Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 730: Bị lộ tẩy

Cập nhật lúc: 2026-01-16 01:13:19
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Oanh Oanh lúc đầu còn hiểu, ngơ ngác hỏi: "... Tại đều chuyển đến Bắc Thần Tinh thế? Ở đây đang yên đang lành mà?"

Hạ Sơ Kiến đáp: "Ở đây , nhưng mà nỡ để tớ cô đơn lẻ loi học hành ở Bắc Thần Tinh ?"

Cô nhấp một ngụm xanh tiếp: "Tớ một căn hộ gần trường học bên đó, diện tích cũng tàm tạm, là biệt thự đơn lập."

"Tớ đón sang Bắc Thần Tinh sống vài năm, đợi tớ nghiệp tính, thấy ?"

Chúc Oanh Oanh hít một lạnh: "Thật hả?! To bằng nhà bây giờ ?!"

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Cũng cỡ đó, sân vườn bên ngoài còn rộng hơn chút đỉnh."

Ngũ Phúc hào hứng reo lên: "Em từng đến nhà chị ở Bắc Thần Tinh ! Chỗ đó vui lắm! Đi ! Cả nhà cùng !"

Tam Tông kích động kém: "Vậy trồng trọt ?! Tam Tông mơ cũng ngờ ngày Bắc Thần Tinh ruộng đấy!"

Hạ Sơ Kiến khẳng định: "Đương nhiên là ! Đất nhà , Tam Tông cứ trồng thoải mái!"

Dì Trần cũng bắt đầu thấy háo hức: "Bắc Thần Tinh ... Nghe bảo phồn hoa lắm, mỗi tội bao giờ."

Robot giúp việc Lục Thuận cũng lên tiếng: "Chủ nhân, Lục Thuận theo để giúp chủ nhân việc nhà!"

Hạ Sơ Kiến giả vờ ho khan một tiếng: "Ây da, khéo , căn nhà ở Bắc Thần Tinh sẵn một robot giúp việc, tên là Bắc Giáp Nhất."

"Lục Thuận, ngươi cứ ở đây trông nhà giúp nhé, ?"

Màn hình mắt của Lục Thuận lập tức nhấp nháy liên hồi các đường sóng xanh đỏ.

Rõ ràng là nó từ chối, nhưng logic hành vi cốt lõi cho phép nó trái mệnh lệnh của chủ nhân. Hạ Sơ Kiến thậm chí còn cảm nhận sự "rối bời" của Lục Thuận qua mớ đường sóng xanh đỏ trừu tượng .

Cô chép miệng, bế chú ch.ó Tứ Hỉ đang quấn quýt chân lên: "Tứ Hỉ chắc chắn mang theo , để em tha hồ bắt bướm bãi cỏ bên đó."

Chú ch.ó săn nhỏ A Vật đang chễm chệ bàn ăn, liền sủa một tiếng "A u" với cô.

Chú chim nhỏ mập ú A Uyên vỗ cánh phành phạch, bay thẳng lên vai Hạ Sơ Kiến, bắt đầu mổ nhẹ vành tai cô.

Hạ Sơ Kiến né tránh: "A Uyên, em ý gì đây? Còn nghịch nữa là chị cho cùng nhé..."

Lời còn dứt, mắt cô bỗng tối sầm , tim thắt đau đớn, m.á.u trong như rút sạch về tim.

Hạ Sơ Kiến ngất lịm , trượt khỏi ghế.

Chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ liều lao tới, rạp xuống đất đệm đỡ, nhờ mà Hạ Sơ Kiến đập thẳng xuống nền nhà cứng ngắc.

Hồi sửa sang căn nhà , cô chọn loại sàn gỗ thịt độ cứng cao nhất. Bách Lý Tín vì mối ăn cũng dốc hết vốn liếng, tiếc chi phí lắp đặt vật liệu xịn. Nếu Hạ Sơ Kiến ngã trực tiếp xuống sàn, ít nhất cũng u đầu.

nhờ hình ấm áp của Tứ Hỉ đỡ lấy, cô sàn trông thật bình yên.

Sợ nhất là khí bỗng nhiên im lặng.

Phòng ăn còn rộn rã tiếng , giờ như ai đó ấn nút tạm dừng. Mọi sững sờ, dường như kịp phản ứng xem chuyện gì xảy .

Những con , "Loại nhân" và cả động vật trong nhà họ Hạ bấy lâu nay đều coi Hạ Sơ Kiến là trụ cột tinh thần. Giờ thấy cô ngã gục ngay mặt, ai nấy đều hoảng loạn.

Ngũ Phúc là đầu tiên lao tới, đôi tay mũm mĩm ấn lên n.g.ự.c Hạ Sơ Kiến, dùng hết sức bình sinh để hồi sức tim phổi cho cô.

