Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 739: Chơi một vố lớn (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:15:38
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ trung niên dò hỏi đầy khéo léo: "Hai vị trông trẻ quá, chắc là vẫn đang học đại học nhỉ? Trường cho nghỉ sớm thế ?"

Hạ Sơ Kiến giả bộ ngạc nhiên, sờ sờ lên mặt : "Ôi trời, mắt mũi bà thế? nghiệp đại học từ đời tám hoánh nào !"

Người phụ nữ trung niên trố mắt: "Thật á?! Trông chút nào luôn !"

"Vậy hai vị ? Hiện đang công tác ở ?"

Hạ Sơ Kiến hất cằm, giọng điệu kiêu căng ngạo mạn: "Bọn á?! Gia đình hai bên chuẩn sẵn quỹ ủy thác, từ lúc trưởng thành là tiền tự chảy về túi ."

"Ai thèm vì mấy đồng lương ba cọc ba đồng chứ?"

"Chúng thích thì du lịch, hưởng thụ cuộc sống thôi."

Cả ngữ khí lẫn thần thái đều gợi đòn vô cùng.

Sắc mặt đám đang cố bắt chuyện càng thêm khó coi, nhưng vẫn nín nhịn, tiếp tục tâng bốc và hùa theo Hạ Sơ Kiến.

Người phụ nữ trung niên cứng đờ mặt mũi, chuyển chủ đề một cách gượng gạo: "Ra là , thế hai vị chơi ở Bắc Thần Tinh vui ? Ở đó cũng nhiều điểm du lịch lắm..."

"Đã Quảng trường Đế quốc ? Cấm địa Hoàng gia tuy nhưng ngoài ngắm cũng là một điểm hot đấy..."

Hạ Sơ Kiến gật gù: "Đi cả , chẳng , thua xa Tây Mã Nội Lợi Liên Bang của chúng ."

vẻ hoài niệm: "Các , Tây Mã Nội Lợi hiện đại bao!"

"Bắc Thần Đế Quốc các , khoa học kỹ thuật lạc hậu quá..."

Đây rõ ràng là dối chớp mắt.

Nếu là năm ngoái thì thế còn tin. năm nay, khi Bắc Thần Đế Quốc liên tiếp đột phá về công nghệ cơ giáp thế hệ hai và tàu tiêm tinh, mà còn thế thì đúng là mặt dày mày dạn.

đám xong chẳng hề tỏ ý phản đối, ngược còn gật gù tán đồng: "Đành chịu thôi... Quốc gia chúng nghèo đói mấy ngàn năm, lịch sử văn hóa, khoa học kỹ thuật quân sự so với Tây Mã Nội Lợi đúng là quá lạc hậu!"

"Chắc chắn thể sánh bằng Tây Mã Nội Lợi !"

Lần đến lượt Hạ Sơ Kiến mà khó chịu c.h.ế.t.

Đám não vấn đề bẩm sinh tẩy não đến mức ? Hoắc Ngự Sân bảo bọn họ là thành viên tổ chức tà giáo Phán Quan. Thảo nào thành tà giáo, đúng là đầu óc bình thường, còn lăm le chiếm tiện nghi khác...

Nếu cho bọn chúng một bài học nhớ đời thì cô thề bao giờ phá kỷ lục nữa!

Hạ Sơ Kiến thầm thề trong lòng. Tuy nhiên, ngoài mặt cô vẫn tỏ như thể tâng bốc nên tâm trạng lên, năng cũng dần hòa nhã hơn.

Thái độ chuyển biến của Hạ Sơ Kiến khiến đám mừng như điên, càng thêm hứng thú với cô.

Cô gái trẻ ban đầu định tiếp cận Hoắc Ngự Sân, nhưng ngoài việc Hạ Sơ Kiến với ánh mắt chút độ ấm, thì ai cũng lạnh như băng. Cô chịu nổi sự lạnh nhạt đó nên sáp gần Hạ Sơ Kiến, tò mò hỏi: "Vậy Mia quý nữ và Lạc quý t.ử là bạn ? Thân đến mức du lịch riêng thế ?"

" quý tộc Tây Mã Nội Lợi các vị cũng cả dàn vệ sĩ theo, nhân viên an ninh của các vị cần ăn trưa ? Gọi họ ăn cùng !"

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ: Không cho các một cú lừa to thì các chịu thôi đúng ?

vẻ ngượng ngùng, liếc nhanh Hoắc Ngự Sân một cái, ghé sát tai cô gái trẻ, lấy tay che miệng thì thầm: "Thực ... hai đứa trốn , gia đình ai cả... là..."

