Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 813: Vừa phải thôi (Phần 1)

Cập nhật lúc: 2026-01-18 13:00:47
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

Hạ Sơ Kiến đảo mắt suy tính, sang với Trần Ngôn Quân: "Xem thể trực tiếp đáp xuống cả đám . Các mau ch.óng trở bên ngoài tầng khí quyển !"

" sẽ xuống thám thính. Mọi cứ ở yên đây chờ tin."

Trần Ngôn Quân căng thẳng thốt lên: "Đội trưởng, ngài định xuống một ? Xuống bằng cách nào?"

Khoảng cách đến mặt đất ít nhất cũng còn vài chục mét, mà Hạ Sơ Kiến tiến hóa gen...

Trần Ngôn Quân kìm nốt vế , nhưng Hạ Sơ Kiến thừa hiểu ý .

Nàng thẳng thắn đáp: " cơ giáp thế hệ 2."

Nói thật lòng, đây nàng từng tự ti vì bản là gen tiến hóa giả. từ khoảnh khắc quyết định công khai "cơ giáp thế hệ 2", sự tự ti đó tan biến.

Bạn là gen tiến hóa giả thì ?

Dù gì cũng cơ giáp thế hệ 2.

Đây chính là tấm bùa hộ mệnh "dĩ bất biến ứng vạn biến" của nàng!

Hạ Sơ Kiến hào hứng phóng xuất cơ giáp thế hệ 2 ngay mặt . Lần , nàng sử dụng nguyên trạng của cơ giáp.

Sắc màu hắc bạc lạnh lùng kết hợp cùng mũ giáp hình cánh bướm, thấy toát lên một phong cách cực kỳ đẳng cấp!

Trần Ngôn Quân hâm mộ đến đỏ cả mắt, hét lên điên cuồng: "Cơ giáp thế hệ 2!"

"Cuối cùng cũng tận mắt thấy hàng thật !"

"Đội trưởng, cho sờ thử một cái ?! Chỉ cần sờ cánh tay thôi, , cẳng chân bàn chân cũng mà!"

Nói , Trần Ngôn Quân suýt nữa thì quỳ rạp xuống.

Hạ Sơ Kiến dở dở , vội vàng túm lấy .

Trần Ngôn Quân ngơ ngác cánh tay , vẻ mặt như đang mơ: "...Cơ giáp thế hệ 2 đang chạm ... thế mà cơ giáp thế hệ 2 chạm !"

"Cả đời sẽ rửa tay nữa!"

Hạ Sơ Kiến giật giật khóe miệng, buông tay phán: "Trần Ngôn Quân, bình thường chút ."

Trần Ngôn Quân hì hì, trở tay nắm c.h.ặ.t, đ.ấ.m nhẹ vai Hạ Sơ Kiến một cái: "Mãn nguyện ! cũng coi là từng giao đấu với cơ giáp thế hệ 2!"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Cậu giao đấu, là đơn phương cơ giáp thế hệ 2 'bón hành', thỏa mãn ?"

Trần Ngôn Quân ha hả, hưng phấn tột độ.

Mạch Úc Thác và Phạn Thụy Ti cũng là đầu tiên chiêm ngưỡng cơ giáp thế hệ 2 bằng xương bằng thịt, cả hai đến mức mắt chớp.

Chưa bàn đến tính năng, chỉ riêng tạo hình là thứ họ mơ cũng dám nghĩ tới. Nó giống hệt những bộ chiến giáp tương lai thiết kế bởi AI trong các tựa game võng du đình đám!

Đã bao họ ao ước hiện thực cũng những cỗ máy ngầu như ... game là game, hiện thực chuyện đó. Công nghệ nước nhà vẫn còn nhiều rào cản thể đột phá.

Vậy mà giờ đây, thứ họ ngỡ là tưởng đang sừng sững ngay mắt.

Hạ Sơ Kiến vẫy tay chào đồng đội, đó mở cửa khoang, ung dung nhảy ngoài với một phong thái đầy thanh thoát.

Hệ thống động lực của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh hắc bạc khởi động trong nháy mắt.

Hạ Sơ Kiến tựa như một Nữ hoàng Đêm Tối đang sải cánh giữa trời xanh, chiếc mũ giáp cánh bướm càng tô điểm thêm vẻ quyến rũ đầy dã tính và khác biệt!

Mọi đang mải mê ngắm thì robot thám hiểm Tiểu Phi đột nhiên cũng lao theo.

Trần Ngôn Quân hoảng hốt hét lớn: "Tiểu Phi, ngay! Mày cánh..."

Lời dứt, lưng cơ thể hình trụ của robot thám hiểm bỗng mọc một cánh quạt, vù vù như một chiếc drone hình , cứ thế bám theo Hạ Sơ Kiến.

