Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 732: Cảnh giới cao nhất của nói dối (Phần 1)
Cập nhật lúc: 2026-01-16 02:13:05
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến bắt đầu vắt óc suy nghĩ lý do để đối phó với cô cô.
Nên chơi game quên ăn quên ngủ suốt một tuần nên cơ thể suy kiệt? Hay là tập kích, trọng thương khoang chữa trị một tuần nên sức khỏe giảm sút?
Cô do dự giữa hai cái cớ , cuối cùng quyết định chọn phương án thứ hai.
Thực , phương án thứ hai cũng hẳn là bịa đặt. Cô đúng là tập kích, điều là ở ngoài game. Và cũng trọng thương, nhưng là ở trong game.
Còn chuyện trí tuệ nhân tạo của trò chơi tấn công, bỏ đói cô đến mức suýt c.h.ế.t thì nhất nên để tránh cô cô sợ hãi.
Quyết định xong, Hạ Sơ Kiến nhanh ch.óng dựng lên một kịch bản chỉnh trong đầu.
Cô kể rằng trở về gấp là vì kẻ tập kích cô đang âm mưu g.i.ế.c cả nhà cô! Lý do thuyết phục.
Cảnh giới cao nhất của dối chính là chín phần thật, một phần giả. Hạ Sơ Kiến tự tin đạt đến trình độ thượng thừa, lô hỏa thuần thanh trong lĩnh vực .
Quả nhiên, lâu , khi cô tỉnh, Hạ Viễn Phương liền phòng thăm.
Bà kiểm tra sức khỏe cho cô , xác nhận tình trạng hơn hai hôm nhiều, mới xuống mép giường, cau mày hỏi: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Hạ Sơ Kiến chớp chớp mắt, định nặn vài giọt nước mắt cho thêm phần bi thương nhưng thành, đành bỏ cuộc và bắt đầu kể câu chuyện biên soạn sẵn.
Hạ Viễn Phương dễ lừa. Nghe xong, bà hỏi ngay: "... Kẻ nào tập kích con?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "Là Thu Thận Hành, , tên thật là Dung Thận Chỉ. Cô cô cũng từng gặp đấy, chính là ông thầy giáo hàng xóm của con ở Bắc Thần Tinh..."
Hạ Viễn Phương kinh ngạc: "Lại là ư?! Tại tập kích con? Con chọc giận gì , là..."
Hạ Sơ Kiến mím môi, thầm nghĩ cái cớ vẻ lủng củng, cần vá víu thêm chút nữa.
Cô suy nghĩ một chút quyết định đổ vạ cho Cục Đặc An: "Là vì tranh chấp lợi ích ạ. Hắn gây rắc rối cho Cục Đặc An nên lấy con bia đỡ đạn ."
" con c.h.ế.t, mạng con cũng lớn, nên mới nghĩ cách nhắm gia đình . Hắn định hại để dụ con rời khỏi Bắc Thần Tinh, tìm báo thù. Như thể g.i.ế.c con ở ngoài phạm vi Bắc Thần Tinh."
Hạ Viễn Phương đồng tình: "Con ngốc thế, để rơi bẫy của ?"
Hạ Sơ Kiến chớp mắt: "Cô cô! Sao gọi là rơi bẫy chứ?! Chẳng lẽ con thể trơ mắt g.i.ế.c hại, còn thì sống một ?!"
Hạ Viễn Phương nghiêm mặt: "Mạng của tất cả chúng cộng cũng quan trọng bằng một con."
"Nếu chuyện tương tự xảy , cấm con hy sinh bản vì chúng ."
"Mạng sống của con là do cha con hy sinh mới đổi . Họ cống hiến cho nhân loại những điều ai thế , con là giọt m.á.u duy nhất của họ, cần con hy sinh thêm nữa."
Hạ Sơ Kiến giật giật khóe miệng, thầm nghĩ cần nghiêm trọng hóa vấn đề lên thế ?
mà... đây là đầu tiên cô cô nhắc đến nguyên nhân cái c.h.ế.t của cha cô...
Hạ Sơ Kiến do dự một chút, cuối cùng cưỡng sự tò mò, hỏi: "Cô cô, rốt cuộc ba con mất như thế nào ạ?"
Hạ Viễn Phương cô, bình tĩnh hỏi ngược : "Con thì định gì?"
Hạ Sơ Kiến mím môi, nghiêm túc đáp: "Nếu họ mất vì lý do tự nhiên, con ý kiến gì, chỉ chút thông tin để hàng năm còn thờ cúng."
" nếu họ c.h.ế.t oan ức, thậm chí là hại c.h.ế.t, mà cô cô giấu con thì là cô cô sai ."
