Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 782: Người mua không tinh bằng người bán

Cập nhật lúc: 2026-01-18 00:12:11
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến vội vã chạy về ký túc xá, đó mới chủ động khởi xướng cuộc gọi video nhóm.

Diệp Thế Kiệt, Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh cùng xuất hiện màn hình ảo.

Hạ Sơ Kiến vẫy tay chào: "Hải! Chào các đồng đội, lâu gặp nha!"

Bốn cũng vẫy tay với cô.

Nhìn qua bối cảnh phía , họ dùng phông nền ảo mà là cảnh thật, và vẻ như họ đang ở cùng một chỗ.

Đó là một phòng khách rộng rãi, sang trọng nhưng phô trương.

Hạ Sơ Kiến ồ lên một tiếng: "Đây là địa điểm tụ tập mới của đội chúng ? Nhìn cũng đấy chứ."

So với căn biệt thự cô đang ở gần trường học thì cũng chẳng kém cạnh là bao.

Diệp Thế Kiệt : "Đây là nhà của một bạn, tạm thời cho chúng mượn dùng."

"Mọi đều đang ở đây, chỗ sẽ là nơi tụ tập của đội."

Bình Quỳnh ồn ào chen : "Sơ Kiến, bao giờ thì em qua đây chơi? Bọn chị cũng để dành cho em một phòng, ngay cạnh phòng chị đấy!"

"Phòng cửa sổ sát đất hướng Nam, bên ngoài là rừng phong đỏ rực, đến mùa thu thì miễn bàn!"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Giờ mới là mùa xuân, còn lâu mới đến mùa thu! Chị Tài cứ trêu em hoài! Có ảnh chụp ạ?"

Bị Hạ Sơ Kiến cắt ngang, sự chú ý của lái sang chuyện căn biệt thự .

Lý Phược đầy ẩn ý: "Chúng đều là hưởng sái đội trưởng đấy..."

"Căn nhà thế , ở khu vực thượng lưu ngoại ô Đế đô, đừng đến giá bao nhiêu tiền, mà tiền cũng chắc mua ..."

"Đội trưởng khi vớ bẫm ..."

Tống Minh Tiền cũng hùa theo: "Chân mệnh thiên nữ của đội trưởng xuất hiện ha! Không khi nào thì mời chúng uống rượu mừng đây!"

Bình Quỳnh tiếp lời: " đấy đúng đấy! Quan trọng là cô gái đó thật sự! Không chỉ xinh , thông minh, học thức mà còn coi thường khác, gia thế càng miễn bàn!"

"Đội trưởng nhà trèo cao !"

Hạ Sơ Kiến bĩu môi: "Chị Tài thế là đúng , chị về phe nào thế?"

"Đội trưởng nhà cũng là tài sắc mà!"

"Gia thế thì gì, đàn ông mà dựa dẫm gia đình là kém tắm! Chúng thèm so với mấy gã công t.ử bột!"

"Quan trọng là, đội trưởng của chúng giờ tiến hóa gen cấp cao!"

"Sao bảo gia thế xứng?! Chị xem, trong Đế quốc Bắc Thần , gia thế nào mà xứng chứ?!"

"Đừng là quý tộc, cho dù là Tứ đại quý tộc Hoàng thất thì cũng là quan hệ bình đẳng thôi, đúng đội trưởng?"

Một tràng giang sơn của Hạ Sơ Kiến tuôn , tuy phần phóng đại nhưng lọt tai cực kỳ êm ái.

Đặc biệt là Diệp Thế Kiệt, cảm thấy cô bé trúng tim đen của .

Cô nhóc uổng công chăm sóc suốt ba bốn năm qua.

Giờ tuy đủ lông đủ cánh bay , nhưng vẫn mãi là thành viên đội !

Hắn nhất định che chở cho cô!

Diệp Thế Kiệt mỉm : "Đừng Sơ Kiến linh tinh. Anh là thế nào, tự trong lòng rõ."

"À, chuyện của nữa, Sơ Kiến, em gây chuyện đấy !"

"Kỹ thuật b.ắ.n s.ú.n.g của em tiến bộ hả? Chỉ xem qua cái ảnh động thôi cũng thấy em b.ắ.n nhẹ tựa lông hồng, nhưng chỉ b.ắ.n ba phát, giống phong cách của em chút nào..."

"Em đối phó với Di Chủng, đạn cứ tính bằng đơn vị mười vạn viên cơ mà!"

Hạ Sơ Kiến khan một tiếng.

Xác nhận , chuyện mười vạn viên đạn trở thành tâm ma của Diệp Thế Kiệt, cả đời chắc qua khỏi.

Hạ Sơ Kiến dứt khoát để bụng, : "Đó là do ảnh động ngắn quá, thể hiện hết tư thế oai hùng của em thôi."

"Lúc đó em chỉ b.ắ.n ba phát, đó còn bồi thêm ba phát nữa, coi như Di Chủng mà giã cho đến khi còn ngóc đầu lên mới thôi."

Diệp Thế Kiệt hài lòng gật đầu: "Thế mới chứ. Người của gia tộc Văn Nhân thuộc Thần Quốc Đông Thiên Nguyên chẳng ai cả."