Micro trong mũ giáp của Hạ Sơ Kiến kết nối trực tiếp với kênh liên lạc của phi thuyền. Nàng rõ tiếng gào thét của Trần Ngôn Quân: "Đội trưởng! Tiểu Phi nhảy theo !"

Hạ Sơ Kiến giật đầu , thấy con robot cao nửa đang tít cánh quạt lưng, lao về phía với tốc độ cực nhanh.

Nàng vội qua kênh liên lạc: "Tiểu Phi, mày tao ?"

Giọng điện t.ử tổng hợp của Tiểu Phi vang lên, ôn hòa và đôn hậu: "Đội trưởng, Tiểu Phi rõ."

"Tiểu Phi sẽ cùng đội trưởng thám hiểm."

Vừa dứt lời, nó bay đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến.

Nàng thở dài, nghĩ thầm đến đây thì đành chịu ...

Nàng dặn dò: "Tiểu Phi, mày bám sát tao, cấm chạy lung tung."

"Nếu chạy loạn, tao sẽ tống mày về tàu thám hiểm tinh tế ngay lập tức."

Tiểu Phi đáp lời chắc nịch: "Đội trưởng yên tâm, Tiểu Phi lời đội trưởng nhất."

Hạ Sơ Kiến vặn : "Tao bảo mày về, thấy mày ?"

Tiểu Phi đáp: "Vì đó lời thật lòng của đội trưởng."

Hạ Sơ Kiến nhếch mép: "...Mày còn phân biệt cả thật lòng giả dối cơ ? Mày robot, mày thành tinh đúng ?"

Tiểu Phi khiêm tốn: "Trên đời thần thánh, đội trưởng quá khen."

Hạ Sơ Kiến nghiêm túc: "Tao thật sự thể một , mày lên ngay ."

Tiểu Phi đang định phản bác thì đột nhiên cánh quạt lưng nó vẻ chậm .

Ngay lập tức, nó điều chỉnh hệ thống động lực, bật mạnh lên cao, tức tốc rời xa Hạ Sơ Kiến. Tốc độ bay lên của Tiểu Phi nhanh đến mức chỉ thoáng chốc biến thành một chấm đen nhỏ, sắp sửa phi thuyền đang lơ lửng giữa trời.

Tiểu Phi báo cáo qua kênh liên lạc: "Đội trưởng, Tiểu Phi thể cùng ngài ."

"Không khí ở đây chứa vật chất vi lượng ăn mòn cực mạnh đối với các bộ phận kim loại thông thường."

"Tiểu Phi mới xuống đầy một phút mà cánh quạt bắt đầu gỉ sét."

"Nếu tiếp tục, cơ thể Tiểu Phi sẽ hỏng mất, nên Tiểu Phi thể xuống sâu hơn."

Lời nó , cả tiểu đội đều rõ mồn một.

Lúc , mới nhớ lời cảnh báo của chuyên viên Tông qua loa phát thanh: nơi cực kỳ "kỵ" drone và robot. Lần , cơ giáp thường cũng vô dụng, nên họ chẳng thèm mang theo.

Mọi bắt đầu lo lắng cho mười chiếc phi thuyền đáp xuống đó!

Các binh sĩ của bộ đội thám hiểm tinh tế cũng cuộc hội thoại kênh chung. Tất nhiên, họ kênh quân sự riêng để bàn bạc. Sau khi thảo luận, quân đội quyết định rút về tàu bên ngoài tầng khí quyển .

Lúc , họ cũng cảm nhận tính năng phi thuyền của bắt đầu trục trặc. Quyết định lập tức thông báo cho sinh viên trường quân đội.

"Các em chú ý, tầng khí quyển nơi chứa nguyên tố vi lượng ăn mòn kim loại thường cực mạnh, thể gây tổn hại chí mạng cho phi thuyền."

"Rút kinh nghiệm từ mười chín năm , chúng cần tàu để bàn bạc sách lược kỹ hơn."

"Kiến nghị các em cũng nên về để tránh rủi ro."

Ngay đó, các phi thuyền quân sự lượt đầu. Mười một chiếc phi thuyền dân dụng của trường quân đội, khi hội ý, cũng quyết định rút lui.

Hiện tại, ngoại trừ mười chiếc vội vàng đáp xuống Lục Mang Tinh, chỉ còn trơ trọi chiếc phi thuyền của nhóm Hạ Sơ Kiến lơ lửng giữa trời. Họ đang đợi nàng .

Hạ Sơ Kiến trấn tĩnh, thầm nghĩ giờ chỉ còn cách dựa cơ giáp thế hệ 2 để thử vận may.

Nàng bật micro, với nhóm phi thuyền Tầm Bảo 1: "Các đồng đội, xin hãy về . Cơ giáp thế hệ 2 của hiện vẫn , sẽ xuống dò đường."