"Làm con cái, thể buông bỏ mối thù g.i.ế.c cha chứ?"
"Nếu thì con thà còn hơn."
Hạ Viễn Phương chăm chú cô, nhận Hạ Sơ Kiến dẫn dắt câu chuyện xa.
Vốn dĩ bà định mắng cô vì hành động lỗ mãng, một dấn nguy hiểm. lúc , bà chỉ dập tắt ý định báo thù cho cha trong lòng cô.
Hạ Viễn Phương suy nghĩ một chút, lảng tránh ánh mắt của cô, : "Cha con mất do tự nhiên, nhưng cũng ai hại c.h.ế.t. Họ tự nguyện hy sinh bản để cứu sống những khác."
Hạ Sơ Kiến ghi nhớ điều , hỏi tiếp: "Vậy họ hy sinh thế nào để cứu khác ạ?"
Hạ Viễn Phương giật giật khóe miệng, xoa đầu Hạ Sơ Kiến: "Thì hy sinh là hy sinh thôi, hỏi kỹ gì. Thôi, con mới tỉnh dậy đừng nghĩ ngợi nhiều. Muốn ăn gì ? Cô cô cho."
Bà cũng đang cố đ.á.n.h lạc hướng Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến đảo mắt: "Con ăn quẩy! Quẩy chiên vàng rộm, to bằng bàn tay ạ!"
Quẩy do Hạ Viễn Phương loại dài, cũng loại ngắn mập mạp, xốp mềm thơm ngon, cầm tay, ba miếng là hết một cái, cực kỳ đưa miệng.
Hạ Viễn Phương gạt : "Giờ là buổi trưa, ăn quẩy cái gì? Ta tôm rang muối tiêu cho con nhé."
Hạ Sơ Kiến chợt nhớ đến món "cua tái" Mắt Nại Phổ từng ăn trong game, kìm nuốt nước miếng: "Cô cô, là chúng chuyển đến Bắc Thần Tinh , cả nhà cùng . Cô cô thể mở văn phòng ở đó mà..."
"Nhà con bên đó rộng lắm, đủ chỗ cho cả nhà ở!"
Nghe ở Bắc Thần Tinh bán loại cua nuôi to và ngon lắm, cô vẫn nếm thử.
Hạ Viễn Phương suy nghĩ một chút : "Để sang năm tính, năm nay còn chút việc, ở Quy Viễn Tinh tiện hơn."
Hạ Sơ Kiến cũng định ép cả nhà chuyển ngay trong năm nay, liền thuận nước đẩy thuyền: "Vậy cũng chuẩn dần ạ."
"Hy vọng sang năm Oanh Oanh thi đỗ đại học ở Bắc Thần Tinh, lúc đó càng tiện hơn."
Hạ Viễn Phương gật đầu: "Ta cũng đang tính thế, đang cho con bé ôn luyện đề thi đây, nó cũng chăm chỉ lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-732-canh-gioi-cao-nhat-cua-noi-doi-phan-1.html.]
Tuy nhiên trong lòng Hạ Viễn Phương, tư chất của Chúc Oanh Oanh bằng Hạ Sơ Kiến. Hạ Sơ Kiến chỉ cần bà giao đề, nửa năm là đuổi kịp chương trình ba năm cấp ba của khác. Chúc Oanh Oanh thì tiến bộ chậm hơn nhiều.
Hạ Viễn Phương tuy thể đoán đề giúp, nhưng cũng đốt cháy giai đoạn. Bà hiểu rõ trình độ của Chúc Oanh Oanh đến , sẽ giúp cô bé ôn luyện dựa năng lực thực tế, để điểm thi phản ánh đúng khả năng, từ đó chọn trường đại học phù hợp nhất.
Bà rõ, nếu năng lực đủ mà cố nhón chân trường điểm thì quãng đời đại học sẽ khổ sở thế nào.
Thư Sách
với Hạ Sơ Kiến thì khác, bà tư chất của cô, chỉ cần đặt đúng môi trường, cô sẽ phát huy . Ví dụ như trường quân đội .
Chỉ điều, Hạ Sơ Kiến trường quân đội tập kích trọng thương, xem cũng chẳng an là bao... Hạ Viễn Phương thở dài.
Hạ Sơ Kiến giỏi quan sát sắc mặt, : "Cô cô, tuy con mới học hai tuần nhưng thành xong chương trình học kỳ một , còn phá kỷ lục với thành tích xuất sắc nữa đấy!"
Hạ Viễn Phương quả nhiên phấn chấn hẳn lên: "Thế hả? Con phá kỷ lục gì? Kể xem nào."
Hạ Sơ Kiến kể chuyện học các môn bắt buộc chung của trường, mở thông báo thành tích cho Hạ Viễn Phương xem.
