Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 816: Có mới nới cũ (Phần 1)

Cập nhật lúc: 2026-01-18 13:47:01
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

Hạ Sơ Kiến quyết định chia đội thành hai nhóm, lượt tiến . Làm để lỡ bên trong bẫy thì cả đội cũng "hốt trọn ổ". Tám đồng đội còn đều tán thành.

Hạ Sơ Kiến dẫn theo Trần Ngôn Quân về phía cổng lớn của thôn trang.

Ngay đầu thôn, họ thấy một tấm biển chỉ đường xiêu vẹo, bên : "Hoan nghênh đến với Thôn Ám Chi".

Trần Ngôn Quân ngờ vực hỏi: "Cái thôn tên là... Thôn Ám Chi?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Có cái thôn t.ử tế nào đặt tên thế ?"

Trần Ngôn Quân chiều suy tư: "Ý đội trưởng là, đây là một cái thôn... đắn?"

Hạ Sơ Kiến buồn nhưng ráng nhịn, nghiêm túc : "Đây là một ngôi làng quỷ dị, cẩn thận."

Vừa dứt lời, tay cô lăm lăm một khẩu s.ú.n.g lục. Trần Ngôn Quân thấy thế cũng vội rút s.ú.n.g cầm cho đỡ sợ, cả hai cùng tiến trong.

Ngôi làng chỉ to bằng bàn tay, mấy bước đến tòa lâu đài ngay trung tâm. Giữa những căn nhà thấp bé cũ nát, sự hiện diện của một tòa lâu đài cổ đồ sộ thế quả thực quá đột ngột.

Hai cổng lâu đài ngó nghiêng, bàn bạc xem nên .

lúc , cánh cổng dày nặng của lâu đài cổ kẽo kẹt mở . Tông Nhược Ninh cùng vài giáo viên phụ trách từ bên trong bước .

Hai ngoài cửa suýt nữa thì hét toáng lên. Đến khi rõ là thầy giáo trong trường, họ mới vuốt n.g.ự.c thở phào, hồn .

Hạ Sơ Kiến : "Thầy Tông, thầy thế dọa chúng em c.h.ế.t khiếp."

Thư Sách

Thực Tông Nhược Ninh cũng mặc quân phục, nhưng bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng màu nâu sẫm. Thoạt , trông như một mặc trường bào bước từ tòa lâu đài rêu phong, mang theo thở của thời gian sâu thẳm, bảo dọa cho ?

Tông Nhược Ninh mỉm : "Dự kiến nhiệt độ ban đêm ở đây sẽ giảm xuống thấp, các em nhớ chú ý giữ ấm."

Anh để ý thấy cả hai đều mặc quân phục cấp phát của trường, nhưng đều là mẫu mùa hè. Lúc nhiệt độ vẫn còn dễ chịu, tầm hai mươi độ.

Hạ Sơ Kiến hỏi: "Tối nay nhiệt độ sẽ giảm xuống bao nhiêu ạ?"

Tông Nhược Ninh đáp: "Theo dự báo của AI thời tiết, đêm nay sẽ xuống âm hai mươi độ."

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, cũng may, vẫn ấm hơn Rừng rậm Dị thú nhiều.

Cô gật đầu: "Cảm ơn thầy nhắc nhở. Vậy tối nay tụi em sẽ ở trong lều, lều máy phát điện chạy thiết sưởi, với túi ngủ cũng giữ nhiệt lắm."

Tông Nhược Ninh lắc đầu: "Ở lều e là , chúng cần tiết kiệm năng lượng."

Hạ Sơ Kiến sực nhớ , máy phát điện họ mang theo chạy bằng phản ứng nhiệt hạch kiểm soát. Thế nên năng lượng đúng là dùng dè sẻn thật...

Nghe , Trần Ngôn Quân hỏi Tông Nhược Ninh: "Chuyên viên Tông, nếu ở lều mà dùng thiết sưởi, thì tụi em sưởi ấm kiểu gì?"

Tông Nhược Ninh nhẹ: "Đó là vấn đề của các em. là giám sát viên, thể giúp các em gian lận."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Thế mà cũng gọi là gian lận á?

Trần Ngôn Quân quanh ngôi làng nhỏ, hỏi: "Lần học sinh trường đến đây thì họ ở chỗ nào?"

Một trợ lý bên cạnh Tông Nhược Ninh đáp: "Không rõ, rốt cuộc họ đáp xuống , chúng cũng ."

