Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 818: Chấn nhiếp thầm lặng (Phần 1)

Cập nhật lúc: 2026-01-18 13:47:03
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

Hạ Sơ Kiến rõ cơn nóng bức bất ngờ ập đến liên quan gì đến thứ mà cô b.ắ.n lúc nãy .

Tông Nhược Ninh lẳng lặng theo, chắp tay tựa cổng lớn. Anh tiến hóa gen, buổi tối tuyệt đối thể rời khỏi lâu đài cổ. Hơn nữa, cũng chẳng cơ giáp thế hệ hai, nếu cứ cố chấp theo Hạ Sơ Kiến ngoài thì chỉ tổ vướng chân cô. Vì , Tông Nhược Ninh kiên trì đòi theo.

Hạ Sơ Kiến lập tức kích hoạt cơ giáp Thiếu Tư Mệnh màu đen bạc, "vút" một tiếng bay vọt lên trung, lao thẳng về phía cánh rừng nơi cô nổ s.ú.n.g ban chiều.

Vừa tiến khu rừng đen kịt, Hạ Sơ Kiến liền chuyển cơ giáp sang chế độ ẩn .

Ban đêm, rừng cây tĩnh lặng đến đáng sợ, một tiếng ếch kêu râm ran, thậm chí đến tiếng côn trùng rả rích cũng tuyệt nhiên .

Vào mùa , nếu xét theo lịch của Bắc Thần thì lẽ đang là mùa hè. nhiệt độ thực tế ở đây đáng lý giống như Rừng rậm Dị thú ở thành phố Mộc Lan, tức là đông.

Thế nhưng hiện tại, chẳng mùa đông nào cả, cũng cái lạnh thấu xương, chỉ nhiệt độ đang tăng lên theo chiều thẳng . Ước chừng lúc mà ném một con gà ngoài, chẳng cần nhổ lông cũng thể nướng chín trực tiếp.

Hạ Sơ Kiến may mắn bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh bảo vệ nên mới sức nóng thiêu đốt. Trên màn hình quang học của cơ giáp đang hiển thị nhiệt độ môi trường bên ngoài theo thời gian thực.

Nhiệt độ lúc là: 58 độ C.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Thật quá sức tưởng tượng!

Ở cái nhiệt độ , bình thường thể trụ nổi quá một phút! Trừ khi là tiến hóa gen, hoặc là sở hữu cơ giáp thế hệ hai.

Lúc cô chỉ thấy may mắn vì họ đang trú ngụ trong tòa lâu đài bằng đá, nếu với nhiệt độ bên ngoài cao khủng khiếp thế , nhiệt độ bên trong cũng sẽ tăng lên nhanh. Nhờ những khối đá khổng lồ đặc thù khả năng cách nhiệt , nhiệt độ bên trong lâu đài vẫn vượt quá 40 độ. Tất nhiên, tầm 35-36 độ cũng đủ nóng để phát điên .

Hạ Sơ Kiến lặng lẽ di chuyển xuyên qua rừng cây.

Cô nhớ rõ bóng xanh vụt qua hồi chiều, và phát s.ú.n.g của cô chắc chắn trúng đích, cô thậm chí còn thấy nó kêu lên một tiếng "A".

Tiếng kêu đó giống giọng . thứ đó rốt cuộc con , Hạ Sơ Kiến vẫn còn nghi ngờ.

Cô trầm mặc bước giữa rừng, nhớ lời Hoắc Ngự Sân từng dặn: khi trời tối, tinh thần lực tuyệt đối rời khỏi nhà, một bên ngoài, bởi vì một khi bước thì sẽ bao giờ về nữa...

Lúc hứa với là sẽ ngoài, nhưng giờ cô nuốt lời.

Thực Hạ Sơ Kiến tò mò, tại tinh thần lực rời khỏi nơi trú ẩn ban đêm? Phải chăng bên ngoài loài quái thú thế lực quỷ dị nào chuyên tấn công những tinh thần lực?

Vậy nếu cô mặc bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh , liệu thể tiêu diệt vài con quái vật chuyên bắt nạt kẻ yếu đó ?!

Hạ Sơ Kiến suy nghĩ lung tung, loanh quanh trong rừng nửa tiếng đồng hồ, gần như leo lên đến đỉnh núi mà vẫn thấy bóng dáng màu xanh . Cũng chẳng con quái vật hiện tượng quỷ dị nào xuất hiện để tấn công thường cả.

Tuy nhiên, theo những vết m.á.u đỏ sậm lấm tấm mặt đất, cô đang ở gần mục tiêu.

Cuối cùng, Hạ Sơ Kiến cũng lên đến đỉnh núi.

Suốt dọc đường , cô vẫn gặp bất kỳ dã thú nào chạy loạn, cũng chẳng thấy loài chim đêm nào giật bay lên từ ngọn cây. Dường như hòn đảo , ngoại trừ thực vật thì tồn tại bất kỳ loài động vật hoang dã nào.

Điều quá bất thường.

Đứng đỉnh núi, Hạ Sơ Kiến ngẩng đầu vầng trăng cũng bất thường kém. Cô cực kỳ ghét cái ánh trăng màu đỏ sậm sền sệt như nhung , đột nhiên cảm thấy ngứa tay.

