Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 738: Mượn Vận Khí Của Tôi (Phần 1)
Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:15:37
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe miệng Phật Đóa Ô giật giật, gượng : "Quý nữ quá khen, ngài thấy Bắc Thần Tinh thế nào? Chơi vui ?"
Hạ Sơ Kiến liếc xéo , đáp trả đầy kiêu ngạo: "Vui thì liên quan gì đến ? Anh ở cái đẳng cấp nào mà xứng đáng hỏi câu đó?"
Phật Đóa Ô sững sờ, gân xanh trán nổi lên, sự kiên nhẫn trong lòng như sắp đứt phựt. Hắn nghiến răng, cố nén cơn giận bùng phát, hít sâu một : "Quý nữ đừng hiểu lầm, chỉ tìm hiểu thêm về ngài thôi..."
Hạ Sơ Kiến đợi hết, cắt ngang: "Anh tìm hiểu ? Vậy cũng tìm hiểu ."
"Anh tên gì? Làm chức vụ gì? Trông giống Đông Thiên Nguyên Thần Quốc, định về quê dưỡng già ?"
Phật Đóa Ô sắp chịu nổi nữa. Hắn tự hỏi trông giống Đông Thiên Nguyên Thần Quốc chỗ nào?
Người Đông Thiên Nguyên Thần Quốc mười thì tám chân vòng kiềng, lùn tịt. Còn ngọc thụ lâm phong, chân dài miên man, gán cho cái mác về quê dưỡng già?!
Hắn vội lắc đầu: "Không , Đông Thiên Nguyên Thần Quốc, là Bắc Thần Đế Quốc chính gốc."
"Lần đến Đại Tàng Tinh là do công ty điều động, công tác biệt phái một thời gian."
Hạ Sơ Kiến bĩu môi khinh bỉ: "Thôi , thừa. Mấy các lúc nào chẳng thích giả danh Bắc Thần Đế Quốc."
"Hồi ở Liên bang Tây Mã Nội Lợi, từng gặp một đoàn du lịch bắt quả tang chuyện , bọn họ cũng leo lẻo nhận là Bắc Thần."
"Thực mặt là ngay dân Đông Thiên Nguyên Thần Quốc... Tưởng ai cũng mắt kém như họ chắc!"
Phật Đóa Ô thở hồng hộc, vội phân bua: "Quý nữ các hạ, thật sự Đông Thiên Nguyên Thần Quốc!"
" là Bắc Thần sinh và lớn lên ở đây. Lần chỉ là công tác ở Đại Tàng Tinh thôi."
Hạ Sơ Kiến hờ hững "À" một tiếng, thu hồi ánh mắt soi mói: "Công ty gì thế? qua ?"
Phật Đóa Ô khiêm tốn: "Công ty nhỏ thôi, đáng nhắc tới. À đúng , quý nữ điện hạ du lịch mà mang theo tùy tùng ?"
Hạ Sơ Kiến lập tức cảnh giác, trừng mắt: "Anh dò hỏi chuyện của ? Rốt cuộc ý đồ gì?"
" cảnh cáo , nếu dám ý đồ xa, sẽ cho sống bằng c.h.ế.t!"
Lúc Phật Đóa Ô mới cảm thấy gỡ gạc chút thể diện, thầm nghĩ: Còn ai ai sống bằng c.h.ế.t ...
Hắn lạnh trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ hòa nhã: "Quý nữ đa nghi quá . thấy quý nữ khí chất bất phàm, là xuất cao quý, nên mới trò chuyện thêm, mong dính chút quý khí, mượn chút vận may của ngài thôi!"
Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi: "Anh cũng khôn lỏi gớm, vận khí kém thì trộm của khác."
Nói cô dừng bước, cố ý kéo tay Hoắc Ngự Sân, nũng nịu: "A Ninh, em ăn với tên , định trộm vận khí của em kìa!"
Hoắc Ngự Sân nãy giờ vẫn im lặng bên cạnh, Hạ Sơ Kiến diễn sâu cũng phản ứng gì. Giờ thấy cô " nũng", phối hợp diễn nét mặt cưng chiều, còn đưa tay vén lọn tóc vương bên má cô tai, giọng trầm ấm: "Ừ, thì ăn nữa. Chúng tự ăn."
Hạ Sơ Kiến tít mắt, ôm lấy cánh tay Hoắc Ngự Sân lắc lắc: "A Ninh là nhất!"
Trông cô hệt như một cô tiểu thư ngây thơ, trải sự đời.
