Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 731: Không giấu được nữa (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-01-16 02:13:04
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Viễn Phương vẻ mặt bình thản, nhưng giọng điệu mang một áp lực khó tả: "Bây giờ các ngươi thể chứ? Tại đến nhà ? Tại quấn lấy Sơ Kiến?"

Chú ch.ó săn A Vật chớp chớp đôi mắt đen láy như hạt đậu, cất giọng non nớt: "Cô cô, A Vật cố ý lừa ."

"A Vật cũng tại , ngay cả A tỷ cũng ạ!"

Hạ Viễn Phương nhướng mày: "Sơ Kiến cũng ư? Vậy rốt cuộc các ngươi gì?"

"Đừng hòng qua mặt . Nếu dám dối, sẽ đuổi các ngươi khỏi nhà ngay lập tức."

A Vật lạch bạch tới, xổm mặt Hạ Viễn Phương, cúi đầu vẻ hối : "Cháu và A Uyên từ nhỏ , sinh và lớn lên giữa trời đất bao la."

Hạ Viễn Phương: "... Các ngươi bây giờ mà gọi là lớn lên ? Thế trông như thế nào?"

A Vật nghiêm túc đáp: "... Trước là trứng ạ."

Hạ Viễn Phương: "..."

A Vật tiếp: "Bọn cháu lớn lên trong Rừng Dị Thú. Có một tình cờ gặp A tỷ săn."

"Bọn cháu bám theo chị để kiếm cái ăn."

"A tỷ thấy bọn cháu đáng thương nên thu nhận."

Hạ Viễn Phương gần như cảm thấy A Vật đang dối.

Bà tin ngay lập tức, thầm nghĩ, hóa là từ Rừng Dị Thú mà , thảo nào...

Ở cái chốn đó, đừng là một con ch.ó một con chim biến hình thành , cho dù xuất hiện những sinh vật kỳ lạ hơn nữa thì Hạ Viễn Phương cũng chẳng lấy ngạc nhiên. Bà cũng là từng trải mà.

Hạ Viễn Phương : "Vậy đợi Sơ Kiến tỉnh , các ngươi tự mà thú nhận với con bé."

"Tính nó ghét cái ác như kẻ thù, ghét nhất là lừa dối. Nếu nó tha thứ cho các ngươi, cũng chịu thua."

A Vật gật đầu lia lịa: "Cháu ạ, bọn cháu sẽ xin A tỷ."

Hạ Viễn Phương chú ch.ó nhỏ xíu gọn trong lòng bàn tay, thấy thật đáng yêu. Lòng sắt đá đến mấy cũng mềm . Bà thậm chí còn bế A Vật lên, vuốt ve cái đầu nhỏ mềm mượt của nó.

"Cháu bé tí thế , mà sống sót lớn lên trong Rừng Dị Thú hả? Cháu còn nhớ gì về bố ?"

"Cháu với A Uyên quen thế nào? Có bố hai đứa đẻ trứng ở cùng một chỗ ?"

"Các cháu nở như thế nào? Có thể cho xin chút mẫu gien của cháu và A Uyên để nghiên cứu ?"

Máu nghề nghiệp nổi lên, Hạ Viễn Phương bắt đầu hỏi dồn dập chi tiết.

A Vật ấp úng: "... Cháu nhớ, lúc đó cháu còn bé quá... Cháu và A Uyên sắp c.h.ế.t đói đến nơi, may mà A tỷ cứu, cho bọn cháu ăn."

"Để c.h.ế.t đói, bọn cháu quyết định bám theo chị ."

Hạ Viễn Phương cảm động: "Sơ Kiến đúng là đứa trẻ lương thiện... Hồi nó còn nhỏ, nhà cũng từng nghèo, ngày chỉ ăn hai bữa, khi chỉ một bữa..."

"Con bé chịu khổ cùng ."

A Vật ngoan ngoãn dụi đầu lòng bàn tay Hạ Viễn Phương.

Mãi đến khi dì Trần từ phòng bảo vệ ở cổng trang viên mang bưu kiện của Hạ Viễn Phương lên gõ cửa, bà mới ngừng vuốt ve chú ch.ó nhỏ.

Bà mở cửa, nhận bưu kiện từ tay dì Trần, dặn dò: "Dì Trần , A Uyên sẽ xuất hiện trong hình dáng bé gái, dì đừng sợ nhé."

Dì Trần vội đáp: "Không sợ, sợ..."

Miệng sợ nhưng dì chẳng dám liếc lấy một cái, thẳng.