Trần Ngôn Quân ngạc nhiên: "Hả? Vậy các thầy doanh trại ? Em còn tưởng là do các đàn đàn chị để địa chỉ chứ."

Tông Nhược Ninh giải thích: "Địa điểm là do các nhà khoa học của Viện Hàn lâm Hoàng gia suy luận dựa tư liệu lịch sử."

Hạ Sơ Kiến hiểu ngay, ý là tư liệu do vị hoàng thất trở về từ một ngàn năm mang . Xem tình huống của đó hơn nhiều so với nhóm mười chín năm . Dù cuối cùng cũng thể về, nhưng vẻ gặp kiếp nạn gì quá " tưởng". Chắc chỉ đơn thuần là tàu thám hiểm hỏng, thể cất cánh bay vũ trụ thôi.

Hạ Sơ Kiến bận tâm chuyện đó lắm, cô chỉ quan sát Tông Nhược Ninh và các giáo viên, hỏi: "Các thầy tối nay sẽ ở trong lâu đài ạ?"

Tông Nhược Ninh gật đầu: "Ừ, chúng ở trong lâu đài."

Hạ Sơ Kiến liền : "Lâu đài rộng lắm, liệu thể cho tụi em ở ké ạ?"

Cô chớp chớp mắt Tông Nhược Ninh.

Tông Nhược Ninh mỉm dời ánh mắt chỗ khác: "... Được."

Trần Ngôn Quân kinh ngạc thốt lên: "... Thế gian lận ? Được ở cùng chỗ với giáo viên?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-816-co-moi-noi-cu-phan-1.html.]

Hạ Sơ Kiến cãi: "Chỉ là ở cùng một tòa nhà thôi, gọi là gian lận? Lại lâu đài to thế , ở chung phòng với thầy ?"

Tông Nhược Ninh xác nhận: "Quy tắc cho phép. Quy tắc rằng các công trình trong doanh trại chỉ dành cho giáo viên."

Trần Ngôn Quân sang vị trợ giảng trả lời lúc nãy, bực bội: "Sao lúc nãy thầy bảo là cũng ở trong lâu đài?"

Vị trợ giảng tủm tỉm: "Tại em hỏi mà! Với cũng dối..."

Hắn đúng là sai, chỉ là hết sự thật thôi.

Giờ Hạ Sơ Kiến mở lời, Tông Nhược Ninh liền gật đầu đồng ý. Vị trợ giảng dẫn Hạ Sơ Kiến và Trần Ngôn Quân lên tầng hai lâu đài, hỏi: "Tiểu đội các em mấy ?"

"Mười ạ." Hạ Sơ Kiến đáp.

Trợ giảng liền phân cho họ năm phòng hướng Nam. Hai một gian, đủ cho mười . Trong đội chỉ Hạ Sơ Kiến và Phạn Thụy Ti là nữ, đương nhiên hai chung một phòng. Tám nam sinh còn chia bốn phòng ngủ.

Hạ Sơ Kiến và Trần Ngôn Quân xem qua các phòng. Lâu đài chắc bỏ hoang nhiều năm, tuy nhiều bụi bặm nhưng mùi nấm mốc khó chịu.

Lật tấm vải trắng phủ giường và đồ đạc lên, Hạ Sơ Kiến bịt mũi: "Chỗ đúng là cần một con robot giúp việc đến quét tước."

Trần Ngôn Quân hỏi: "Tiểu Phi ?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Tiểu Phi là robot thám hiểm, chắc dọn phòng . Mà khi nào nó mới sửa xong linh kiện nữa."

Thực cô nghĩ, với bản lĩnh của "Chim Bay Lượn", chắc dọn phòng cũng thôi. , chỉ trả lời qua loa cho xong chuyện.

Hạ Sơ Kiến đổi chủ đề: "Trần Ngôn Quân, ngoài gọi . Cả vật tư nữa, dọn hết đây."

Trần Ngôn Quân lập tức gọi .

Cái thôn bé quá. Hắn chẳng cần xa, chỉ ở cửa lâu đài hô vài tiếng, tám đang đợi ở đầu thôn liền khuân đồ chạy tới.

Mọi tập kết vật tư ở sảnh tầng một, đó theo Trần Ngôn Quân lên tầng hai. Hạ Sơ Kiến đợi sẵn, phổ biến việc phân chia phòng ốc. Ai nấy về phòng dọn dẹp.

Cô và Phạn Thụy Ti đeo khẩu trang, quét tước sơ qua căn phòng. Phòng lò sưởi âm tường, bên cạnh chất một đống củi, xem tối thể đốt lửa sưởi ấm. Trên giường nệm lò xo êm ái mà là loại giát giường đan bằng dây thừng cọ cổ xưa.