Hoắc Ngự Sân cố nhịn để khóe miệng giật giật, vẫn giữ vẻ thâm tình khiến Phật Đóa Ô bên cạnh nổi cả da gà.
Thư Sách
Phật Đóa Ô vội vàng xin : "Quý nữ thứ , là mạo , ngài đừng giận."
"Bữa cơm nhất định mời, coi như để tạ với ngài!"
Hắn cúi rạp , hết lời ngon ngọt, Hạ Sơ Kiến mới miễn cưỡng đồng ý với vẻ mặt phụng phịu.
Phật Đóa Ô thở phào nhẹ nhõm, thấy nhà hàng ngay phía liền rảo bước dẫn đường.
Quãng đường bộ chỉ ba phút, nhưng Phật Đóa Ô cảm thấy tâm trạng như tàu lượn siêu tốc, lúc thì lên mây, lúc rơi xuống vực thẳm vì cô nàng "cà khịa".
Đến khi bước phòng ăn, Phật Đóa Ô nung nấu ý định sớm bắt nhốt hai cho rảnh nợ. Nói chuyện với họ, nhất là với cô gái , tốn thọ quá... Cứ 30 giây c.h.ế.t một .
Hạ Sơ Kiến vẫn giữ thái độ coi trời bằng vung, khoác tay Hoắc Ngự Sân nghênh ngang bước phòng ăn, hỏi Phật Đóa Ô: "À , tên gì nhỉ?"
Phật Đóa Ô sững một chút đáp: " tên là Phật Đóa Ô, còn quý nữ?"
Hạ Sơ Kiến phớt lờ câu hỏi của , tiếp tục tra khảo: "Vừa nãy bảo các là cùng công ty, cùng đến Đế đô Đại Tàng Tinh của Đông Thiên Nguyên Thần Quốc để đóng quân hả?"
"Có thật đấy? Công ty bao nhiêu ? Đều khoang hạng nhất hết ?"
Thực Phật Đóa Ô cũng tập hợp để xem mặt hai "vật tế" , nhằm xác nhận cuối xem đúng là trong "Thần dụ" .
Ngoài Thần dụ mơ hồ, họ còn nhiều phương pháp kiểm tra khác để xác định "Thánh nữ" hoặc "Thánh t.ử" tiềm năng.
Những năm , họ hiến tế hoặc là Thánh nữ, hoặc là Thánh t.ử. Lần , thử hiến tế cả đôi!
sự đổi lớn cần sự đồng thuận của cả nhóm.
Chuyến đến Đại Tàng Tinh bao gồm một nửa lãnh đạo cấp cao và một phần ba tinh cấp trung của tổ chức. Đến một quốc gia mới, đương nhiên cần việc, chứ lãnh đạo thể tự tay hết thứ ? Tổng cộng hơn 100 .
Phòng ăn là phòng lớn nhất tàu, sức chứa tối đa 150 , đủ chỗ cho tất cả.
Vì thế kiên nhẫn giải thích với Hạ Sơ Kiến về nhân sự công ty, rằng hôm nay mặt đều là cấp quản lý trung và cao cấp. Họ ngưỡng mộ quý nữ Tây Mã Nội Lợi Liên Bang nên chiêm ngưỡng và trò chuyện.
Hạ Sơ Kiến ngạo nghễ đáp: " động vật trong sở thú mà xem là xem?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-738-muon-van-khi-cua-toi-phan-1.html.]
"Không , ăn cơm chung với đông thế ."
Phật Đóa Ô tỏ vẻ khó xử: " gọi họ đến , họ sắp tới nơi..."
Hạ Sơ Kiến lạnh: "Liên quan gì đến ? Là gọi chứ gọi ."
"Tóm là họ đến thì ."
Nói cô kéo tay Hoắc Ngự Sân, bộ định bỏ .
Phật Đóa Ô vội vàng ngăn , nhanh trí bịa chuyện: "Hai vị cứ , đừng vội..."
"Thực là thế , thấy hình tượng của hai vị quá tuyệt vời, nên mời hai vị đại diện hình ảnh cho công ty chúng ."
"Hai vị đấy, ăn buôn bán thì quảng cáo chứ."
"Chúng mới mở chi nhánh ở Đại Tàng Tinh, khai trương hồng phát thì cần những nhân vật đẳng cấp như hai vị giúp đỡ."
Hạ Sơ Kiến đảo mắt: "Thế thì , bọn thích xuất đầu lộ diện."
Phật Đóa Ô vẻ tiếc nuối: "Vậy thì tiếc quá, ngân sách quảng cáo của chúng lên tới 5 triệu tệ Bắc Thần đấy..."
