Văn Nhân Chiêu tại ý niệm trỗi dậy mạnh mẽ đến thế, thể kìm nén. Cô khao khát chủ, đầu một gia tộc, lãnh đạo một quốc gia!
G.i.ế.c Hạ Sơ Kiến thì ? G.i.ế.c cả nhà cô thì ? Cô là Thần Hữu Chi Nữ của Đông Thiên Nguyên Thần Quốc, lời cô chính là ý chỉ của Thần!
Tại ? Tại cô cứ lời khác? Dù là Văn Nhân Dịch là Thần, tại cô phục tùng?
Hai luồng ý thức đấu tranh dữ dội trong đầu khiến Văn Nhân Chiêu đau như b.úa bổ. Cô ôm đầu, nhắm nghiền mắt, một lúc lâu mới tìm sự cân bằng.
Cô sờ lên mặt , lạnh nhạt : "... Chú khoang trị liệu ? cần chữa trị khuôn mặt , thể để ai thấy."
Văn Nhân Dịch khuôn mặt sưng vù do chính tay đ.á.n.h, thoáng chút áy náy. nghĩ đến những việc điên rồ cô định , ông đanh mặt: " một là một. Nếu cô còn dám tự ý hành động, sẽ khiến cô thể về Đông Thiên Nguyên..."
Câu cuối lạnh thấu xương khiến Văn Nhân Chiêu rùng .
...
Văn Nhân Dịch đưa cô khoang trị liệu, nhanh khuôn mặt lành lặn như xưa. Khi rời khỏi văn phòng, Văn Nhân Chiêu đeo khẩu trang nên vệ sĩ và thư ký hề cô đ.á.n.h.
Vốn định chào tạm biệt Hạ Viễn Phương, nhưng vì ý định g.i.ế.c của Văn Nhân Chiêu, Văn Nhân Dịch đổi ý.
"Chúng ngay bây giờ. Đồ đạc của ở đây sẽ quyên góp hết." Văn Nhân Dịch sang hỏi: "Cô phi thuyền riêng đến ?"
Văn Nhân Chiêu gật đầu: "Phi thuyền ở trạm gian... Chúng phi thuyền con xuống đây."
"Cô lên , quyên góp xong sẽ lên ."
Văn Nhân Chiêu dám ho he, vội vã đưa lên phi thuyền con bay về trạm gian.
Văn Nhân Dịch quyết định quyên bộ tài sản cho trại trẻ mồ côi Mộc Lan Thành, đó gọi taxi bay thẳng lên trạm gian.
...
Ngoại ô thủ đô Bắc Thần Tinh.
Tại văn phòng ban giám hiệu Đại học Quân sự Đệ Nhất, các Phó Hiệu trưởng và Chuyên viên Chính trị Tông Nhược Ninh đang họp trực tuyến với Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn.
Hoàng đế trong Ngự thư phòng, ung dung : "Chào các vị, trẫm các vị kiếm 20 tỷ tài trợ từ Đông Thiên Nguyên Thần Quốc, lợi hại thật đấy!"
Phó Hiệu trưởng Thiều cung kính dậy: "Tâu Bệ hạ, tất cả là nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của . Quốc lực Bắc Thần ngày càng vững mạnh mới khiến bọn họ cúi đầu như . 20 tỷ thực chất là tấm lòng họ dâng lên Bệ hạ."
Hoàng đế ha hả: "Phó Hiệu trưởng Thiều cứ khéo . Trẫm đây là công sức của các vị, trẫm chỉ là Hiệu trưởng danh dự thôi, cần đổ hết công lao cho trẫm !"
Phó Hiệu trưởng Thiều đáp lời: "Bệ hạ chí ! Thực công thần lớn nhất là thầy Tông Nhược Ninh."
Tông Nhược Ninh khẽ cúi màn hình: "Bệ hạ thánh an. Thần chỉ góp chút sức mọn thôi ạ."
Hoàng đế nắm rõ chuyện, chính nhờ sự nhanh trí của Tông Nhược Ninh mà Văn Nhân Chiêu mất tiền bẽ mặt, lòng ông vô cùng sảng khoái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-801-trong-ho-lo-ban-thuoc-gi-phan-2.html.]