Hạ Viễn Phương lắc đầu, đóng cửa bảo A Uyên: "A Uyên, đây nào, quần áo bé gái nhé."

A Uyên lập tức biến hình thành bé gái, sà lòng Hạ Viễn Phương. Vừa nãy thấy bà âu yếm A Vật, cô bé thèm thuồng lắm .

Hạ Viễn Phương mở bưu kiện, cho A Uyên một bộ quần áo trẻ em.

Đồ lót cotton trắng, áo khoác chần bông màu hồng phấn, quần bông màu xám tro, còn tết cho cô bé hai b.í.m tóc xinh xắn mái tóc ngắn lởm chởm.

Tuy Mộc Lan thành đang là mùa hè, nhưng vùng rìa Rừng Dị Thú nơi họ sống khí hậu như cuối thu, sáng sớm và chiều tối lạnh như đầu đông.

Trông A Uyên lúc chẳng khác nào một cô bé loài ngoan ngoãn, đáng yêu như ngọc. Nếu cô bé nổi cơn thịnh nộ.

A Uyên trong gương đầy tò mò.

"Nha ——!" Cô bé chỉ hình ảnh phản chiếu của .

Hạ Viễn Phương kiên nhẫn đáp lời: " , đó là A Uyên bé bỏng của chúng đấy."

"Đáng yêu bao! Sau đừng biến thành chim nhỏ nữa nhé! Tuy chim cũng đáng yêu, nhưng vẫn nên học cách thì hơn."

Hạ Viễn Phương tủm tỉm véo nhẹ đôi má phúng phính của A Uyên.

A Uyên gật đầu, dần dần tìm nhịp điệu chuyện: "Cô cô, A Uyên vẫn thích chim chíp chíp hơn."

Giọng điệu cô bé vẫn còn chút ngọng nghịu như trẻ con đang tập .

A Vật lạch bạch tiến gần, ngước A Uyên: "A Uyên, quần áo quá! Cậu định mặc thế mãi, biến nữa ?"

A Uyên đáp: "Khi nào cần thì biến. Ở nhà thì thôi."

A Vật: "... Ừm."

Giọng nó tủi , lẳng lặng cúi đầu.

A Uyên nghiêng đầu bạn, "vèo" một cái biến thành chim nhỏ, bay khỏi bộ quần áo mới. Nó đậu lên đầu A Vật, mổ nhẹ một cái. A Vật lập tức vui vẻ trở .

Hạ Viễn Phương Hạ Sơ Kiến đang im giường, chú ch.ó trắng và con chim nhỏ xíu, trong lòng khẽ thở dài.

Cô cháu gái của bà ngày càng giỏi giang, và cũng ngày càng nhiều bí mật thể giấu nữa ...

...

Hạ Sơ Kiến ngủ một mạch suốt hai ngày.

Trong thời gian đó, Hạ Viễn Phương hai để tiêm t.h.u.ố.c dinh dưỡng đặc chế cho cô.

A Vật và A Uyên túc trực bên giường rời nửa bước. Vì lai lịch bất phàm của hai đứa nhỏ, nhà họ Hạ cũng ngầm đồng ý để chúng ở cạnh chăm sóc Hạ Sơ Kiến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-731-khong-giau-duoc-nua-phan-2.html.]

Chúc Oanh Oanh, Tam Tông, Tứ Hỉ, Ngũ Phúc và Lục Thuận ngày nào cũng ghé thăm. Chúc Oanh Oanh và Tam Tông bận rộn ban ngày nên chỉ tranh thủ giờ cơm thăm. Tứ Hỉ và Ngũ Phúc rảnh rỗi nên la cà ở đây gần như cả ngày, chỉ tối đến mới về phòng ngủ.

Robot Lục Thuận đợi ngủ hết mới lẻn thăm cô chủ. Nó chẳng gì cả, chỉ cùng A Vật và A Uyên canh gác giấc ngủ cho Hạ Sơ Kiến.

Mãi đến trưa thứ Sáu, tức hai ngày , Hạ Sơ Kiến mới ngáp một cái, tỉnh dậy từ giấc mộng dài.

Giấc ngủ li bì khiến cô cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn.

Ngồi dậy, cô nhận cơ thể bớt suy kiệt. Vì vội vã về cứu gia đình khi sức khỏe hồi phục hẳn, trải qua một trận chiến căng thẳng, kiệt sức ngất xỉu mới là lạ.

Hạ Sơ Kiến vỗ trán, ký ức dừng ở khoảnh khắc khi ngất .

Cô cầm đồng hồ quang não tủ đầu giường lên xem, mắt trợn tròn kinh ngạc. Đã hai ngày trôi qua ư... Cô ngủ cũng khiếp thật.