Chú chim nhỏ A Uyên bỗng "phụt" một tiếng, biến hình thành một bé gái trắng trẻo mập mạp, gạt phắt Ngũ Phúc , ôm lấy Hạ Sơ Kiến nức nở: "A tỷ tỉnh ! A tỷ tỉnh !"

Sau đó, cô bé xuất hiện những tia điện màu xanh tím, bắt đầu phóng điện bùm bùm n.g.ự.c Hạ Sơ Kiến.

Chú ch.ó săn nhỏ A Vật cũng cất giọng non nớt: "Tránh ! Mọi tránh ! Để A Uyên cứu A tỷ!"

Hai đứa nhỏ hành động, dì Trần và Chúc Oanh Oanh lập tức cảm thấy một áp lực khủng khiếp ập tới. Hai vững nổi ghế, trượt tuột xuống đất, chỉ rạp xuống, khổ sở chống chọi với luồng áp lực vô hình đó.

Tam Tông dậy định chạy về phía Hạ Sơ Kiến cũng chịu chung phận, đè bẹp xuống sàn giống như dì Trần và Chúc Oanh Oanh.

Chỉ chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ là sợ trời sợ đất. Nó chạy vòng quanh Hạ Sơ Kiến sủa ầm ĩ, dùng cái đầu nhỏ húc bé gái mập mạp đáng yêu A Uyên, ngăn cho cô bé tiếp tục phóng điện Hạ Sơ Kiến.

Robot giúp việc Lục Thuận A Uyên biến thành , thấy chú ch.ó A Vật tiếng , hệ thống xử lý quá tải, hình luôn tại chỗ.

Con ch.ó mực lớn ở cửa cũng cảm nhận áp lực vô hình, im dám động đậy.

Duy chỉ Hạ Viễn Phương là hề hấn gì áp lực đó.

Bà vội vàng dậy, màng đến sự kinh ngạc khi thấy A Uyên từ chim biến thành , con ch.ó tiếng , mà bước nhanh đến bên Hạ Sơ Kiến đang bất tỉnh.

lệnh: "A Uyên, dừng ngay, để xem."

Giọng bà bình tĩnh, vững vàng, mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ.

Bé gái A Uyên sực tỉnh, chợt nhận lỡ biến hình, hoảng hốt "phụt" một cái trở thành chim nhỏ, bay vèo lên đầu robot Lục Thuận đang hình, rụt cổ nhắm mắt giả vờ ngủ. vẫn yên tâm về Hạ Sơ Kiến, nó he hé một mắt trộm về phía Hạ Viễn Phương.

Chú ch.ó săn trắng như tuyết A Vật với Hạ Viễn Phương bằng giọng non nớt: "Cô Hạ, A tỷ thể nhồi m.á.u cơ tim, A Uyên đang dùng điện kích tim để cấp cứu đấy ạ."

Hạ Viễn Phương bực buồn : "Các cháu mà cũng nhồi m.á.u cơ tim , học ở thế?"

A Vật nghiêng cái đầu nhỏ, ngây thơ đáp: "Lục Thuận chiếu phim giáo d.ụ.c sức khỏe cho bọn cháu xem..."

Hạ Viễn Phương liếc Lục Thuận một cái, cúi xuống bắt mạch cho Hạ Sơ Kiến. Bà cau mày suy nghĩ, con bé mới học đại học hai tuần, cơ thể suy kiệt đến mức ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-730-bi-lo-tay.html.]

Chắc nhịn đói ít nhất bốn năm ngày ?

Bà ngẩng đầu, thấy dì Trần và Chúc Oanh Oanh dậy , liền : "Dì Trần, phiền dì phòng lấy hộp t.h.u.ố.c đây giúp."

Dì Trần A Vật với vẻ kính sợ, liếc nhanh A Uyên một cái đầy dè chừng, đó mới vội vàng phòng.

Chỉ một thoáng , bà với hộp t.h.u.ố.c của Hạ Viễn Phương tay.

Hạ Viễn Phương mở hộp t.h.u.ố.c, bắt đầu kiểm tra cho Hạ Sơ Kiến. Đây hộp y tế gia đình thông thường mà là loại chuyên dụng của bác sĩ, đầy đủ các thiết xét nghiệm.

Sau một hồi kiểm tra, Hạ Viễn Phương thở phào nhẹ nhõm: "Sơ Kiến chỉ kiệt sức thôi, ngủ một giấc thật ngon là sẽ khỏe ."

A Vật lo lắng hỏi: "Cô Hạ, A tỷ thật sự chứ ạ? bộ dạng chị ngất xỉu đột ngột trông giống nhồi m.á.u cơ tim lắm!"

Lúc Hạ Viễn Phương mới tâm trí để ý đến A Vật và A Uyên.