Trần Ngôn Quân sốt ruột: "Đội trưởng...!"

Cậu gọi Hạ Sơ Kiến về, thậm chí định "uy h.i.ế.p" rằng nếu nàng về thì cả bọn sẽ !

Mạch Úc Thác nhanh tay kéo , micro: "Đội trưởng, rõ mệnh lệnh! Chúng sẽ về địa điểm tập kết ngay!"

Trần Ngôn Quân nổi đóa, quát Mạch Úc Thác: " mới là phó đội trưởng! Sao dám vượt quyền?! Không !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-813-vua-phai-thoi-phan-1.html.]

Mạch Úc Thác đáp trả: "Hạ đồng học là đội trưởng, cũng lời cô !"

Hạ Sơ Kiến dây dưa, nàng dứt khoát: "Các đồng đội, đây là mệnh lệnh! Mệnh lệnh quân sự!"

Nói xong, nàng tắt micro.

Trên phi thuyền Tầm Bảo 1, nhóm Trần Ngôn Quân, Giang Thắng trừng mắt Mạch Úc Thác và Phạn Thụy Ti. mệnh lệnh đanh thép của Hạ Sơ Kiến, họ buộc tuân thủ kỷ luật hành quân.

Trần Ngôn Quân trầm mặc một lúc lâu, với Mạch Úc Thác: "Xin , là sai."

" nên tự ý chủ, nghi ngờ quyết định của đội trưởng."

Mạch Úc Thác gật đầu: "Lần đầu tiên gặp tình huống đặc thù, chấp nhận lời xin ."

" nếu , cái chức phó đội trưởng đừng nữa, để ."

Cậu coi chuyến thám hiểm là một chiến dịch quân sự thực thụ. Mà là quân sự, phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện.

Trần Ngôn Quân đó kịp chuyển biến tư tưởng, nhưng giờ phút , hiểu. Cậu là cánh tay đắc lực của Hạ Sơ Kiến, chứ kẻ ngáng đường gây rối!

...

Hạ Sơ Kiến còn bận tâm đến tranh cãi phi thuyền nữa, nàng gọi Thất Lộc.

"Thất Lộc, mi thấy bọn tao chuyện ?"

Giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên đầy vẻ kiêu kỳ: "Hứ! Chủ nhân đang chuyện với con robot khác mà!"

Hạ Sơ Kiến: "...Thất Lộc, mi thích Tiểu Phi ?"

Thất Lộc im lặng một lát đáp: "Thất Lộc thích Tiểu Phi, nhưng chủ nhân thích nó quá, nên Thất Lộc thích."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Hóa là ghen.

Hạ Sơ Kiến tò mò: "Thất Lộc, mi là trí tuệ nhân tạo mà cũng ghen tị như con ?"

Kiểu biểu đạt cảm xúc nàng mới chỉ thấy ở Lục Thuận - robot giúp việc ở nhà.

Thất Lộc chối: "...Em ghen, chỉ là vui, thích thôi."

Hạ Sơ Kiến khẳng định: "Đấy chính là ghen tị."

Thất Lộc lảng sang chuyện khác điệu nghệ: "Cái tên Tiểu Phi lúc nãy, rõ là xuống mà cứ cố đ.ấ.m ăn xôi để lấy lòng chủ nhân! Thất Lộc ghét cực!"

Nó lải nhải kể Tiểu Phi đủ điều, từ việc nhảy qua giữa vai trò lái và y tá, tranh hết cơ hội giúp đỡ Hạ Sơ Kiến khiến Thất Lộc chẳng còn đất dụng võ...

Hạ Sơ Kiến mà cạn lời, nhẹ giọng nhắc: "...Vừa thôi..."

Không nó càm ràm nữa, nàng đổi chủ đề: "Thất Lộc, radar phi thuyền hỏng , mi dùng thiết dò tìm của cơ giáp Thiếu Tư Mệnh quét thử địa hình xem ?"

Thất Lộc lập tức hào hứng trở : "Không thành vấn đề! Chủ nhân chờ chút!"

Tất nhiên Hạ Sơ Kiến yên chờ. Nàng tiếp tục hạ độ cao, ngày càng gần mặt đất hơn.

Qua kính lọc độ phân giải cao của mũ giáp, nàng thấy ngay bên là một hòn đảo nhỏ giữa biển khơi.

Mảnh đất bằng phẳng trông vẻ xanh đen thực đang phập phồng nhè nhẹ. Do chuyển động quá chậm và diện tích quá lớn, cộng thêm radar vô dụng nên phi thuyền thể phát hiện .

Khi xuống gần sát mặt đất, Hạ Sơ Kiến giật . Cảm giác mặt đất quái lạ vô cùng.

giống bãi cát, mà giống một loại chất keo, cực kỳ dai...

