẳng trong cổng lâu đài. Xác con Bạt cô đ.á.n.h c.h.ế.t cứ thế vứt chỏng chơ bậc thềm cửa.

Tông Nhược Ninh đút hai tay túi quần, cả lúc thư thái hẳn. Anh chằm chằm xác con Bạt một lúc, khóe môi khẽ nhếch lên, lộ một nụ nhẹ.

Đến khi đội ngũ của tìm tới, thu nụ , nhàn nhạt lệnh: "Đưa thứ thùng đông lạnh. Ngày mai chuyển lên tàu thám hiểm trời càng sớm càng ."

Trên tàu mới kho lạnh cỡ lớn chuyên dụng, vốn để bảo quản các loài động thực vật kỳ lạ tìm thấy ở các tinh hệ , nhưng dùng để đông lạnh quái vật hình thái đặc dị thì cũng chẳng .

Đội ngũ của gồm hai mươi . Mười là nhân viên chuyên môn, đều là các chuyên gia liên quan đến thám hiểm trời. Mười còn là do Tông thị sắp xếp cho .

Trong đó, tám tiến hóa gen cấp S trở lên, chuyên trách bảo vệ . Hai còn , một là thư ký nam 30 tuổi giúp xử lý công việc, một là trợ lý nữ chuyên lo liệu sinh hoạt thường ngày.

Cô trợ lý 27-28 tuổi, dung mạo đoan trang. Đôi bàn tay thon dài nhưng mạnh mẽ, móng tay cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ, hề sơn vẽ cầu kỳ.

Cô cầm một chiếc áo choàng mỏng khoác lên vai Tông Nhược Ninh, khẽ : "Đại thiếu gia, nhiệt độ bắt đầu giảm , chúng thôi."

Tông Nhược Ninh gật đầu, bước . Một vệ sĩ ở xử lý xác con Bạt, những còn vây quanh Tông Nhược Ninh tiến lâu đài.

Phòng của các giáo viên phụ trách ở tầng 3. Tông Nhược Ninh, Đạm Đài Tha Danh và Thuần Vu Hân Chiếu, ba chiếm ba căn phòng suite lớn nhất. Các giáo viên còn mỗi một căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, ở cũng khá thoải mái.

Vệ sĩ, thư ký và trợ lý của Tông Nhược Ninh đều ở gian ngoài trong căn suite của . Tám vệ sĩ dùng túi ngủ tại phòng khách, phiên trực ban ngày đêm để bảo vệ . Thư ký và trợ lý mỗi một phòng ở phía bên phòng khách, khá xa phòng ngủ của Tông Nhược Ninh.

Lý do là Tông Nhược Ninh thích yên tĩnh, buổi tối ai việc trong phòng ngủ của . Việc ban ngày xong thì để mai , cần tăng ca buổi đêm. Mọi đều theo Tông Nhược Ninh 4-5 năm nên hiểu quy tắc .

Trở về phòng, nhờ cái nóng bên ngoài dịu bớt, cuối cùng cũng thể ngủ ngon.

...

Hạ Sơ Kiến tầng hai, hỏi Trần Ngôn Quân: "Tìm chỗ họp ?"

Trần Ngôn Quân đáp: "Không dễ tìm lắm, chủ yếu là nóng quá, bọn em nãy giờ xuống tầng một hóng mát."

Hạ Sơ Kiến đề nghị: "Hay là qua phòng và Giang Thắng họp một chút?"

Trần Ngôn Quân gật đầu lia lịa: "Được ạ, còn các đồng đội khác thì ?"

"Gọi dậy hết . Cậu phiền ?"

Trần Ngôn Quân hì hì: "Em với Giang Thắng đều mắc bệnh sạch sẽ , chị cứ yên tâm."

Hạ Sơ Kiến gật đầu, về phòng gọi Phạn Thụy Ti cùng qua phòng Trần Ngôn Quân. Phòng của hai ngay cạnh phòng Hạ Sơ Kiến, tiện.