Hạ Sơ Kiến dửng dưng: "Có 5 triệu thôi á? Tiền tiêu vặt một năm của còn nhiều hơn thế. Thôi bỏ ..."
Cô vẫn kiên quyết đòi , sang Hoắc Ngự Sân: "Anh ? Không thì em một ."
Hoắc Ngự Sân với vẻ mặt bất lực nhưng đầy cưng chiều, dậy, đặt nhẹ tay lên vai Hạ Sơ Kiến, với Phật Đóa Ô: "Xin , tính khí cô , mong ngài thông cảm."
"Tấm lòng của ngài xin nhận, nhưng A Tư thì ai ép cô ."
Phật Đóa Ô cuống lên, thể để hai con mồi béo bở vuột mất như thế ...
Chợt nhớ một chuyện, nghiêm túc : "Nếu hai vị đến từ Liên bang Tây Mã Nội Lợi, một tin mật về giới thượng lưu bên đó, hai vị hứng thú ?"
Hạ Sơ Kiến gạt phắt: "Không hứng thú. Tin mật về giới thượng lưu bên đó còn nhiều hơn , cần gì tin vỉa hè từ ."
Lúc Phật Đóa Ô tin chắc hai là quý tộc thượng lưu Tây Mã Nội Lợi. Tuy sẽ điều tra lý lịch nhưng đợi đến Đại Tàng Tinh . Trước mắt cần giữ chân họ, đợi đến đông đủ cùng khống chế...
Hắn vắt óc suy nghĩ, ghé sát thì thầm bí hiểm: "Nếu hai vị đều là quý tộc, cũng xin tiết lộ một chút, hy vọng hai vị mang theo đủ vệ sĩ..."
Hạ Sơ Kiến như sực nhớ điều gì, ánh mắt lóe lên: "Đây là tàu vũ trụ, cần vệ sĩ gì?"
Miệng nhưng cô từ từ xuống.
Phật Đóa Ô thầm trong bụng, đồng thời lau mồ hôi trán. Cô nàng khó chơi quá...
May , đúng lúc của cũng lục tục kéo đến.
Khi thấy Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân, ai nấy đều sáng mắt lên. Họ âm thầm giơ ngón cái với Phật Đóa Ô, xúm ân cần bắt chuyện với hai .
Trong nhóm của Phật Đóa Ô vài phụ nữ, lớn tuổi thì ngoài bốn mươi, trẻ thì hơn hai mươi. Họ tự nhiên cùng bàn với Phật Đóa Ô, cũng là bàn của Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân.
Cô gái trẻ tỏ hứng thú với Hoắc Ngự Sân, hỏi: "Xin hỏi ngài họ gì ạ? thấy ngài quen lắm, ngài là ngôi của Liên bang Tây Mã Nội Lợi ?"
Không ngờ Hoắc Ngự Sân lộ vẻ xúc phạm, nét mặt dịu dàng bỗng chốc trở nên lạnh băng: "Ngôi là cái thá gì? Đừng so sánh bọn họ với chúng ..."
Hạ Sơ Kiến cũng bĩu môi ghét bỏ: "Chỉ Bắc Thần Đế Quốc các mới coi trọng đám ngôi đó thôi, ở Liên bang Tây Mã Nội Lợi chúng , bọn họ chỉ là món đồ chơi."
Cô gái trẻ đỏ mặt ngượng ngùng: "Là mạo , hóa hai vị là quý nhân của Tây Mã Nội Lợi..."
"Thảo nào đến thế!"
Hạ Sơ Kiến bộ cao sang, kiêu ngạo : "Vẻ bề ngoài là gì, quan trọng nhất của con là một trái tim bằng vàng."
Mọi trong phòng: "..."
Mẹ kiếp, đầu tiên thấy mỹ nữ mà " màu" đến mức gợi đòn thế ! Kiểu nếu chắc đ.á.n.h cho đổi tính nết từ lâu .
Một phụ nữ trung niên khác giảng hòa: "Quý nữ và quý t.ử đều xuất từ Tây Mã Nội Lợi? Xin hỏi quý danh hai vị?"
Hạ Sơ Kiến đáp gọn lỏn: " họ Mia, họ Lạc."
Cô tên đầy đủ, đơn giản vì lười nhiều.
Người phụ nữ trung niên vẫn giữ nụ hòa nhã: "Hóa là Mia quý nữ và Lạc quý t.ử, hai vị trông trẻ quá..."