Là cái gì nhỉ?

Hạ Sơ Kiến chợt lóe lên ý nghĩ.

Giống da của một loài động vật nào đó!

da màu xanh lục thì hiếm thấy lắm. Nhắc đến da xanh lục, trong đầu nàng hiện lên hình ảnh một sinh vật từng gặp ở Sâm Trạch Tinh: Hải Đạt Cống. Chỉ điều con đó vảy màu xanh xám.

Tuy nhiên, Hải Đạt Cống gì to thế .

Nhìn mảnh đất màu xanh xám mênh m.ô.n.g , ở đây phóng tầm mắt xa cũng gần như thấy nước biển bao quanh.

Nếu là Hải Đạt Cống... Thì đây là một con Hải Đạt Cống cấp trùm cuối, siêu khổng lồ!

Hạ Sơ Kiến chỉ nghĩ vu vơ thôi, chứ tin đây là vảy Hải Đạt Cống thật. ý tưởng điên rồ giúp nàng mở rộng tư duy, gò bó.

Vừa suy nghĩ, nàng bật kênh công cộng của đợt thám hiểm lên.

Sinh viên mười chiếc phi thuyền đáp xuống đang kêu gào t.h.ả.m thiết kênh chung.

"Cứu mạng! Ai đến cứu với!"

"Phi thuyền đang chìm dần xuống!"

"Cửa kẹt ! Không !"

"Phi thuyền khi nào cũng ăn mòn ?!"

"Cái mặt đất là thứ quái quỷ gì ?! Sao xúc cảm ghê tởm thế ?!"

Thư Sách

...

Nghe những tiếng oán thán và hoảng loạn, Hạ Sơ Kiến bất ngờ lên tiếng: " là Hạ Sơ Kiến, đáp xuống Lục Mang Tinh một ."

" sẽ gửi tọa độ lên kênh công cộng, bạn nào ở gần nhất thì liên hệ, sẽ qua xem giúp mở cửa khoang ."

Lời nàng dứt, cả kênh im bặt.

Một lát , ngờ vực hỏi: "Hạ Sơ Kiến? Cậu xuống Lục Mang Tinh một kiểu gì?"

"Phi thuyền của lún xuống ?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Phi thuyền của xuống, vẫn đang bay trời."

" nhảy dù xuống một ."

" cơ giáp thế hệ 2."

Vốn còn định nghi ngờ, nhưng đến "cơ giáp thế hệ 2", tất cả đều tắt đài.

Giọng Đào Chạy vang lên đầy mừng rỡ: "Sơ Kiến! Tớ là Đào Chạy đây! Đây là tọa độ của bọn tớ!"

"Không gần lắm, nhưng thể giúp bọn tớ ?!"

Đào Chạy xong, một nữ sinh cùng đội thì thầm: "...Cậu thật hả? Giỏi đến mấy cũng chỉ một ..."

Hạ Sơ Kiến lờ , chỉ với Đào Chạy: "Đào Chạy, tớ qua ngay, đợi tớ một phút."

Phi thuyền của nhóm Đào Chạy cách Hạ Sơ Kiến ít nhất hơn hai trăm km, nhưng với cơ giáp Thiếu Tư Mệnh hắc bạc khả năng đạt tốc độ vũ trụ cấp 3, quãng đường chỉ là chuyện nhỏ.

Hạ Sơ Kiến một phút là tính cả thời gian định vị và khởi động cơ giáp. Thời gian bay thực tế còn chẳng đến một phút.

Quả nhiên, đúng một phút , Hạ Sơ Kiến xuất hiện bầu trời điểm rơi của nhóm Đào Chạy.

Nhóm xui xẻo hơn nhiều.

Nơi cũng là một hòn đảo nhỏ giữa biển, nhưng địa hình chủ yếu là khe núi. Ba mặt núi non trùng điệp vây quanh một khe trũng ở giữa.

Chiếc phi thuyền màu đen sắt nghiêng ngả cắm giữa khe trũng .

Khe trũng trông như một đống đất sét dẻo, dính c.h.ặ.t lấy chiếc phi thuyền khổng lồ, một kẽ hở.

Mí mắt Hạ Sơ Kiến giật giật kiểm soát.

Nàng cảm thấy địa hình nơi thực sự .

Nói nó quỷ dị, nhưng hàm lượng oxy và CO2 giống hệt hệ Bắc Thần. Dù đội mũ giáp, nàng vẫn thể hít thở bình thường.

là bình thường thì sai quá sai. Bởi khí chứa nguyên tố vi lượng ăn mòn kim loại khủng khiếp.

Bất cứ thiết nào từ kim loại thường như sắt thép đều sẽ "nhai" sạch.

 

 

Loading...