Robot thám hiểm Tiểu Phi cũng lon ton chạy theo . Nó trong mà ngay cửa, dáng như một robot hộ vệ. Hạ Sơ Kiến quá quen với sự đa năng của Tiểu Phi .

Chờ tập trung đông đủ, Hạ Sơ Kiến mở lời: "Hôm nay là ngày đầu tiên chúng đến Lục Mang Tinh. Có một việc cần bàn bạc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-819-toi-dau-co-dinh-an-ui-cac-cau-phan-2.html.]

Mạch Úc Thác lên tiếng: "Đội trưởng, chị ngoài buổi tối ? Bên ngoài thế nào? Không chuyện gì chứ?"

Không đợi Hạ Sơ Kiến trả lời, Trần Ngôn Quân phấn khích chen ngang: "Mạch Úc Thác! Cậu đội trưởng ! Ngày đầu tiên đến đây mà đội trưởng săn ! Để cho xem chiến lợi phẩm của đội trưởng!"

Nói đoạn, bật màn hình ảo, chiếu bức ảnh chụp lên.

Khi rõ hình dáng thứ đó, ai nấy đều trố mắt ngạc nhiên: "Đây là con gì thế?! Sao giống ? Là tinh tinh khỉ đầu ch.ó?"

Hạ Sơ Kiến quan sát một vòng, nhận đám thật sự con vật .

Cô bình tĩnh giải thích: "Không tinh tinh, cũng chẳng khỉ đầu ch.ó. Đây là một sinh vật hiếm gặp, tên là Bạt. Loài Bạt cứ xuất hiện là nhiệt độ sẽ tăng cao, đồng thời gây đại hạn."

Nói đến đây, Hạ Sơ Kiến nhớ con Bạt ở thành phố Mộc Lan Quy Viễn. Nó hình dáng y hệt con , nhưng vẻ bản lĩnh bằng. Con Bạt ở Mộc Lan thành nửa năm nhưng cũng khiến nhiệt độ tăng khủng khiếp đến mức , chỉ gây hạn hán ba tháng. Đến khi nó c.h.ế.t, trời mới đổ mưa to.

Xét theo góc độ đó, con Bạt chỉ mới xuất hiện vài tiếng đồng hồ mà đẩy nhiệt độ bên ngoài vọt lên tận 58 độ! Chỉ riêng nguồn năng lượng cho thấy sự bất thường của nó.

Hạ Sơ Kiến suy nghĩ miên man trong đầu, nhưng thực tế chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Các đồng đội thì đang xúm chỉ trỏ hình ảnh con Bạt, hận mạng Tinh Võng để tra cứu lai lịch của nó.

Hạ Sơ Kiến cũng rõ nguồn gốc của Bạt, nhưng cô quan tâm. Chỉ cần g.i.ế.c thì chúng từ tới, về cũng mặc kệ. Dù rơi tay cô thì cũng là đường c.h.ế.t, lai lịch quan trọng gì chứ?

Hạ Sơ Kiến mỉm : "Tối nay ngoài và an trở về là nhờ cơ giáp thế hệ hai. Cơ giáp thế hệ hai sức mạnh ngang ngửa tiến hóa gen cấp S. Vì đoán, ít nhất tiến hóa gen cấp S mới thể an ngoài ban đêm. Các nhất đừng ngoài buổi tối. Ví dụ như gặp thứ , thì về chắc là chính ."

Lời của Hạ Sơ Kiến rốt cuộc cũng dọa khiếp vía. Mặt Giang Thắng trắng bệch . Cậu vốn dĩ da trắng, Trần Ngôn Quân gọi là "tiểu bạch kiểm". Giờ phút , cái mặt đúng chuẩn "tiểu bạch kiểm" theo nghĩa đen.