Nói đến đó, cô đột nhiên bịt miệng, hổ : "Thôi nữa, đồ ăn mãi lên thế? Đói c.h.ế.t !"

Cô gái trẻ buột miệng kêu lên: "A?! Hóa hai đang bỏ trốn theo tiếng gọi tình yêu !"

dứt lời, Hạ Sơ Kiến lập tức lộ vẻ ảo não, đầu , hờn dỗi: "Nói bậy bạ gì đấy?! Nghe khó c.h.ế.t !"

Tuy cô hết câu nhưng cả phòng ai cũng ngầm hiểu.

Hóa hai là đôi uyên ương "bỏ trốn" từ Tây Mã Nội Lợi! Thảo nào chỉ hai lẻ, vệ sĩ hộ tống.

Thế thì ngon . Loại là dễ bắt cóc nhất, chẳng sợ hậu họa, vì chính họ tự cắt đứt liên lạc với gia đình. Đương nhiên , bỏ trốn, nhất là con nhà gia thế, sợ nhất là nhà tìm thấy nên chắc chắn đủ cách để che giấu tung tích.

Phật Đóa Ô cố ý hỏi: "Là chúng hiểu lầm , hai vị trai tài gái sắc trời sinh một cặp, thể là bỏ trốn chứ?"

"Có điều gia tộc Mia và gia tộc họ Lạc, chúng cũng rành lắm, nãy tra mạng Tinh Tế cũng thấy thông tin gì... Chắc nhà hai vị vẫn ... hai vị du lịch nhỉ?"

Hạ Sơ Kiến đương nhiên mắc bẫy, lảng sang chuyện khác: "Thực đơn ? Thực đơn ? khát, uống nước ép quả hoàng kim."

Người phụ nữ trung niên sang hỏi Hoắc Ngự Sân: "Lạc quý t.ử, mười đại gia tộc của Tây Mã Nội Lợi hình như họ Lạc, đất phong của các vị ở hành tinh nào ?"

Hoắc Ngự Sân trong lòng cạn lời đến cực điểm, nhưng Hạ Sơ Kiến ngẫu hứng diễn thêm, cũng phản đối, lúc phối hợp trưng vẻ mặt cảnh giác, hỏi ngược : "Bà hỏi cái gì? Điều tra hộ khẩu ?"

Người phụ nữ trung niên bật nhưng giận, tươi rói: "Đương nhiên , chúng chỉ tìm hiểu thêm về hai vị thôi."

"Hai vị khí chất quý phái bẩm sinh, kết giao với hai vị là may mắn của , cũng là may mắn của công ty chúng !"

còn sang với Phật Đóa Ô: "Cậu giỏi giang thế , công ty sắp thăng chức cho ."

Phật Đóa Ô thấy hai sống c.h.ế.t chịu khai gia thế, đích thị là một đôi uyên ương bỏ trốn, chút nghi ngờ cuối cùng cũng tan biến. Giờ chỉ một lòng lấy lòng tin của họ để dụ dỗ Thánh t.ử Thánh nữ.

Hắn xua tay: " thật lòng kết bạn với hai vị quý nữ quý t.ử đây, vì chuyện thăng chức! Ngài thế thành kẻ thực dụng quá!"

Vừa , đưa thực đơn cho Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân, ân cần bảo: "Muốn ăn gì hai vị cứ gọi, công ty chúng thanh toán!"

Hạ Sơ Kiến bĩu môi: " tiền ăn mà cần các trả tiền."

Hoắc Ngự Sân cũng : "Ăn gì chúng tự gọi, tự trả tiền."

Phật Đóa Ô vội : "Hai vị thế là coi thường !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-739-choi-mot-vo-lon-phan-2.html.]

" ở công ty cũng là lãnh đạo cấp cao, ngân sách tiếp khách đàng hoàng!"

" kết bạn với hai vị, dùng ngân sách tiếp khách để mời là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"

" các đồng nghiệp?!"

Câu cuối cùng hướng về phía những trong phòng.

Đám đó rộ lên, vỗ bàn tán thưởng: " đúng ! Chúng cứ dùng ngân sách của Giám đốc Phật để thanh toán!"

Không khí trong phòng nhất thời vô cùng náo nhiệt.

Trong bầu khí đó, Hạ Sơ Kiến mới giả vờ thả lỏng một chút, dường như còn cảnh giác như lúc đầu.

Cô liếc qua thực đơn, dửng dưng : "Bình thường thôi, chẳng món nào ăn cả. Thôi cho một ly nước ép quả hoàng kim."

Hoắc Ngự Sân : " cũng uống nước ép."