"Xem mắt của trẫm tồi! Năm ngoái Đại Tư tế xin cho khanh trường quân đội, trẫm thấy chỉ khanh mới việc nên đồng ý ngay."
Mọi trong phòng họp giờ mới Tông Nhược Ninh là do đích Hoàng đế cài , thái độ với càng thêm cung kính.
Tông Nhược Ninh ngượng ngùng, khéo léo chuyển chủ đề: "Bệ hạ, ngài thấy đề nghị của Văn Nhân Chiêu thế nào ạ?"
Hoàng đế thu nụ , dậy trong phòng: "Các khanh tại họ đột nhiên tài trợ ?"
Phó Hiệu trưởng Thiều khổ: "Họ chắc chắn mưu đồ riêng, nhưng mà..."
" mà họ cho nhiều quá nên nỡ từ chối chứ gì?" Hoàng đế ngắt lời.
Phó Hiệu trưởng Thiều đỏ mặt tía tai, cố giữ bình tĩnh: "Bệ hạ, trường cũng nhiều sinh viên nghèo vay vốn, thần cũng giúp các em ..."
Hoàng đế như : "Ý khanh là trẫm cấp kinh phí đủ?"
Đại học Quân sự Đệ Nhất trực thuộc Hoàng gia, kinh phí đều do Hoàng thất rót xuống. Không cần mặt Bộ Giáo d.ụ.c, nhưng sắc mặt Hoàng đế thì thể xem. Phó Hiệu trưởng Thiều ấp úng trả lời .
Phó Hiệu trưởng Lê đỡ lời: "Bệ hạ, thần nghĩ ba nước đang nhòm ngó tinh hệ mà chúng sắp thám hiểm, chia phần."
Hoàng đế cửa sổ, trầm ngâm: " họ chỉ yêu cầu sinh viên lớp Liên hợp và mỗi trường trong top 50 cử 10 đại diện. Tại cần những trường kém hơn tham gia?"
Các Phó Hiệu trưởng bối rối.
Tông Nhược Ninh ướm lời: "... Có khi nào trong 49 trường sinh viên do họ ngầm tài trợ?"
Hoàng đế hiểu ý: "Có thể đúng, thể sai, quan trọng. Quan trọng là nhận tiền thì cứ đồng ý yêu cầu của họ. đồng ý ."
Ông chốt hạ: "Top 50 nhiều quá, top 20 thôi. Mỗi trường chọn 20 sinh viên năm nhất tham gia. Vì lượng tăng lên, trẫm cho phép dùng hai tàu thám hiểm."
Mọi thở phào nhẹ nhõm, đồng loạt tán thành.
...
Thư Sách
Nhận tin, Văn Nhân Chiêu dù hài lòng lắm nhưng cũng đành chấp nhận phương án top 20 trường, mỗi trường 20 . cô kiên quyết đòi quyền tự chọn sinh viên dựa điểm thi đại học.
Hoàng đế đồng ý, vì tò mò xem cô định giở trò gì.
Danh sách điểm thi của sinh viên năm nhất 19 trường quân đội gửi đến Văn Nhân Chiêu. Cô tỉ mỉ chọn 380 cái tên. Hầu hết là những sinh viên thành tích tầm trung, và đa đến từ Khảm Ly Tinh.
Nhìn danh sách , Hoàng đế nhướng mày ngạc nhiên. Điểm thi vốn công khai, cô cần gì mượn cớ để thu thập? Rốt cuộc Văn Nhân Chiêu đang ủ mưu gì? Liệu trong đám sinh viên "quân cờ" của Đông Thiên Nguyên Thần Quốc ?
Hoàng đế suy nghĩ mãi , nhưng ông cách khác.
...
Một tuần , tin đồn lan truyền ch.óng mặt diễn đàn sinh viên Đại học Quân sự Đệ Nhất:
"Mọi ? Lần Hoàng đế Bệ hạ cho phép mỗi trường trong top 20 cử 20 sinh viên tham gia chuyến thám hiểm của chúng đấy!"