Cánh tay máy bên nâng lên, nhanh ch.óng chuyển đổi thành khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Thẩm Phán Giả 7 cỡ lớn. Cô nâng họng s.ú.n.g, nhắm thẳng vầng trăng đỏ quạch, tùy tiện bóp cò.

Đoàng!

Tiếng s.ú.n.g sắc lạnh vang lên, x.é to.ạc màn đêm đen đặc đỉnh núi, tựa như một lưỡi d.a.o trắng lóa tuốt khỏi vỏ.

Hạ Sơ Kiến nổ s.ú.n.g chỉ vì ngứa tay, thực cô cũng chẳng trông mong b.ắ.n trúng thứ gì.

ngay giây tiếp theo, một bóng hình màu xanh lơ đột ngột hiện giữa trung, ngay nền ánh trăng đỏ sậm!

Đó là một sinh vật hình cao một mét. Nó mặc bộ quần áo cũ kỹ màu xanh, đầu trọc lóc một sợi tóc, nhưng hai con mắt mọc ngay đỉnh đầu trụi lủi đó. Trên khuôn mặt phẳng lì mắt, chỉ một cái mũi hếch lên trời và một cái miệng rộng hoác kéo dài ngang cả khuôn mặt theo hình vòng cung.

Nó cúi đầu, đôi mắt đỉnh đầu chằm chằm Hạ Sơ Kiến đang ở đỉnh núi, từ từ bay khỏi ánh trăng.

Hạ Sơ Kiến trừng lớn mắt.

Bạt!

Nơi thế mà Bạt (Hạn Bạt)!

Tên cũng trừng đôi mắt đỉnh đầu thật lớn, cái miệng hình vòng cung toác một độ cong kinh dị.

Nó đang .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-818-chan-nhiep-tham-lang-phan-1.html.]

Sau đó, từ trong cổ họng nó phát âm thanh khàn đặc: "... Ta cơ thể của ngươi! Đã lâu lắm gặp cơ thể nào ý thế !"

Hạ Sơ Kiến cạn lời, khóe miệng giật giật. Cô thầm nghĩ, lũ Bạt thế nhỉ?! Con nào con nấy đều đòi chiếm xác khác!

Cô cũng sẽ chiều theo thói hư tật của chúng nó ! Tuy cô tự nhận xí, nhưng cũng đến lượt mấy thứ quái dị các dòm ngó!

Hạ Sơ Kiến chẳng thèm đôi co, khẩu s.ú.n.g ngắm trong tay vẫn hề buông xuống.

Cô kích hoạt động cơ cơ giáp, phóng lên từ đỉnh núi với tốc độ nhanh như chớp, lao thẳng đến phía sinh vật hình màu xanh . Họng s.ú.n.g chĩa xuống , nhắm ngay hai con mắt mọc đỉnh đầu của con Bạt, bồi thêm hai phát đạn!

Đoàng! Đoàng!

Cô từng kinh nghiệm chiến đấu với Bạt, nên loài khó g.i.ế.c c.h.ế.t. Bắn não n.g.ự.c chắc khiến nó c.h.ế.t ngay. Vậy thì cứ b.ắ.n mù đôi mắt lồi của nó , để nó thể càn nữa.

Quả nhiên, con Bạt hét lên t.h.ả.m thiết, cả run rẩy dữ dội rơi thẳng xuống .

Hạ Sơ Kiến lao theo đà rơi, dứt khoát nhắm vị trí trái tim lưng nó, bồi thêm một phát s.ú.n.g nữa!

Viên đạn b.ắ.n tỉa mang động năng cực lớn găm thẳng mục tiêu, đóng đinh con Bạt xuống mặt đất đỉnh núi, ngăn cho nó rơi xuống biển.

Thư Sách

Sau đó, con Bạt trút thở cuối cùng.

Đó là một làn khói màu xanh lơ lờ đờ trôi nổi, bên trong thấp thoáng một bóng tí hon màu xanh, mặt mũi dữ tợn, đang giương nanh múa vuốt lao về phía Hạ Sơ Kiến giữa trung!

"Biết ngay là ngươi chiêu mà." Hạ Sơ Kiến bình tĩnh . Cánh tay nâng lên, krak một tiếng, s.ú.n.g ngắm nữa khai hỏa. Một viên đạn xé gió lao thẳng về phía bóng nhỏ xíu trong làn khói xanh.

Viên đạn đ.á.n.h trúng làn khói, khiến nó ngưng tụ thành thực thể trong nháy mắt. Cái bóng tí hon đang định vồ lấy cô cũng lập tức tan tành manh giáp trong vụ nổ của đạn ngắm, biến mất khí.

Cái xác Bạt bất động giả c.h.ế.t đất lúc mới phát một tiếng gào thét kinh thiên động địa, đó theo sự tan biến của bóng màu xanh , nó giật lên hai cái tắt hẳn sự sống.

Đây chính là Bạt, loại Hạn Bạt ít nhất hai mạng.