Nhờ ứng dụng của trường, mỗi cô phá kỷ lục, nó đều gửi thông báo đến thể Đại học Quân sự Hoàng gia Đệ Nhất. Không chỉ sinh viên hiện tại, mà cả cựu sinh viên, nhân viên, giáo sư, quản lý và nhân viên bình thường đều nhận .
Xem xong những thông báo , Hạ Viễn Phương mới : "Xem con đúng là như cá gặp nước ở đó."
"Nếu kẻ tập kích con thì hảo bao."
Hạ Sơ Kiến vênh mặt: "Do con ưu tú quá nên trở thành cái gai trong mắt mấy kẻ hẹp hòi thôi."
"Con định sẽ nỗ lực hơn nữa, biến thành cái đinh chọc mù mắt bọn họ, thành cái gai đ.â.m một phát chí mạng luôn!"
Hạ Viễn Phương: "... Thôi , đừng khoác lác nữa, tắm rửa xuống ăn cơm."
Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Cảm ơn cô cô!"
Hạ Viễn Phương khỏi, Hạ Sơ Kiến mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng qua ải.
Cô A Vật và A Uyên đang ở bên giường. Cô cô chẳng hỏi han gì về chúng, xem bà tin lời giải thích của A Vật.
Hạ Sơ Kiến dấu tay "chiến thắng" với hai đứa nhỏ, xuống giường tắm.
Tắm rửa xong xuôi, cô xuống phòng khách tầng một, thấy chỉ mỗi Ngũ Phúc ở đó. Ngay cả Lục Thuận cũng đang trong bếp phụ giúp Hạ Viễn Phương. Dì Trần và Chúc Oanh Oanh cũng ở trong bếp, con ch.ó mực lớn thì chồm hổm ở cửa bếp.
Thấy Hạ Sơ Kiến xuống, con ch.ó mực lập tức kẹp đuôi chạy cổng.
Hạ Sơ Kiến quanh, hỏi: "Tam Tông và Tứ Hỉ ?"
Ngũ Phúc thấy cô, vội chạy tới ôm chân, ngước lên toe toét: "Chị dậy !"
Hạ Sơ Kiến xoa đầu bé: "Ngũ Phúc ở một gì thế? Không nghịch ngợm gì chứ?"
Ngũ Phúc lắc đầu nguầy nguậy: "Không , Ngũ Phúc ngoan nhất nhà..."
Nói bé cố dùng hình nhỏ bé che khuất tầm của Hạ Sơ Kiến. cô cao hơn bé nhiều, mà che ?
Hạ Sơ Kiến thấy trống sofa, đồ chơi của Ngũ Phúc vứt la liệt. Xếp hình thì vương vãi khắp nơi. Mấy con robot và mô hình động vật nhỏ tháo tung, đầu tứ chi mỗi nơi một nẻo.
Hạ Sơ Kiến hỏi: "Ngũ Phúc, em nhà trẻ ?"
Ngũ Phúc đáp: "Cô cô bảo cho Ngũ Phúc chơi thêm một năm nữa."
Hạ Sơ Kiến: "..."
"Ngũ Phúc đỏ thật đấy, cô cô chiều em quá."
Cô chuyện với Ngũ Phúc phòng ăn xuống.
Không cô bếp, nhưng ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức, cô sợ kiềm chế mà ăn vụng ngay tại trận.
A Vật cõng A Uyên đầu, ngoan ngoãn theo cô. Hạ Sơ Kiến nhấc nó lên đặt lên bàn ăn. A Uyên cũng bay xuống, đậu bên cạnh cô. Trên bàn bày sẵn bộ bát đĩa nhỏ xíu như đồ chơi dành riêng cho hai đứa.
Hạ Sơ Kiến hỏi Ngũ Phúc: "Tam Tông và Tứ Hỉ ?"
Lúc Ngũ Phúc mới nhớ : "Đang trồng trọt ngoài ạ."
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: "Không trời lạnh lắm ? Sao còn trồng trọt ?"
Ngũ Phúc giải thích: "Tam Tông dựng lều lớn bao quanh khu đất , bảo thế thì mùa đông cũng trồng cây."
Hạ Sơ Kiến vỡ lẽ: "... Ra là nhà kính, thế cũng ."
Cô bắt đầu tính toán, khi chuyển đến Bắc Thần Tinh, nên trồng trọt ngay trong khu biệt thự quý tộc là mua một mảnh đất bên ngoài cho Tam Tông canh tác...
mà, Bắc Thần Tinh dù cũng nơi "trời cao hoàng đế xa" như Quy Viễn Tinh. Ở đó mà lỡ trồng thứ gì quý hiếm, dễ kẻ gian để ý.