điều khiến cô kinh ngạc hơn vẫn còn ở phía .

Thấy cô tỉnh, A Uyên bay vèo tới đầu tiên, đậu lên vai cô, dùng mỏ dụi dụi tóc đầy âu yếm.

Thư Sách

A Vật thẳng thớm giường, cất giọng: "A tỷ, A Vật gây rắc rối cho chị ."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Bất thình lình thấy tiếng A Vật, cô suýt tưởng vẫn đang mơ.

Cho đến khi A Vật tiếp: "... Lúc A tỷ ngất xỉu, A Vật cuống quá nên lỡ miệng tiếng ."

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

Cô ôm n.g.ự.c, cảm giác não bộ khởi động thì bệnh tim sắp tái phát.

Giọng cô run run: "... Những ai thấy em ?"

A Vật: "... Tất cả ạ."

Hạ Sơ Kiến hít sâu một , ngã vật xuống giường.

Ông trời ơi, cho con ngủ tiếp ...

A Uyên bay lên khi cô xuống, đáp xuống đầu A Vật.

A Vật tiếp tục: "Em kể cho cô cô về lai lịch của chúng em..."

Hạ Sơ Kiến nhắm mắt, tự kỷ luôn cho .

A Vật thêm: "... Là bịa đấy ạ. A tỷ nhớ kỹ nhé..."

Rồi nó kể câu chuyện bịa đặt về việc đến từ Rừng Dị Thú. May mà nó khớp với lời dối đây của Hạ Sơ Kiến khi kể với Hạ Viễn Phương là nhặt chúng trong rừng.

Hạ Sơ Kiến thở phào nhẹ nhõm, mở mắt , cảm thấy đời tươi sáng.

nghiêng A Vật đang nghiêm chỉnh, càu nhàu: "A Vật, em chuyện đừng ngắt quãng ? Làm chị suýt tim."

A Vật gật đầu: "Vâng ạ A tỷ. A tỷ ơi, A Vật cần đeo rọ mõm nữa ?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Ra ngoài vẫn đeo, ở nhà đeo thì châm chước . đường mà em buột miệng một câu đám đông thì chị cũng giữ nổi em ."

A Vật vội vã: "Vâng ạ, A Vật ngoài sẽ đeo rọ mõm."

A Uyên bên cạnh kêu "chiếp chiếp" hai tiếng.

A Vật phiên dịch: "A tỷ, A Uyên bảo là lúc cuống lên, cũng lỡ biến hình mặt ."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Cô nhắm mắt, vẻ mặt "sống còn gì luyến tiếc".

Ông trời ơi, đ.á.n.h xuống tia sét cho con luôn ...

A Vật bồi thêm: "Lúc A tỷ ngất, A Uyên cũng lập công lớn đấy ạ."

"Nhờ kịp thời sốc điện tim cho chị nên chị mới qua đời tại chỗ."

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

Lũ trẻ ranh học mấy thứ đó ?!

Cô ôm n.g.ự.c, thảo nào cứ thấy nhói tim, hóa sốc điện!

Hạ Sơ Kiến nghiến răng: "Lục Thuận! Tao sẽ tháo pin mày!"

Robot Lục Thuận đang dọn dẹp nhà, đôi tai thính nhạy bắt âm thanh nhưng rõ nội dung. Nó theo tiếng lên phòng Hạ Sơ Kiến.

Đến nơi, nó thấy giọng non nớt của A Vật: "Trong video dạy trẻ em mà Lục Thuận cho xem dạy sơ cấp cứu đấy ạ."

"Lúc đó trông A tỷ giống hệt nhồi m.á.u cơ tim, nên A Uyên mới sốc điện cấp cứu cho chị."

Hạ Sơ Kiến gắt: "Chị bệnh tim! Người chị khỏe như vâm!"

Nhắc đến sức khỏe, A Vật : "A tỷ, cô cô tiêm cho chị mấy mũi, bảo là chị yếu lắm."

"Dì Trần cũng bảo chị giảm cân quá đà..."

Lúc Hạ Sơ Kiến mới nhận nguy cơ lớn nhất là gì.

Không chuyện A Vật , A Uyên biến hình.

Mà là tình trạng sức khỏe của chính cô.

Cô cô Hạ Viễn Phương là chuyên gia hàng đầu về sinh học và y học. Trong hai ngày cô ngủ mê man, chắc chắn bà kiểm tra cô từ trong ngoài.

Chuyện xảy ở trường, rốt cuộc giấu nữa ?

 

 

 

 

 

Loading...