Hạ Sơ Kiến đáp xuống đỉnh núi, cái xác Bạt thứ hai mà tiêu diệt. Cô tự hỏi, nhiệt độ tăng đột biến hôm nay do sự xuất hiện của con Bạt ? Loài quái vật thế mà cũng tồn tại ở cái tinh hệ xa lạ ?

Ngay khoảnh khắc Hạ Sơ Kiến nổ phát s.ú.n.g thứ ba, mặt biển chân núi bỗng nổi sóng ngập trời.

Trong làn nước đen kịt, dường như một thực thể khổng lồ nào đó đang thức tỉnh.

Hạ Sơ Kiến cúi xuống, khẩu s.ú.n.g ngắm trong tay bất động thanh sắc vươn , nhắm thẳng đáy biển nơi sóng lớn đang cuộn trào.

chỉ vì một động tác của cô, mặt biển đột nhiên phẳng lặng trở . Thực thể ngông cuồng dường như cảm nhận nguy hiểm, liền im lìm cuộn đáy biển sâu.

Hạ Sơ Kiến đỉnh núi, ghìm s.ú.n.g quan sát một hồi lâu, xác định nước biển sẽ tiếp tục tác oai tác quái nữa mới quyết định rời .

Đầu cánh tay máy của cô nhanh ch.óng bật một con d.a.o găm kim loại đặc chủng, lột một dải vỏ cây dài từ cây gần đó dây thừng. Sau đó, cô trói gô con Bạt c.h.ế.t , cứ thế từng bước một, chậm rãi kéo lê nó xuống núi.

Lúc xuống núi, cô dùng cơ giáp bay về mà cố ý bộ.

Tay lăm lăm s.ú.n.g, chân kéo theo xác con Bạt. Máu đỏ sậm từ vết thương của con quái vật rỉ , vẽ thành một đường đỏ thẫm đường núi, trông như tọa độ dẫn lối xuống địa ngục.

Trong đêm tối nóng bức đến ngạt thở và tràn ngập ác ý , hình ảnh cô lẳng lặng xuyên qua rừng rậm tạo nên một sự chấn động lời đối với những loài yêu ma quỷ quái đang ngo ngoe rục rịch trong bóng tối.

Làm màu kiểu tuy "ngầu", nhưng tốn sức chân.

Hạ Sơ Kiến lên núi chỉ mất năm phút bay, nhưng xuống núi mất tròn 30 phút bộ. Đến khi về tới cửa lâu đài, chân cô mỏi nhừ.

Tông Nhược Ninh vẫn bậc thềm lâu đài, dáng vẻ như đang đợi cô.

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: "Thầy Tông, thầy còn ngủ ạ?"

Tông Nhược Ninh ánh trăng ngày càng đỏ quạch, bộ cơ giáp đen bạc của Hạ Sơ Kiến, ánh mắt dừng ở sinh vật hình kỳ dị đang cô kéo lê đất. Cuối cùng, câu hỏi thăm đời thường của cô cho câm nín.

Lúc , chẳng lẽ nên kể cho chuyện gì xảy trong khu rừng đen kịt ? Anh rõ ràng thấy vài tiếng s.ú.n.g nổ...

Hơn nữa, lên núi một chuyến kéo về một con quái vật hình thù kỳ dị, định giải thích một chút ? Sao mở miệng là hỏi chuyện ngủ nghỉ thế ?

Lần đầu tiên, Tông Nhược Ninh cảm thấy Hạ Sơ Kiến lẽ là phân biệt nặng nhẹ.

Hạ Sơ Kiến nhận ánh mắt Tông Nhược Ninh đang dán cái xác Bạt trói bằng vỏ cây. Cô dứt khoát nâng cánh tay máy lên, vung tay ném "bịch" một cái lên bậc thềm, bước theo lên, hỏi: "Thầy Tông, thầy gặp thứ bao giờ ?"

Tông Nhược Ninh quan sát kỹ lưỡng, chút chắc chắn: "... Đây là... Bạt trong truyền thuyết ?"

Hạ Sơ Kiến nhướng mày ngạc nhiên: "Thầy cũng nó ạ?"

Cô nhớ Mạnh Quang Huy từng , Bạt là một loài quái vật cực kỳ hiếm gặp, khác với Di Loại nhưng mối liên hệ nội tại nào đó với Di Loại. Tông Nhược Ninh quả hổ danh là nhân vật nòng cốt của tứ đại quý tộc, kiến thức thật uyên bác...

Tông Nhược Ninh tiếp: " từng thấy tận mắt, nhưng nhắc đến. Các em ở thành phố Mộc Lan thuộc Quy Viễn, năm ngoái từng tiêu diệt một con Bạt ?"

Nói xong, như chợt vỡ lẽ: "... Con Bạt năm ngoái, cũng là do em g.i.ế.c ? nhớ tin tức sự việc xảy tại một trường cấp ba ở thành phố Mộc Lan. Nửa đầu năm ngoái, em vẫn đang học cấp ba đúng ?"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Khả năng suy luận của đúng là ngang ngửa với Hoắc Ngự Sân và Quyền Dữ Huấn.

 

 

Loading...