"Em mà b.ắ.n thiếu một phát thì với quốc gia, với nhân dân lắm!"

"Em quyết đấu với , chắc cũng là ép đường cùng chứ gì?"

Hạ Sơ Kiến vẻ ngạc nhiên: "Đội trưởng, thần thánh thật đấy! Sao ?!"

Diệp Thế Kiệt : "Thế mà gọi là thần thánh á? Chỉ cần đầu óc bình thường là nghĩ ngay."

"Chúng tuy giờ thăng lên công dân, nhưng trong xương tủy vẫn là bình dân, ai ăn no rửng mỡ gây sự với đám quý tộc thượng tầng nước ngoài gì?"

"Nếu loại đó đằng chân lân đằng đầu ép em tay, chắc em cũng chẳng thèm để ý đến ."

Bởi vì trong ấn tượng của Diệp Thế Kiệt, Hạ Sơ Kiến là một cô bé trầm tính, thích gây chuyện, trừ khi ép đến mức còn đường lui mới phản kích.

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, hồi mới đội Thợ Săn Bóng Đêm, cô chẳng kẹp c.h.ặ.t đuôi mà sống ?

Chỉ sợ chọc các thành viên vui thì họ sẽ đuổi cô ...

Lúc đó cả đội đều là tiến hóa gen, chỉ cô là thường.

Nếu ngay ngày đầu tiên dùng kỹ thuật b.ắ.n s.ú.n.g khiến chấn động, thì chắc cô trụ trong đội .

Tất nhiên, cô cũng trong đội tính.

Chỉ là nghề thợ săn tiền thưởng, bản lĩnh thì chỉ con đường c.h.ế.t.

Nếu họ nhận cô, cũng thực sự là cho cô, cố ý khó.

Vì thế Hạ Sơ Kiến luôn vô cùng cảm kích họ.

Giờ Diệp Thế Kiệt , cô cũng phản bác, chỉ đáp: "Vẫn là đội trưởng Diệp hiểu em. Dù cứ khăng khăng đòi quyết đấu, giấy sinh t.ử cũng ký , thì chỉ còn cách tiễn lên đường thôi."

Nói cô còn lắc đầu vẻ tiếc nuối: "Chưa từng thấy loại nào như thế, chĩa s.ú.n.g để cầu giải thoát..."

"Em mà từ chối thì đúng là tôn trọng mối thâm thù đúc bằng m.á.u tươi của nhân dân hai nước!"

Dáng vẻ " hời còn khoe mẽ" của cô khiến bật .

Cười xong, Lý Phược mới hỏi: "Trên Tinh Võng thấy bảo cái tên chuyên viên điều phối gì đó của trường em bắt em , em chứ?"

Đây mới là vấn đề họ quan tâm nhất.

Những như họ, sợ thú dữ hung hãn, cũng sợ kẻ xảo trá, ngay cả Di Chủng sức chiến đấu hàng đầu họ cũng dám liều một phen.

đối với giới quý tộc thượng lưu, họ thực sự e ngại.

Dù là thường tài giỏi đến cũng thể đấu quyền lực của giới thượng tầng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-782-nguoi-mua-khong-tinh-bang-nguoi-ban.html.]

Hạ Sơ Kiến thản nhiên : "Có chứ? Giờ cái tên chuyên viên điều phối đó ốc còn mang nổi ốc, sợ đến mức nhập viện ."

"Mọi yên tâm, em cả."

Thấy vẫn còn vẻ lo lắng, Hạ Sơ Kiến thêm: "Được , lỡ em mệnh hệ gì chẳng vẫn còn ?"

"Cùng lắm thì em thôi học, tiếp tục cùng nhiệm vụ kiếm tiền!"

"À đúng , gần đây nhiệm vụ nào mang tính thử thách ? Thù lao đặc biệt hậu hĩnh ?"

Hạ Sơ Kiến một nữa đ.á.n.h trống lảng.

Thư Sách

Tống Minh Tiền Diệp Thế Kiệt một cái mới : "Nửa cuối năm ngoái em đang dưỡng bệnh, bọn cũng đang quen với môi trường bên nên nhận nhiệm vụ lớn nào, cũng báo cho em."

"Năm nay thể cứ ăn núi lở mãi , đội trưởng Diệp bảo thể chúng sẽ nhận một nhiệm vụ lớn."

"Em còn đang học thì tạm thời đừng tham gia."

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Học kỳ em thể sẽ rảnh rỗi như học kỳ 1, nhưng em vẫn xem nhận nhiệm vụ gì? Ở thế?"

Cô tỏ vẻ tò mò.

Lý Phược, Tống Minh Tiền và Bình Quỳnh đồng loạt về phía Diệp Thế Kiệt.

Rõ ràng nhiệm vụ là do Diệp Thế Kiệt nhận, họ đều theo sự sắp xếp của .

Diệp Thế Kiệt : "Cũng chẳng thể , nhiệm vụ thực là do một bạn của đăng Hiệp hội Thợ Săn Bóng Đêm."