Giang Thắng lắp bắp: "Đội trưởng, ý chị là ? Thứ ... còn đoạt xá ư?! Đó chẳng là tình tiết trong tiểu thuyết tu tiên mạng ?"

Hạ Sơ Kiến đáp: " đoạt xá , nhưng khi đối mặt với , nó từng chiếm lấy cơ thể . Hơn nữa, từng tận mắt thấy một con Bạt bay từ cơ thể . Và khi nó bay , đó liền c.h.ế.t."

Giang Thắng trợn tròn mắt: "Đoạt xá! Quả nhiên là đoạt xá!"

Hạ Sơ Kiến day day thái dương. Tuy cô cũng thích tiểu thuyết mạng, nhưng đến mức "tẩu hỏa nhập ma" như Giang Thắng.

Thư Sách

Cô chỉnh : " thấy gọi là 'kiểm soát tinh thần' thì đúng hơn. Cấp bậc tinh thần lực của Bạt chắc chắn cao, nên nó thể điều khiển chính xác những tinh thần lực yếu hơn nó. Còn về thể, nghĩ nó ảo tưởng thôi. Nó điều khiển cơ thể . Người c.h.ế.t là c.h.ế.t thật, nó cách nào mượn xác hồn ."

Trần Ngôn Quân méo mặt: "... Đội trưởng, chị thế tụi em cũng chả thấy an ủi tí nào!"

Trời đất ơi, cách nào mượn xác hồn á! Nghe càng k.h.ủ.n.g b.ố hơn chứ!

Hạ Sơ Kiến mỉm : " cũng định an ủi các . Nhớ kỹ, chúng là một đội, đừng ai nghĩ đến chuyện vướng chân khác. Ai mà thực sự kéo chân đồng đội, sẽ đ.á.n.h gãy chân kẻ đó, bắt ở lì trong doanh trại, khỏi gây rắc rối."

Tuy lời Hạ Sơ Kiến như đùa, nhưng một thành viên nào trong đội nghĩ cô đang giỡn.

Tất cả đồng thanh hô lớn: "Rõ! Đội trưởng!"

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Được , trời mát , về ngủ thôi. Mai dậy sớm dò đường."

Trần Ngôn Quân hỏi: "Vâng đội trưởng. mà cần thiết dò đường ? Lúc bay tới đây chẳng thấy địa hình ? Chỉ là một hòn đảo cô độc biển, bé tí tẹo."

Hạ Sơ Kiến gật gù: "... Nghe cũng vần đấy. Thôi , mai tính tiếp."

dậy xua tay, là đầu tiên bước khỏi phòng của Trần Ngôn Quân và Giang Thắng.

...

Đêm , đều ngủ say. Nhiệt độ hạ xuống mức nóng lạnh, cực kỳ lý tưởng cho giấc ngủ.

Sáng sớm hôm , Hạ Sơ Kiến là đầu tiên tỉnh dậy.

Muốn ăn chút gì đó ngon lành, cô lén lấy nồi hấp điện loại nhỏ , hâm nóng hai cái bánh bao nhân thịt heo rừng đem theo từ nhà. Cô trong phòng khách, ăn bánh bao uống dịch dinh dưỡng cao cấp.

Vừa xử xong một cái, cửa phòng gõ vang.

Hạ Sơ Kiến mở cửa, thấy Trần Ngôn Quân đó, mắt chằm chằm cô, hỏi: "Đội trưởng, chị đang ăn món gì ngon thế?"

Hạ Sơ Kiến cạn lời.

Mũi tên là mũi ch.ó ?

Cô ăn bánh bao, nhân thịt bọc kín bên trong vỏ bánh, thế mà cũng ngửi thấy ?

Quả nhiên, ánh mắt Trần Ngôn Quân lướt qua vai Hạ Sơ Kiến, dán c.h.ặ.t chiếc bánh bao lẻ loi còn chiếc bàn vuông nhỏ trong phòng khách.

 

 

Loading...