Phật Đóa Ô vội can: "Sao thể chỉ uống nước ép , là thử một phần bít tết bò một sừng nhé?"

Thư Sách

"Nghe là món tủ của bếp trưởng ở đây đấy!"

Hạ Sơ Kiến ý kiến: "Tùy."

Hoắc Ngự Sân chỉ khẽ gật đầu, chẳng buồn mở miệng chuyện. Thần thái cao quý bẩm sinh khiến cảm thấy xa cách, khó với tới.

Phật Đóa Ô giờ quen với thái độ của hai , chẳng hề để bụng, sang giục các "đồng nghiệp" gọi món.

Thực đơn ở đây đều là điện t.ử. Họ gọi món ở đây, bên bếp nhận thông tin ngay. Sau khi xác nhận, đầu bếp bắt đầu chế biến.

Chẳng bao lâu , robot phục vụ bắt đầu mang thức ăn lên.

Từng món ăn nóng hổi đưa phòng, Hạ Sơ Kiến khẽ cau mày.

Phật Đóa Ô luôn chú ý đến cô, thấy liền hỏi: "Mia quý nữ, xin hỏi cô thấy khỏe ở ?"

Hạ Sơ Kiến lấy tay che mũi: "Mùi thức ăn trong phòng nồng quá, khó chịu, ngoài một lát."

Nói dậy ngay ngoài.

Hoắc Ngự Sân cũng nhanh ch.óng lên theo.

Phật Đóa Ô đuổi theo. Hắn thấy túi xách của Hạ Sơ Kiến vẫn treo ghế, chắc cô sẽ .

Cô gái trẻ bên cạnh lúc mới lên tiếng. Cô khẽ "hừ" một tiếng: "Làm màu... Cái bộ dạng như ch.ó nhà tang , ai là quý nữ thật giả..."

ngứa mắt cái kiểu bộ tịch của Hạ Sơ Kiến, và đương nhiên, càng khó chịu hơn là vị quý t.ử tên Lạc Tây Ninh thèm đếm xỉa đến cô . Cô tự tin cũng nhan sắc, bình thường cua mấy gã đàn ông trung lưu thượng lưu bình dân đều dễ như trở bàn tay, thất bại bao giờ. Hôm nay nếm mùi "bơ" tập.

Người phụ nữ trung niên bên cạnh mỉm , nhưng miệng cảnh cáo: "Cô đừng giở thói lẳng lơ với 'vật tế' mà Chủ nhân chọn..."

"Đàn ông bên ngoài thiếu gì mà tươm tướp lên thế?"

Cô gái trẻ chẳng thèm để ý lời mắng mỏ, hừ lạnh một tiếng, ác độc : "Đợi hiến tế xong, sẽ khiến hai đứa nó sống bằng c.h.ế.t!"

Trong khi cô đang rủa xả trong phòng, thì Hạ Sơ Kiến đang "tác quái" ở bên ngoài.

cửa phòng một lúc, còn xin Hoắc Ngự Sân một điếu t.h.u.ố.c để màu.

Hoắc Ngự Sân khẽ hỏi: "... Cô hút t.h.u.ố.c ?"

Hạ Sơ Kiến lắc đầu: "Không , nhưng em thấy dáng vẻ kẹp điếu t.h.u.ố.c của mấy trông ngầu phết."

Hoắc Ngự Sân: "..."

Tuy nhiên vẫn đưa cho cô một điếu, thậm chí còn châm lửa giúp.

Hạ Sơ Kiến hút, chỉ kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa hai ngón tay, bắt chước dáng vẻ chán đời kiểu "trẻ trâu" của Quyền Dữ Quy, uể oải dựa tường gì.

Hoắc Ngự Sân thấy cô tạo dáng thì cũng phiền, chỉ bên cạnh, nhắn tin vòng tay thông minh cho cô.

Hạ Sơ Kiến cảm thấy vòng tay rung lên, giơ tay xem.

Hóa là tin nhắn của Hoắc Ngự Sân. Hắn diễn nhập vai, đổi tên hiển thị thành "Lạc Tây Ninh".

[Lạc Tây Ninh]: Cô định gì?

Hạ Sơ Kiến khẽ nhếch môi, thổi nhẹ điếu t.h.u.ố.c tay, chạm màn hình nhỏ của vòng tay để trả lời.

[Mia]: Cứ chờ xem.

[Mia]: Giúp câu giờ một chút, sẽ về ngay.

[Lạc Tây Ninh]: Mười lăm phút.

Hạ Sơ Kiến gật đầu, xoay rời .

 

 

 

 

 

Loading...