Hạ Sơ Kiến thấy bao giờ, tò mò sờ thử còn chụp vài tấm ảnh. Trong phòng kê hai chiếc giường đơn sơn mài đan dây như thế, bên trải một tấm đệm bông mỏng, cả gối và chăn mỏng.

Hạ Sơ Kiến : "Cái tối chắc ngủ nổi . Chúng trải túi ngủ lên giường ."

Phạn Thụy Ti đồng tình: "Túi ngủ chịu lạnh âm 30 độ, thì âm 20 độ chắc thành vấn đề dù lò sưởi."

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Ừ, chắc . Còn v.ũ k.h.í và dịch dinh dưỡng nữa, cũng mang đây."

Nói hai cô gái cùng ngoài. Nhóm Trần Ngôn Quân, Giang Thắng và Mạch Úc Thác cũng đang định xuống lầu. Ý tưởng lớn gặp , tất cả đều xuống tầng một khuân đồ.

Đến khi họ chuyển xong vật tư cá nhân phòng thì trời về chiều. Sắc trời vẫn còn sớm, các tiểu đội khác bay tới. Gió bắt đầu thổi mạnh dần, tiếng rừng cây rít lên vù vù, mang theo vài phần cảm giác của mùa đông khắc nghiệt sắp ập đến.

Hạ Sơ Kiến đẩy cửa lớn lâu đài, ở ngưỡng cửa quan sát. Tay cô đặt hờ bên hông, sẵn sàng rút s.ú.n.g bất cứ lúc nào.

Vừa định trở , khóe mắt cô thoáng thấy một bóng xanh vụt qua trong rừng cây ven thôn.

Không một lời, khẩu s.ú.n.g lục gọn trong tay Hạ Sơ Kiến. Cô giơ tay, "Đoàng!", b.ắ.n thẳng về phía rừng cây.

"Á ——!" Tiếng hét thất thanh vọng từ trong rừng, rõ ràng trúng đạn.

Hạ Sơ Kiến tò mò, vẫn giữ s.ú.n.g, từng bước tiến về phía đó. Cô chậm, nhưng khi đến nơi chỉ thấy vài dấu chân hỗn loạn và vài giọt m.á.u đen sẫm.

Xem kẻ đó thương.

Hạ Sơ Kiến bực . Cô tự tin tài b.ắ.n s.ú.n.g của , nhưng phát hình như chỉ sượt qua da đối phương... Chuyện từng xảy . Chẳng lẽ từ trường ở đây ảnh hưởng đến cảm giác b.ắ.n?

Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút quyết định sâu rừng rậm. Cô chỉ quan sát loanh quanh .

Vừa về đến cổng thôn, cô thấy Trần Ngôn Quân đang cùng một con robot thám hiểm, chính là Tiểu Phi. Trần Ngôn Quân vì yên tâm về Hạ Sơ Kiến nên mới đuổi theo. Kết quả đến nơi thì thấy Tiểu Phi từ ngoài tầng khí quyển bay xuống.

Hạ Sơ Kiến gật đầu với Trần Ngôn Quân sang Tiểu Phi: "Tiểu Phi, linh kiện nhanh thế? Bay lượn với hoạt động ảnh hưởng gì ? Có lâu đài ở cùng tụi ?"

Tiểu Phi đáp: "Đều đổi sang chất liệu nhựa hết . Linh kiện bằng thép của Tiểu Phi vốn nhiều, Tiểu Phi tự dùng máy tiện vài cái, còn đồ dự phòng nữa."

Nói , nó mở l.ồ.ng n.g.ự.c cho Hạ Sơ Kiến xem "kho dự trữ". Trong cái hốc nhỏ ở n.g.ự.c con robot chứa vài linh kiện dự phòng.

Hạ Sơ Kiến lớn: "Tiểu Phi còn đúc khuôn nhựa cao cấp nữa ! Khá lắm, khá lắm! Vậy tối nay lâu đài trú ẩn với bọn ?"

Tiểu Phi lập tức đáp: "Đội trưởng ở , Tiểu Phi ở đó."

Hạ Sơ Kiến hào hứng: "Tuyệt vời! Có Tiểu Phi trong tay, thiên hạ là của !"

Trần Ngôn Quân bên cạnh chua chát : "Đội trưởng , đừng ' mới nới cũ' thế chứ! Đừng quên tụi nha!"

 

 

Loading...