"A Vật, cháu là ch.ó, ? Ta xét nghiệm gien của cháu , cháu là 'Loại nhân'."

A Vật giật nhảy cẫng lên sủa: "Gâu gâu! Gâu gâu! Gâu gâu!"

Nó vội vàng giả vờ như tiếng .

Hạ Viễn Phương con chim nhỏ đầu Lục Thuận: "A Uyên, cháu là con gái, đừng biến thành chim nữa."

Thư Sách

"Lát nữa sẽ đặt mua ít quần áo con gái cho cháu, cứ vui vẻ một cô bé xinh xắn ."

Hai mắt con chim nhỏ mở to thao láo. Nó chằm chằm Hạ Viễn Phương một lúc, "phụt" một tiếng, biến thành một bé gái đáng yêu như ngọc. Trông cô bé chỉ đầy hai tuổi.

Hạ Viễn Phương vội bế cô bé lên, dỗ dành: "Thôi, tạm thời cứ biến thành chim , đợi quần áo về hãy con gái nhé, ?"

A Uyên ngoan ngoãn gật đầu, biến thành chim nhỏ.

Hạ Viễn Phương hít sâu một : "Dì Trần, giúp bế Sơ Kiến phòng con bé."

Dì Trần gật đầu, nhẹ nhàng bế bổng Hạ Sơ Kiến lên, thốt lên kinh ngạc: "Sơ Kiến gầy quá! Học đại học vất vả thế ? Mới hai tuần mà cảm giác con bé sụt ít nhất mười cân!"

Hạ Sơ Kiến vốn béo, giờ sụt mười cân, với chiều cao của cô trông chẳng khác nào bộ xương di động. đây là họ thấy bộ dạng cô năm ngày , nếu sẽ còn kinh hãi hơn nữa.

Hạ Viễn Phương : "Đợi con bé tỉnh hỏi ."

Mọi nối đuôi lên lầu, dì Trần cẩn thận đặt Hạ Sơ Kiến xuống giường ngủ.

Hạ Viễn Phương : " tiêm cho con bé một mũi dinh dưỡng để nó ngủ thêm một lát."

Bà lấy ống tiêm từ hộp t.h.u.ố.c, tiêm cho Hạ Sơ Kiến một loại dung dịch dinh dưỡng do bà tự pha chế. Việc giúp bổ sung dinh dưỡng đầy đủ cho cô ngay cả trong giấc ngủ sâu.

Vừa thấy Hạ Viễn Phương cầm kim tiêm, dì Trần, Chúc Oanh Oanh, Tam Tông, Ngũ Phúc, A Vật và A Uyên đều đồng loạt lùi phía .

Tiêm xong, Hạ Viễn Phương cất hộp t.h.u.ố.c, đầu thấy lùi tận cửa, khóe miệng khỏi giật giật.

gì, mở màn hình ảo đặt mua quần áo cho A Uyên, đồng thời lệnh: "A Vật, A Uyên, hai đứa đây, chuyện hỏi."

Hai đứa nhỏ trốn trong nhà bà cả tháng nay, cuối cùng cũng giấu nữa. Hạ Viễn Phương đó nghi ngờ hai đứa nhỏ vấn đề, ngờ vấn đề lớn đến thế!

Lúc Hạ Sơ Kiến ở nhà, cô luôn bắt A Vật đeo rọ mõm để tránh việc nó buột miệng tiếng mặt khác. khi cô học, A Vật và A Uyên lén lút "dương phụng âm vi", chịu đeo rọ mõm. Không ngờ đeo là hỏng chuyện ngay, lộ tẩy nhanh ch.óng.

A Vật ngước mắt Ngũ Phúc cầu cứu.

Ngũ Phúc hì hì xoa đầu nó: "A Vật là chú ch.ó , là ch.ó ngoan!"

Rồi sang trêu Tứ Hỉ: "Tứ Hỉ là con ch.ó ngốc , là ch.ó hư!"

Tứ Hỉ tức giận sủa "gâu" một tiếng, nhảy lên định c.ắ.n Ngũ Phúc. Ngũ Phúc đầu chạy biến xuống phòng khách tầng một. Tứ Hỉ đuổi theo bén gót.

Tam Tông do dự một chút : " xem Ngũ Phúc và Tứ Hỉ thế nào..." cũng chuồn lẹ.

Dì Trần và Chúc Oanh Oanh , : "Chúng cũng xuống xem , Ngũ Phúc dù cũng còn nhỏ..." hai cũng vội vàng rời .

Trước khi , họ còn cẩn thận đóng cửa phòng Hạ Sơ Kiến .

Trong phòng ngủ lúc , chỉ còn Hạ Sơ Kiến đang ngủ say, cùng với Hạ Viễn Phương, A Vật và A Uyên.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...