"Nội dung nhiệm vụ đơn giản, độ khó tính là quá cao nhưng cũng thấp."

Hạ Sơ Kiến càng thêm hứng thú: "Rốt cuộc là nhiệm vụ gì ? Bật mí chút ạ?"

Diệp Thế Kiệt đáp: "Là tìm kiếm một loại thực vật đặc biệt, gọi là Cỏ Gia Vinh."

Trong lòng Hạ Sơ Kiến lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo, nhưng mặt vẫn giữ vẻ tò mò: "Cỏ Gia Vinh? Thứ gì ? Là thực vật ?"

"Có giống Huyết Kỳ Lân ?"

Diệp Thế Kiệt lắc đầu: "Còn bí ẩn hơn cả Huyết Kỳ Lân. Huyết Kỳ Lân tuy lượng ít ỏi nhưng ít nhất vẫn từng thấy, hơn nữa Hoàng thất cũng phái hái suốt cả vạn năm nay."

"Dù những năm gần đây Huyết Kỳ Lân ngày càng khó tìm, nhưng cũng biệt tăm biệt tích."

" Cỏ Gia Vinh thì khác, còn từng qua."

Hạ Sơ Kiến nhún vai: "Em cũng từng , còn tưởng nó giống Huyết Kỳ Lân cơ."

Diệp Thế Kiệt : "Đối phương cung cấp tài liệu khá chi tiết."

Nói , Diệp Thế Kiệt chiếu tài liệu lên màn hình.

Đó là một bức ảnh.

Dưới bầu trời xanh thẳm, từng bụi thực vật màu tím lam đang sinh trưởng mạnh mẽ.

Nhìn qua trông giống như cây phong lan, hoa, phiến lá dường như còn luồng điện quang màu tím lam chạy dọc xuống, giống như màn hình tinh thể lỏng đang cấp điện.

Tim Hạ Sơ Kiến thót lên một cái.

Đây chẳng là loại Cỏ Gia Vinh đặc biệt mà cô từng thấy ?

Đây chính là thức ăn của A Uyên mà...

Hạ Sơ Kiến chằm chằm chớp mắt, kinh ngạc thốt lên: "Lá cây phát sáng ? Những cái là gì thế?"

Diệp Thế Kiệt giải thích: "Trong phần giới thiệu nhiệm vụ , đây là một loại thực vật khá kỳ lạ, nó thể phóng điện quang màu tím lam, cực kỳ hiếm thấy."

Hạ Sơ Kiến vẻ há hốc mồm, hào hứng : "Vậy cả một mảng lớn Cỏ Gia Vinh thể dùng máy phát điện ạ?"

"Nếu , chúng hái một ít về trồng, khỏi tốn tiền điện!"

Diệp Thế Kiệt bật : "Sao thể chứ? Dù Cỏ Gia Vinh điện, nhưng chút điện lượng cỏn con đó máy phát điện ?!"

Hạ Sơ Kiến chút thất vọng nhún vai: "Vậy ạ? Thế họ tìm loại Cỏ Gia Vinh gì?"

"Lại còn đưa điều kiện hậu hĩnh như , chắc chắn lợi ích thu nhiều hơn tiền thù lao mới hợp lý chứ?"

Lý Phược cũng : "Đây cũng là điều hỏi."

"Lần Hiệp hội đăng nhiệm vụ Huyết Kỳ Lân, thù lao cũng cao, nhưng đó là vì Huyết Kỳ Lân thực sự quý hiếm."

"Cỏ Gia Vinh thể máy phát điện, thì tác dụng gì ?"

"Vô dụng mà trả thù lao cao như thế, chẳng lẽ là để từ thiện?"

Diệp Thế Kiệt đỏ mặt.

Thực cũng suy nghĩ .

Hắn ngại với đồng đội, bởi vì đây là bạn cố ý bảo nhận nhiệm vụ.

Nói là "nước phù sa chảy ruộng ngoài", bảo nhận , còn hơn là để lợi lộc rơi tay khác.

sẽ điều cho đồng đội , cảm thấy hổ.

Hắn vẫn : "Có thể Cỏ Gia Vinh công dụng gì đó mà chúng ."

"Giống như đấy, bỏ cái giá lớn như , thể chỉ để tìm một thứ vô dụng?"

"Người mua tinh bằng bán, chắc chắn là nguyên nhân."

"Quy tắc của Thợ Săn Bóng Đêm chúng là chỉ cần nhận nhiệm vụ là , truy hỏi đến cùng về đăng nhiệm vụ."

Đó là sự thật.

Hạ Sơ Kiến sớm chuyện đơn giản như .

Đồng đội của cô , nhưng cô rõ.

Thực tế, Cỏ Gia Vinh hai loại.

Một loại là Cỏ Gia Vinh thường, hình dáng giống hệt loại đặc biệt nhưng phóng điện.

Loại còn chính là loại Cỏ Gia Vinh màu tím lam điện quang .

Người thường đến Cỏ Gia Vinh thường là khả năng, nhưng treo thưởng tìm loại Cỏ Gia Vinh đặc biệt , đó gì?

 

 

 

 

 

 

 

Loading...